Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 490: Tìm Được Linh Tê Thảo, Cả Nhà Mong Ngóng

Cập nhật lúc: 2026-03-02 21:35:12
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều nghĩ đến cách của Đồng Nghĩa trong sách, cũng tính là quá lo lắng, nhân phẩm hẳn là .

 

"Chúng ăn chút gì, nghỉ ngơi một đêm, ngày mai tìm Linh Tê Thảo ."

 

Không còn ám vệ ám sát, đều thở phào nhẹ nhõm. Lý Nam Thiên nhớ tới chuyện Lục Kiều bỗng nhiên mất dạng lúc , nhanh nhảu hỏi một câu: "Nương t.ử, lúc nãy cô bỗng nhiên thấy ?"

 

Lục Kiều ngẩn một chút giải thích: "Ta luyện một chiêu bản lĩnh thoát , thể trong thời gian ngắn ẩn tung tích, đây là để bảo mạng."

 

Nàng như , Lý Nam Thiên liền tin, còn tán thán : "Chiêu của nương t.ử bằng mấy vô chiêu của khác ."

 

Mấy chuyện, tìm vài cành củi nhóm lửa tụ một chỗ ăn đồ ăn.

 

Vì sợ ánh lửa quá lớn, gây động tĩnh cho dã thú trong rừng, cho nên chỉ đốt một đống lửa nhỏ.

 

Mấy ăn chuyện, cuối cùng tới lui đến chuyện của Tạ Vân Cẩn.

 

"Nghe ý của Triệu bổ đầu, công t.ử còn một em song sinh, xem bọn họ giống ?"

 

Lục Kiều trầm mặc. Song sinh cùng trứng thì giống , ví dụ như Nhị Bảo Tam Bảo nàng sinh gần như giống như đúc, nhưng Đại Bảo và Tứ Bảo thì giống, bởi vì bọn trẻ là khác trứng. Không Tạ Vân Cẩn và em cùng bào t.h.a.i giống ?

 

Lục Kiều nghĩ nghĩ tình tiết trong sách, hình như mãi cho đến cuối cùng, Tạ Vân Cẩn đều là Thủ phụ Đại Chu, cũng đến Tần Vương phủ gì đó. Ngược Tần Vương phủ trong cuộc tranh đoạt Hoàng trữ sắp tới, sai thuyền, mà trừng trị đến mức hủy diệt, hình như còn sự tồn tại của Tần Vương phủ nữa.

 

Cho nên , Tạ Vân Cẩn cũng về Tần Vương phủ, mà trai của hẳn cũng giống , nếu giống, trong kinh thành sẽ thể nhận .

 

"Ta đoán bọn họ trông giống ."

 

Lục Kiều xong còn tâm tư chuyện nữa, mấy bên cạnh lệnh: "Ăn xong lập tức tìm chỗ nghỉ ngơi."

 

"Vâng, nương t.ử."

 

Mấy ăn xong dập lửa, tự tìm một chỗ nghỉ ngơi.

 

Nguyễn Trúc đưa Lục Kiều lên một cái cây cao lớn, dựa chạc cây nghỉ ngơi.

 

Ngày hôm trời tờ mờ sáng, trong rừng chút ánh sáng, mấy liền động tác nhanh nhẹn nhảy xuống cây, bắt đầu tìm kiếm hoa Già Lam và Linh Tê Thảo.

 

Lần , mấy chia tìm. Vì Lục Kiều lộ chiêu thức đó, đám Lý Nam Thiên yên tâm hơn ít, nương t.ử kỹ năng bảo mạng, trong thời gian ngắn nàng sẽ .

 

Lục Kiều ngoài việc tìm kiếm hoa Già Lam và Linh Tê Thảo, tiện thể hái bộ d.ư.ợ.c liệu thượng hạng gặp trong rừng.

 

Rừng Bất Quy tuy nguy hiểm, nhưng d.ư.ợ.c liệu quý giá cực kỳ nhiều, như nhân sâm linh chi nhiều, thậm chí một d.ư.ợ.c liệu quý hiếm ít thấy cũng gặp . Tuy nhiên nguy hiểm trong rừng cũng nhiều, Lục Kiều từng gặp bầy sư t.ử, nàng ngay lập tức trốn gian.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đợi bầy sư t.ử qua mới ngoài. Đám Nguyễn Trúc thì may mắn như , gặp mấy mãnh thú tập kích, cũng may bọn họ đều võ công, cho nên đ.á.n.h c.h.ế.t mãnh thú xong tiếp tục về phía .

 

Cuối cùng Lý Nam Thiên phát hiện sự tồn tại của hoa Già Lam và Linh Tê Thảo một vách núi.

 

Nguyễn Trúc nhanh ch.óng tìm tới bẩm báo: "Nương t.ử, tìm thấy Linh Tê Thảo , cô xem là Linh Tê Thảo ."

 

Lục Kiều lập tức kích động, lập tức theo Nguyễn Trúc chạy thẳng đến vách núi.

 

Cuối cùng nàng xác nhận, treo lơ lửng giữa vách núi quả thực là hoa Già Lam và Linh Tê Thảo: "Hái bộ hai thứ xuống."

 

Chu Thiệu Công lên tiếng định hái hai loại d.ư.ợ.c liệu , cuối cùng Nguyễn Trúc giành .

 

"Chu thúc, vẫn là để hái cho."

 

Trong mấy , thủ Nguyễn Trúc lợi hại nhất, khinh công của nàng cũng vô cùng cao siêu, Chu Thiệu Công bèn đồng ý để Nguyễn Trúc hái hai loại d.ư.ợ.c liệu.

 

Thân hình Nguyễn Trúc nhẹ như chim yến bay lên, lao thẳng về phía vách núi, vài leo trèo liền đáp xuống giữa vách núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-490-tim-duoc-linh-te-thao-ca-nha-mong-ngong.html.]

 

Nàng vươn tay định hái d.ư.ợ.c liệu, ngờ phía bỗng nhiên một con rắn lớn bay vọt lên.

 

Bên , sắc mặt Lục Kiều, Chu Thiệu Công và Lý Nam Thiên đồng loạt biến đổi, ba đồng thời hét lên: "Nguyễn Trúc, cẩn thận."

 

Nguyễn Trúc sớm phản ứng, hình động, trường kiếm bên hông vung , một kiếm c.h.é.m mạnh lưng con rắn lớn.

 

Con rắn lớn c.h.é.m thành hai đoạn rơi xuống vách núi.

 

Tuy nhiên m.á.u rắn vẫn phun đầy Nguyễn Trúc, Nguyễn Trúc lập tức vui lầm bầm: "Bẩn quá bẩn quá."

 

nàng vẫn hái hai cây d.ư.ợ.c liệu mang về.

 

Lục Kiều kích động đưa tay nhận lấy hai cây d.ư.ợ.c liệu kiểm tra, cuối cùng xác nhận d.ư.ợ.c liệu hái quả thực là hoa Già Lam và Linh Tê Thảo.

 

Nàng vui vẻ ôm Nguyễn Trúc một cái: "Tốt quá , cuối cùng cũng tìm Linh Tê Thảo, chúng lập tức về huyện Thanh Hà."

 

Nguyễn Trúc ngượng ngùng một cái, đó nghĩ đến m.á.u rắn , lập tức đẩy Lục Kiều : "Nương t.ử, bẩn."

 

"Không , đợi về phủ, thưởng cho cô mấy bộ quần áo ."

 

Nguyễn Trúc lập tức vui vẻ rộ lên: "Cảm ơn nương t.ử."

 

Phía Lý Nam Thiên và Chu Thiệu Công kích động : "Nương t.ử, chúng lập tức về huyện Thanh Hà ."

 

"Được."

 

Một đoàn nhanh ch.óng rút lui ngoài bìa rừng, đường gặp sư t.ử và hổ đ.á.n.h , mấy cẩn thận tránh sư hổ, lúc trời gần trưa thì khỏi rừng Bất Quy.

 

Mấy đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, Lục Kiều nóng lòng mở miệng : "Đi, chúng lập tức trở về."

 

Chu Thiệu Công nhảy lên xe ngựa, chở Lục Kiều và đám Nguyễn Trúc một đường chạy thẳng về huyện Thanh Hà.

 

Trong trạch viện họ Tạ ở huyện Thanh Hà, lo lắng thôi. Bốn nhóc tì ngay cả học cũng học nữa, canh giữ giường cha . Sau đó bọn trẻ lo lắng cho nương của , liền chạy cổng lớn, bậc thềm cổng lớn đợi nương, mặc cho ai khuyên bảo cũng vô dụng.

 

Cuối cùng chỉ thể cùng bọn trẻ chờ đợi.

 

Nhóm Lục Kiều nửa đêm mới về đến Tạ trạch. Từ xa xe ngựa còn đến gần Tạ trạch, thấy cổng lớn nhà họ Tạ mở toang, cửa ánh đèn chiếu rọi ngoài.

 

Lý Nam Thiên kinh ngạc mở miệng : "Trong nhà đèn đuốc sáng trưng thế ? Không là công t.ử xảy chuyện gì chứ?"

 

Lục Kiều , nhanh ch.óng vén rèm ngoài, tim nàng thót một cái trầm xuống. Không thật sự trong nhà xảy chuyện gì chứ, chẳng lẽ Tạ Vân Cẩn xảy chuyện ngoài ý ?

 

Lục Kiều lo lắng thúc giục Chu Thiệu Công: "Nhanh lên chút."

 

Xe ngựa trong chớp mắt dừng cửa Tạ trạch. Bốn nhóc tì thấy tiếng móng ngựa, kích động sang, cuối cùng thấy bóng dáng nhảy xuống từ xe ngựa, đồng loạt reo hò vui sướng: "Nương ."

 

Bốn bóng dáng nhỏ bé vui vẻ lao về phía Lục Kiều.

 

Bọn trẻ bao giờ nhận thức rõ ràng một chuyện như khoảnh khắc , nhà bọn trẻ thiếu cái gì cũng thể thiếu nương . Nương ở đây, trái tim bọn trẻ thế nào cũng an định , bọn trẻ sợ hãi, bất an, hoảng loạn, chỉ sợ nương trở nữa.

 

"Nương , nương về ?"

 

"Nương , chúng con đang đợi nương."

 

"Nương đói , để Hoa thẩm đồ ăn cho nương."

 

"Nương , nương nhớ mang theo con nhé."

 

 

Loading...