Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 308: Nửa Đêm Treo Cổ
Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:22:51
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều Tạ Vân Cẩn , sắc mặt khó coi: "Nương t.ử của Hàn Đồng xong ?"
Tạ Vân Cẩn đầu Lục Kiều : "Cô bây giờ nương t.ử nhà họ Hàn nữa, Hàn Đồng bỏ cô ."
"A," Lục Kiều kinh ngạc, tốc độ cũng quá nhanh .
"Cha Song Song thể đồng ý ?"
Ánh mắt Tạ Vân Cẩn tối sầm , nhưng cũng giấu giếm Lục Kiều, chậm rãi : "Đỗ Lan Châu sớm qua với biểu ca của cô , hàng xóm láng giềng xung quanh đều cả, chỉ Hàn Đồng và nhà họ Hàn là , cho nên nghĩ một cách, phanh phui chuyện của hai bọn họ ."
"Lần cho dù là cha nhà họ Hàn cha nhà họ Đỗ đều còn lời nào để , cho nên Đỗ Lan Châu Hàn Đồng bỏ, phụ nữ đó e là nghi ngờ chuyện do nàng , nên mới tìm bắt nàng."
Tạ Vân Cẩn đến cuối cùng, khuôn mặt tuấn tú âm trầm, chuyện là do , liên quan gì đến Lục Kiều.
Lục Kiều Tạ Vân Cẩn , thật mắng một câu đáng đời, nhưng Đỗ Lan Châu sai bắt nàng, nàng coi như chịu tai bay vạ gió .
"Ta thật là xui..."
Lục Kiều hết câu, đầu Tạ Vân Cẩn, nàng thế tính là gánh nạn cho Tạ Vân Cẩn , nhưng Tạ Vân Cẩn tay đối phó Đỗ Lan Châu cũng coi như là vì nàng.
Tâm trạng Lục Kiều chút phức tạp, cảm xúc hiếm khi d.a.o động, cuối cùng khẽ .
"Chúng ngoài ăn tối ."
Tạ Vân Cẩn sát theo nàng ngoài, : "Nàng yên tâm, Triệu bổ đầu hứa với , nhất định sẽ cạy miệng tên trộm , đến lúc đó tên trộm khai , chúng thể bắt Đỗ Lan Châu, đợi cô đại lao, cách để xử lý cô nhiều."
Tóm dám to gan tính kế lên đầu Lục Kiều, sẽ tha cho cô .
Lục Kiều gì, nhỏ giọng nhắc nhở một câu: "Chàng việc cẩn thận một chút, đừng để liên lụy đến bản , đừng quên còn bốn đứa nhỏ đấy."
Tạ Vân Cẩn theo bản năng dừng bước, Lục Kiều, thế tính là quan tâm ? Đây là hiện tượng ?
Hai cùng ngoài ăn tối, bốn đứa nhỏ quét sạch vẻ ủ rũ buổi trưa, tâm trạng cao, bốn đứa bên cạnh Tạ Vân Cẩn, kể cho chuyện buổi chiều cùng Lục Kiều trang trí phòng.
"Mẹ nhanh chúng con thể học tập ."
Đại Bảo chút giống Tạ Vân Cẩn, bản tính hiếu học, hứng thú với việc học hỏi thứ lớn.
Nhị Bảo cũng sức gật đầu, bé chơi cầu trượt, nhưng đợi sơn cầu trượt khô mới chơi.
Tam Bảo híp mắt trong sảnh đường, bé cảm thấy ở bên cha và các em thật vui vẻ.
Tiểu Tứ Bảo phấn khích Tạ Vân Cẩn : "Mẹ dạy chúng con toán, còn dạy chúng con chơi trò chơi đóng vai."
Tạ Vân Cẩn bốn đứa nhỏ , lập tức đầu Lục Kiều hỏi: "Ta dạy chúng vẽ tranh và chữ, nàng thấy thế nào?"
Lục Kiều tán thành việc Tạ Vân Cẩn dạy bốn đứa nhỏ, lắc đầu phủ quyết: "Chàng vẫn là đừng dạy thì hơn, đợi thêm một thời gian nữa, chân khỏi hẳn, đến Huyện học học, còn hỗ trợ Hồ Huyện lệnh cai trị huyện Thanh Hà, đến lúc đó chắc chắn bận, gì thời gian dạy dỗ bốn đứa nhỏ."
"Ta nghĩ , là mời hai vị , hai vị thể quá cổ hủ, tư tưởng cởi mở, chấp nhận cái mới. Nhà chúng dạy dỗ bốn đứa nhỏ, mắt lấy vui chơi chủ, học tập là phụ, vị đó tuyệt đối một lòng một chỉ dạy học, như chúng cần."
Tạ Vân Cẩn Lục Kiều , suy nghĩ một chút đồng ý, bản quả thực nhiều thời gian, mắt chỉ đạo các học t.ử ôn tập, còn cố vấn cho Hồ Huyện lệnh, thời gian eo hẹp, căn bản thể chia thời gian dạy bốn đứa nhỏ học tập.
"Được, ngày mai bắt đầu tìm , tìm thích hợp sẽ mời về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-308-nua-dem-treo-co.html.]
Lục Kiều lập tức gật đầu đồng ý, nàng quen thuộc huyện Thanh Hà, chuyện giao cho Tạ Vân Cẩn chắc chắn sai.
Cả nhà ăn tối xong, sớm thu dọn ngủ, Lục Kiều chủ động đưa bốn đứa nhỏ ngủ cùng, chuyện bốn đứa nhỏ vui mừng khôn xiết, bao giờ chủ động đưa chúng ngủ cùng .
Lục Kiều chủ yếu là thấy Tam Bảo ban ngày trộm cướp, lo lắng bé nửa đêm gặp ác mộng, ngủ bên cạnh bé sẽ hơn một chút.
Quả nhiên Tam Bảo cạnh nàng ngủ, cả đêm ngủ ngon, hề gặp ác mộng gì.
Lục Kiều cuối cùng cũng yên tâm.
Nàng ngủ lâu, thấy nhà họ Tô bên cạnh dường như xảy chuyện gì đó, tiếng ồn ào ngừng vang lên, trong đó loáng thoáng còn lẫn vài tiếng la hét.
Lục Kiều nhớ tới Từ nương t.ử, Từ nương t.ử gì ?
Vốn dĩ Lục Kiều tưởng tiếng ồn ào một lát sẽ dịu , ngờ động tĩnh càng lúc càng lớn, đ.á.n.h thức cả bốn đứa nhỏ bên cạnh Lục Kiều, bốn đứa dụi đôi mắt mơ màng dựa Lục Kiều, nhỏ giọng lầm bầm: "Mẹ, ạ?"
"Có đ.á.n.h ?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lục Kiều xoa đầu chúng, an ủi: "Không , nhanh sẽ nữa."
Nàng dứt lời, bên ngoài, Phùng Chi vội vã bước bẩm báo: "Nương t.ử, công t.ử và Lục quản sự qua đây ?"
Sắc mặt Lục Kiều biến đổi, Tạ Vân Cẩn và Lục Quý qua đây?
Nàng bốn đứa nhỏ một cái, ôn tồn : "Mẹ ngoài xem tình hình thế nào, sẽ ngay, tỷ tỷ Phùng Chi ở đây với các con."
Bốn đứa nhỏ phản đối, Lục Kiều xuống giường lấy quần áo, sang phòng tắm bên cạnh đồ, xoay ngoài.
Ở hoa sảnh bên ngoài, Tạ Vân Cẩn và Lục Quý thấy nàng , lập tức đầu sang.
Lục Quý nôn nóng mở miệng : "Tỷ, Từ nương t.ử bên cạnh treo cổ ."
Sắc mặt Lục Kiều bỗng trở nên khó coi, Từ nương t.ử treo cổ ? Bà nên xử lý cặp chồng nàng dâu kinh tởm ? Sao bản treo cổ .
Lục Kiều đang suy nghĩ, bên cạnh Lục Quý nhanh nhảu : "Con gái bà chạy đến ngoài cửa nhà chúng , quỳ xuống cầu xin tỷ tỷ cứu nó một mạng, nó nó thấy bốn đứa nhỏ bảo y thuật của tỷ lợi hại, cho nên mời tỷ cứu nó."
Lục Kiều lập tức xoay ngoài, tốc độ nhanh tả nổi.
Nếu Từ nương t.ử thật sự treo cổ tự t.ử, trong chuyện e là còn công lao của nàng. Nếu nàng với Từ nương t.ử những lời đó, bà sẽ nghĩ đến việc xử lý chồng và em dâu , thì hiện tại chừng bà vẫn treo cổ tự t.ử?
Chỉ là Lục Kiều từng nghĩ Từ nương t.ử sẽ treo cổ tự t.ử, là chuyện gì khiến bà tuyệt vọng đến mức treo cổ chứ?
Phía Tạ Vân Cẩn thấy Lục Kiều lao thẳng ngoài, sợ Lục Kiều nhà họ Tô bắt nạt, lập tức theo.
Lục Quý cũng sợ tỷ tỷ tỷ phu xảy chuyện, bèn theo.
Đoàn khỏi Tạ trạch, Triệu bổ đầu bên cạnh vặn dẫn Lư nương t.ử , đều là hàng xóm, nhà họ Tô náo loạn động tĩnh lớn như , hàng xóm tự nhiên xem xét xem xảy chuyện gì, huống hồ Triệu bổ đầu còn là bổ đầu của huyện Thanh Hà.
Ngoài cửa Tạ trạch, con gái Từ nương t.ử là Tô Cẩm Tú thấy Lục Kiều, bịch một tiếng quỳ xuống cầu xin.
"Dì Lục, xin dì cứu con, cứu con với."