Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 387: Không Thể Làm Chuyện Hại Dân
Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:28:47
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương nương t.ử bật : "Lục nương t.ử và Tạ tú tài đều là thông minh, các loại ngu xuẩn như Dương huyện thừa và Bành chủ bạc, chỉ cần các thì tuyệt đối thể rơi tay kẻ khác ."
Lục Kiều nheo mắt chằm chằm Trương Bích Yên, trầm giọng : "Ta sẽ chuyện hại bá tánh, cho nên cô đừng hòng nghĩ đến chuyện đó."
Nàng xong, xoay định bỏ .
Phía , sắc mặt Trương Bích Yên cực kỳ khó coi, thấy Lục Kiều sắp bước khỏi cửa, nàng trầm giọng quát lạnh: "Đứng ."
Lục Kiều dừng bước đầu , Phùng Chi và Nguyễn Trúc bên cạnh nàng lập tức che chắn sát bên nàng.
Trương Bích Yên sải bước tới, mặt Lục Kiều trầm giọng : "Lục nương t.ử, nhất nên chừa cho một đường lui, đừng tự triệt đường sống của ."
Lục Kiều Trương Bích Yên: "Trương nương t.ử chuyện thật thú vị, cùng các thông đồng bậy, chính là chừa cho đường lui ?"
Lục Kiều xong, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc: "Sinh , sống cho hồn , thể một con súc sinh hãm hại bá tánh, màng đến sống c.h.ế.t của bá tánh."
Nàng xong đưa tay đẩy Trương Bích Yên , xoay bỏ .
Phía , Phùng Chi và Nguyễn Trúc theo Lục Kiều một mạch ngoài.
Trương Bích Yên ngờ Lục Kiều nể mặt nàng như , còn ngay tại trận mắng nàng là súc sinh.
Thân là đại tiểu thư Trương gia, Trương Bích Yên từng chịu sự chế giễu như bao giờ. Nghĩ đến gần đây vì lôi kéo Lục Kiều mà bản chịu đựng sắc mặt của khác, nàng thể nhịn nữa, vung tay đập phá đồ đạc bên cạnh.
Chưởng quỹ dám ho he một tiếng. Trương Bích Yên đập phá xong, tâm trạng thoải mái hơn một chút, nàng mới lạnh lùng : "Chỉ là một mụ đàn bà nhà quê mà thôi, đồ điều, đợi đến khi đàn ông của ngươi vứt bỏ ngươi, xem ngươi còn bản lĩnh gì mà ngông cuồng."
Lục Kiều dẫn theo Phùng Chi và Nguyễn Trúc ngoài, với gã sai vặt của Bảo Hòa Đường: "Thay một tiếng cảm ơn với đông gia nhà ngươi, nhưng cửa hàng lấy, về tìm cái khác là ."
Lục Kiều xong xoay lên xe ngựa, Phùng Chi và Nguyễn Trúc cũng nhanh ch.óng theo lên xe ngựa Tạ gia. Gã sai vặt của Bảo Hòa Đường về bẩm báo chuyện với Triệu Lăng Phong.
Triệu Lăng Phong liền Trương gia lôi kéo Lục Kiều, nhưng Lục Kiều từ chối.
Trong lòng Triệu Lăng Phong khâm phục sự dứt khoát của Lục Kiều, nhưng nghĩ đến việc Lục Kiều đắc tội với Trương Bích Yên - đại tiểu thư Trương gia, e là nàng cẩn thận một chút. Tuy nhiên Trương gia cũng dám gióng trống khua chiêng tay đối phó với Lục Kiều, cùng lắm chỉ là tính kế ngầm.
Hắn định nhắc nhở Lục Kiều, nhưng nghĩ tâm tính của Lục Kiều, e là nàng sớm .
Lúc xe ngựa Tạ gia, Phùng Chi cũng đang lo lắng với Lục Kiều về chuyện .
"Nương t.ử, Trương gia đại tiểu thư chắc chắn ghi hận , cẩn thận một chút."
Một bên Nguyễn Trúc híp mắt giơ tay lên : "Không sợ, nếu ả dám hại nương t.ử, xem đ.á.n.h c.h.ế.t ả thế nào."
Lục Kiều Nguyễn Trúc, nhắc nhở: "Sau bảo đ.á.n.h c.h.ế.t thì ngươi ngàn vạn đừng đ.á.n.h c.h.ế.t, ?"
Tâm tính Nguyễn Trúc đơn thuần, cũng hiểu rõ luật pháp lắm, nếu vô cớ đ.á.n.h c.h.ế.t thì bản sẽ gặp rắc rối.
Lục Kiều nàng chịu thiệt.
Nguyễn Trúc lập tức ngoan ngoãn gật đầu: "Thuộc hạ , phu nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-387-khong-the-lam-chuyen-hai-dan.html.]
Lục Kiều đầu Phùng Chi đang lo lắng : "Nàng nhắm chúng , trừ khi chúng cùng bọn họ thông đồng bậy, bằng sớm muộn gì cũng sẽ đối đầu, đối đầu sớm muộn cũng như cả thôi."
Phùng Chi nghĩ thấy cũng lý, gật đầu : "Vậy chúng cẩn thận một chút."
Buổi tối Tạ Vân Cẩn trở về, Lục Kiều kể chuyện cho .
Sắc mặt Tạ Vân Cẩn lập tức lạnh xuống, trầm giọng : "Trương gia thật đáng hận, gần đây bọn họ nhất đừng manh động, nếu để chúng nắm thóp xa của bọn họ, chúng tuyệt đối sẽ buông tha."
Tạ Vân Cẩn xong, nghĩ đến việc Lục Kiều từ chối Trương Bích Yên, phụ nữ e là sẽ ghi hận nàng, thì nàng cẩn thận .
"Sau nàng cẩn thận một chút, bất kể cũng mang theo Nguyễn Trúc, nếu thì để Nguyễn Khai theo nàng, như mới yên tâm."
Tạ Vân Cẩn lải nhải , một bên Lục Kiều lắc đầu từ chối: "Không , Trương gia dù tính kế cũng sẽ gióng trống khua chiêng động tay động chân, bọn họ dám . Nếu là tính kế ngầm, sợ bọn họ."
Lục Kiều dứt lời, nghĩ đến khả năng Trương Bích Yên trả thù , nghĩ đến cục diện hiện tại của huyện Thanh Hà, Hồ huyện lệnh bắt đầu lôi kéo một bộ phận thương nhân, thành lập thương hội huyện Thanh Hà.
Vậy thì của Tứ đại gia tộc bây giờ tham gia cũng dở, tham gia cũng dở. Tham gia thì hạ giá vật giá nâng cao xuống, điều khiến bọn họ cam lòng; hạ giá thì sợ đám Hồ huyện lệnh thu tính sổ.
Cho nên hiện tại Tứ đại gia tộc chẳng khác nào nướng lửa, mắt bọn họ cần dập tắt ý định thành lập thương hội của Hồ huyện lệnh.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Vì bọn họ chắc chắn còn lôi kéo Tạ Vân Cẩn, để Tạ Vân Cẩn bọn họ dập tắt ý định của Hồ huyện lệnh, lôi kéo Tạ Vân Cẩn, đả kích nàng. Cách nhất là khiến Tạ Vân Cẩn thích phụ nữ khác, vứt bỏ nàng.
Lục Kiều nghĩ , bỗng đầu Tạ Vân Cẩn. Tạ Vân Cẩn thấy thần sắc nàng kỳ lạ, nhịn quan tâm hỏi: "Sao ?"
Lục Kiều híp mắt : "Ta cảm thấy Tứ đại gia tộc mắt vẫn lôi kéo , xem cách nhất để lôi kéo đả kích là gì?"
Tạ Vân Cẩn vốn thông minh, lập tức hiểu , sắc mặt bất giác lạnh , nhưng chỉ một lát , bỗng ngẩng đầu Lục Kiều, hào hứng hỏi.
"Kiều Kiều, nàng lo lắng ?"
Ý của là nếu phụ nữ khác để ý , Lục Kiều lo lắng ghen tuông .
Lục Kiều trực tiếp hừ lạnh: "Nếu để ý khác, xin hãy thẳng với , sẽ thu dọn đồ đạc nhường chỗ cho khác."
dứt lời, nàng cảm thấy lời đúng lắm, nhanh ch.óng : "Nhà là của , lẽ là thu dọn đồ đạc của , đuổi thẳng cổ ngoài."
Tạ Vân Cẩn lập tức xụ mặt, đưa tay véo má Lục Kiều bày tỏ thái độ.
"Kiều Kiều, chướng mắt những phụ nữ đó, nếu để ý thì cũng đến mức bây giờ mới thích nàng."
Tạ Vân Cẩn đến đây, thấy Lục Kiều vẫn dửng dưng, nghiêm túc bày tỏ nữa: "Những phụ nữ đó cùng lắm chỉ xinh một chút, chẳng qua là bình hoa di động, giống Kiều Kiều nàng, xinh , năng lực giỏi, tâm địa , đối xử với con cái cũng , từ xuống là ưu điểm, một chút khuyết điểm nhỏ cũng ."
Lục Kiều khen đến đỏ mặt, tay chân luống cuống, tuy Tạ Vân Cẩn quá lên , nhưng những lời vẫn thấy trong lòng nở hoa vui sướng.
Nàng nhanh ch.óng ngẩng đầu Tạ Vân Cẩn một cái : "Ta cảm thấy bọn họ vì lôi kéo , e là sẽ dùng chút thủ đoạn, hậu viện chế cho mấy loại t.h.u.ố.c phòng ."
Lục Kiều xong xoay định , Tạ Vân Cẩn bỗng đưa tay giữ nàng , nhiệt thiết hỏi: "Kiều Kiều, hôm nay cả ngày gặp, nàng nhớ ? Ta nhớ nàng."