Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 539: Linh Đang Là Ai?

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:21:32
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hầu phu nhân chỉ Khâu bà bà : “Kiều Kiều, thể đưa Minh Ngọc về Hầu phủ một chuyến ? Hầu gia vẫn luôn cởi bỏ khúc mắc, Minh Ngọc đến khuyên giải ông , ông thể cởi bỏ .”

 

Thêm đó là sự xuất hiện của đứa cháu ngoại, Hầu gia chừng sẽ nghĩ thông suốt.

 

Hầu phu nhân càng nghĩ càng vui, khóe mắt đuôi mày đều nhuốm vẻ vui mừng.

 

Lục Kiều đương nhiên đồng ý, dặn dò Khâu bà bà: “Bà theo Hầu phu nhân đến Hầu phủ một chuyến .”

 

“Vâng, nương t.ử.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Khâu bà bà theo Hưng An Hầu phu nhân đến phủ Hưng An Hầu. Hầu gia thấy bà quả nhiên vui mừng. Khi ông Tạ Vân Cẩn chính là đứa con do tỷ tỷ sinh , trong lòng càng vui hơn, tinh thần so với đây hơn chỉ một chút.

 

Khi Khâu bà bà với ông rằng, tiểu thư sẽ ông tự giày vò thể như , nếu suối vàng , nhất định sẽ c.h.ế.t nhắm mắt. Năm xưa tiểu thư tốn bao nhiêu tâm sức mới bảo vệ Hầu gia, chỉ Hầu gia sống thật , chứ để ông tự trách.

 

Lời của Khâu bà bà khiến Hầu gia nấc lên. Ông nhớ đến tình yêu thương vô tư mà tỷ tỷ dành cho . , tỷ tỷ sẽ ông tự giày vò bản , nếu tỷ tỷ , nhất định sẽ thất vọng.

 

Nếu ông cứ thế mà c.h.ế.t , xuống suối vàng sẽ còn mặt mũi nào gặp tỷ tỷ. Hơn nữa đứa cháu ngoại nhỏ hiện giờ mới chỉ là Cử nhân, ông còn sống để giúp đỡ nó. Trước đây tỷ tỷ thương ông như , hôm nay đến lượt ông thương yêu đứa cháu ngoại .

 

Hầu gia dường như bỗng chốc nghĩ thông suốt, diện mạo tinh thần khác hẳn so với .

 

Hầu phu nhân vui mừng khôn xiết, bao nhiêu năm nay, Hầu gia cuối cùng cũng cởi bỏ khúc mắc, thật sự quá dễ dàng.

 

Buổi tối, Khâu bà bà trở về Tạ gia, bẩm báo chuyện với Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn. Hai cũng vui mừng, thể cởi bỏ tâm bệnh là chuyện .

 

“Đây là một vạn lượng ngân phiếu Hầu gia và Hầu phu nhân bảo mang về. Họ ở kinh thành nhiều chỗ cần dùng đến tiền, bảo công t.ử và nương t.ử đừng quá tiết kiệm.”

 

Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn chút dở dở , Khâu bà bà : “Bà với Hầu gia và Hầu phu nhân ? Chúng thiếu tiền.”

 

“Nô tỳ vốn định , kết quả phu nhân cứ nháy mắt với nô tỳ, bảo nô tỳ mang về. Hầu gia hiện giờ cởi bỏ khúc mắc, một lòng bù đắp cho công t.ử, nếu nô tỳ nhận, Hầu gia nhất định sẽ buồn, cho nên nô tỳ đành mang về.”

 

Lục Kiều nhận lấy một vạn lượng ngân phiếu trong tay Khâu bà bà, đầu Tạ Vân Cẩn bên cạnh : “Bây giờ đây?”

 

“Đã là họ tặng thì cứ nhận lấy , sẽ cơ hội báo đáp .”

 

Lục Kiều gật đầu, trong đầu nhanh ch.óng quyết định một việc. Ngày mai sẽ chế chút t.h.u.ố.c dưỡng sinh cho , trong t.h.u.ố.c dưỡng sinh thêm nước linh tuyền, như sẽ giúp ích cho việc phục hồi sức khỏe của .

 

“Được.”

 

Vì Hầu gia cởi bỏ khúc mắc, tâm trạng Tạ Vân Cẩn hơn ít, cơm tối cũng ăn thêm nửa bát.

 

Lục Kiều như , tâm trạng cũng đặc biệt .

 

Sáng sớm hôm , Lục Kiều ăn xong cơm sáng liền bắt đầu chế t.h.u.ố.c. Nàng dùng d.ư.ợ.c liệu trong gian, chế Bát Bảo Trân dưỡng sinh , đó dặn Đồng Nghĩa lặng lẽ đưa t.h.u.ố.c đến Hầu phủ, đừng để ai .

 

Thân thế của Tạ Vân Cẩn liên quan đến hoàng quyền, cho nên nàng quan hệ giữa họ và Hầu phủ.

 

Đồng Nghĩa lĩnh mệnh ngay.

 

Những ngày tiếp theo trôi qua an nhàn hơn nhiều. Tạ Vân Cẩn mỗi ngày ở nhà ôn sách, Lục Kiều ngoài việc châm cứu cho Văn An Huyện Chủ , rảnh rỗi thì kể chuyện Tây Du Ký cho mấy đứa nhỏ . Kết quả chỉ trẻ con thích , mà ngay cả ông nội của Tề Lỗi là Tề lão gia t.ử cũng thích . Lão gia t.ử mới về nhà hai ngày chạy sang Tạ gia ăn vạ chịu .

 

Lục Kiều cạn lời, nhưng cũng tiện đuổi ông lão ngoài.

 

Hàn Đồng xử lý xong việc của cửa hàng Nam Bắc Kỳ Hàng liền khởi hành về phủ, trở huyện Thanh Hà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-539-linh-dang-la-ai.html.]

Trước khi , bốn đứa nhỏ đưa quà mua cho bạn bè ở huyện Thanh Hà nhờ mang về, còn dặn dò kỹ lưỡng cái nào cho ai, cái nào cho ai.

 

Hàn Đồng thấy trong đó còn ít quà tặng cho hai đứa con trai của thì vui vẻ, đảm bảo sẽ giao quà tận tay cho từng bạn nhỏ.

 

Sau khi Hàn Đồng , Tạ gia khôi phục sự yên bình. Cả nhà yên tĩnh ở trong nhà, ít khi ngoài, ngay cả hàng xóm xung quanh cũng giao du nhiều. Chỉ trừ việc Lục Kiều mỗi ngày đến phủ Quốc công một chuyến, còn bọn họ ít khỏi cửa.

 

Bệnh tình của Văn An Huyện Chủ một thời gian điều trị cuối cùng cũng định .

 

“Sau Huyện Chủ chỉ cần uống t.h.u.ố.c đúng giờ là , cần châm cứu nữa.”

 

Đại Trưởng Công Chúa Lục Kiều thì vui mừng. Bà cũng nhận thấy con gái hiện giờ hơn nhiều.

 

Tuy vẫn ôm gối đầu coi như con gái, nhưng còn điên điên khùng khùng, gặp là c.ắ.n như nữa. Có lúc nàng còn nhận bà là .

 

Đại Trưởng Công Chúa đặc biệt cao hứng.

 

“Ngày mai tổ chức hoa yến tại phủ Công chúa, ngươi cũng đến tham dự .”

 

Lục Kiều tham gia hoa yến của Đại Trưởng Công Chúa lắm, nhưng Đại Trưởng Công Chúa mở miệng, nàng từ chối thì vẻ quá điều, cuối cùng đành đồng ý.

 

“Tạ ơn Đại Trưởng Công Chúa mời.”

 

Đại Trưởng Công Chúa mỉm nàng : “Lần ngươi chữa khỏi bệnh cho con gái , trong lòng bản cung vui. Hoa yến ngày mai cũng coi như tổ chức vì ngươi, sẽ giới thiệu ngươi với các phu nhân trong kinh, để bọn họ khó ngươi.”

 

Đại Trưởng Công Chúa xong, ánh mắt trầm xuống. Bà nghĩ đến Lan Dương Quận Chúa, đừng tưởng bà tâm tư của Lan Dương Quận Chúa. Bà chỉ vì bệnh tình của con gái mà rảnh để ý đến ả, bây giờ bệnh tình con gái định, bà cảnh cáo Lan Dương một chút.

 

Lục Kiều Đại Trưởng Công Chúa mới đây là sự báo đáp của bà. Vì nàng định bệnh tình cho Văn An Huyện Chủ, nên bà tặng nàng một ân tình như .

 

Đại Trưởng Công Chúa chắc hẳn tra Tạ Vân Cẩn là cử t.ử kinh dự thi , còn là Giải nguyên Ninh Châu.

 

Cho nên bà nhận định bọn họ sẽ ở kinh thành. Những xuất nghèo khó như bọn họ ở kinh thành dễ bắt nạt, cho nên bà cũng coi như chống lưng cho nàng.

 

Thực Lục Kiều cần, bọn họ định ở kinh thành.

 

lời nàng thể với Đại Trưởng Công Chúa, dù cũng ý .

 

Lục Kiều chỉ đành cảm tạ Đại Trưởng Công Chúa: “Tạ ơn ý của Đại Trưởng Công Chúa.”

 

Đại Trưởng Công Chúa mỉm Lục Kiều, dần dần trong ánh mắt chút ươn ướt: “Nếu Linh Đang còn sống, chắc cũng lớn bằng ngươi .”

 

Đại Trưởng Công Chúa nhắc đến Linh Đang thì thôi, nhắc đến, Lục Kiều liền nhớ tới Văn An Huyện Chủ.

 

Văn An Huyện Chủ một thời gian điều trị, mặt dần chút thịt, cả như thoát t.h.a.i hoán cốt, trông vô cùng tú lệ thanh nhã.

 

Lục Kiều nghĩ đến dáng vẻ của Văn An Huyện Chủ, trong đầu bỗng lóe lên hình ảnh một , đó chính là Lý Ngọc Dao, tỷ kết nghĩa của nàng ở huyện Thanh Hà.

 

Lý Ngọc Dao và Văn An Huyện Chủ trông nét giống , chẳng lẽ tỷ là Linh Đang, đứa con gái thất lạc của Văn An Huyện Chủ?

 

Ý nghĩ nảy , Lục Kiều liền bật . Không thể vì giống mà nhận định Lý tỷ tỷ là con gái thất lạc của Văn An Huyện Chủ chứ?

 

Lý tỷ tỷ là con gái của Lý gia ở huyện Thanh Hà, nàng ở huyện Thanh Hà cũng một thời gian dài, từng chuyện Lý tỷ tỷ con ruột của Lý gia.

 

Cho nên nàng ngàn vạn đừng nghĩ nhiều.

 

 

Loading...