Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 544: Giữa Đường Chặn Xe, Thế Tử Ngông Cuồng
Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:21:37
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Trưởng công chúa nhanh nhận tin tức chạy tới.
"Dừng tay."
Hứa phu nhân dừng tay , mang theo nha lui ngoài, Lan Dương Quận chúa đuổi theo đ.á.n.h, nha bà mang đến kéo .
Bà giơ tay tát cho mỗi nha một cái: "Tiện nhân, cản cái gì."
Đại nha vội vàng : "Quận chúa, Đại Trưởng công chúa tới ."
"Bà tới thì thế nào? Ta là đích nữ của Bình Lăng Vương, cho dù bà tới cũng thể gì ."
Lan Dương Quận chúa nghiến răng nghiến lợi , đợi bà đầu thấy Đại Trưởng công chúa đang thịnh nộ, chẳng những sợ hãi, còn tức giận hét to: "Huệ Châu, bà tiếp đãi như , để khác bắt nạt ."
Đại Trưởng công chúa sắc mặt âm trầm, tức giận : "Võ Thục, ngươi đường đường là đích nữ Bình Lăng Vương phủ, la lối lóc om sòm như , hình như đàn bà chanh chua, còn thể thống gì."
Lan Dương Quận chúa lửa giận bốc lên quát: "Ta là đích nữ Bình Lăng Vương, bọn họ dám bắt nạt , há thể tha cho bọn họ."
Bà xong Đại Trưởng công chúa kêu lên: "Huệ Châu, bà xuất đầu."
Đại Trưởng công chúa chuyện với bà nữa, đầu lệnh cho nha bên cạnh Lan Dương Quận chúa: "Đưa Quận chúa các ngươi về ."
"Vâng, Đại Trưởng công chúa."
Các nha đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, xoay liền đỡ Lan Dương Quận chúa rời , ngờ Lan Dương Quận chúa vì Đại Trưởng công chúa đuổi ngay tại chỗ mà nổi giận, trừng mắt Đại Trưởng công chúa phun trào.
"Tâm bà thật độc ác, dám đuổi , thảo nào lúc Phò mã thích bà, thích biểu của , đây đều là do bà quá khắc nghiệt, chẳng những Phò mã yêu thích, còn sinh một đứa con gái ngốc nghếch."
Lời của Lan Dương Quận chúa khiến sắc mặt Đại Trưởng công chúa xanh mét, tất cả xung quanh đều hả hê, phụ nữ e là sắp gặp xui xẻo . Văn An Huyện chủ chính là vảy ngược của Đại Trưởng công chúa, Lan Dương Quận chúa dám mắng Văn An Huyện chủ, Đại Trưởng công chúa thể tha cho bà ?
"Người , lôi tiện nhân xuống vả miệng, đ.á.n.h đến khi bà nữa thì thôi."
Thị vệ của Đại Trưởng công chúa phủ như lang như hổ xông tới bắt Lan Dương Quận chúa lôi xuống vả miệng.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lan Dương Quận chúa xong, giãy giụa c.h.ử.i ầm lên: "Ngươi dám đ.á.n.h , là đích nữ Bình Lăng Vương, Bệ hạ sẽ tha cho ngươi , ngươi tưởng ngươi là Đại Trưởng công chúa thì ngon lắm ?"
Thị vệ giơ tay một chưởng đ.á.n.h ngất Lan Dương Quận chúa, lôi bà xuống vả miệng.
Trước cửa chính sảnh Công chúa phủ, một mảnh yên tĩnh, lúc ai cũng dám chuyện, tâm trạng Đại Trưởng công chúa rõ ràng .
Tuy nhiên bà tuy tâm trạng , nhưng nhanh điều chỉnh , các phu nhân : "Sắc trời còn sớm, mời các vị đến thiên sảnh dùng bữa."
"Tạ ơn Đại Trưởng công chúa."
Mọi chỉnh tề trật tự đến thiên sảnh dùng bữa.
Yến tiệc tiếp theo qua loa liền kết thúc, dùng xong yến tiệc, tự động cáo từ, rời khỏi Đại Trưởng công chúa phủ.
Lúc Lục Kiều , với quản sự ma ma tiễn nàng phủ: "Thay xin Đại Trưởng công chúa, hôm nay đều là vì chiêu đãi , hại Đại Trưởng công chúa chịu bực bội."
Quản sự ma ma : "Không liên quan đến chuyện của ngài, là Lan Dương Quận chúa miệng che đậy, bà xưa nay vẫn là như ."
Thật Lan Dương Quận chúa sở dĩ như , là Thái hậu chiều hư, Thái hậu chính là nuôi phế bà , con trai nắm thóp Bình Lăng Vương.
Đáng tiếc bao nhiêu năm nay, Lan Dương Quận chúa đều ngộ , còn tưởng Thái hậu thật sự sủng bà , Hoàng đế dám quá phận khó bà .
Lục Kiều thêm gì nữa, mang theo Phùng Chi và Nguyễn Trúc xoay lên xe ngựa.
Xe ngựa nhanh rời khỏi Đại Trưởng công chúa phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-544-giua-duong-chan-xe-the-tu-ngong-cuong.html.]
Trong xe, Lục Kiều nhẹ nhàng dựa vách xe, nhắm mắt dưỡng thần, Phùng Chi ở một bên tâm trạng nàng chút , khuyên giải : "Nương t.ử đừng phiền lòng, cần để ý đến những đó là ."
Lục Kiều mở mắt Phùng Chi : "Kinh thành thật đúng là dễ sống mà, cũng may nhà chúng thanh tịnh hơn chút."
Phùng Chi và Nguyễn Trúc : " , nhà chúng là thanh tịnh nhất."
Lục Kiều và Phùng Chi, Nguyễn Trúc hai câu tâm trạng cuối cùng cũng thư thái hơn một chút.
Chỉ là Lục Kiều thả lỏng, bên ngoài xe ngựa, Đồng Nghĩa bỗng nhiên lên tiếng: "Không xong, giữa đường chặn xe ngựa của chúng ."
Lục Kiều thấy, nhanh ch.óng vén rèm ngoài, thấy phía chặn xe ngựa của bọn họ, cầm đầu là Tần Vương thế t.ử Tiêu Đình, kẻ đó Nguyễn Trúc đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập.
Tiêu Đình thấy Lục Kiều vén rèm , âm hiểm lạnh : "Tiện nhân, dám sai đ.á.n.h Bản Thế t.ử, c.h.ế.t."
Hắn dứt lời lập tức lệnh cho thủ hạ thị vệ phía : "Lên, bắt ả cho ."
Mấy tên thị vệ tung nhảy lên, lao thẳng về phía xe ngựa của Lục Kiều.
Nguyễn Trúc và Đồng Nghĩa hình khẽ động, nhảy lên, lao thẳng về phía thị vệ Tần Vương phủ, hai nhóm trong nháy mắt đ.á.n.h .
Thị vệ Tiêu Đình mang đến , võ công cực kỳ lợi hại.
Nguyễn Trúc tuy võ công cao, nhưng chịu nổi đối phương đông , cho nên nàng và Đồng Nghĩa cầm chân.
Đối diện, Tiêu Đình cao lưng ngựa ngờ xuất động mấy hộ vệ lợi hại bên cạnh, đều thể lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t thủ hạ của Lục Kiều, sắc mặt càng thêm khó coi, lập tức giơ tay lệnh cho thủ hạ phía : "Các ngươi bắt tiện nữ nhân ."
Lại ba tên thị vệ bay vọt , lao thẳng về phía Lục Kiều, Chu Thiệu Công hình khẽ động, chặn .
đối phương ba , hai quấn lấy Chu Thiệu Công, một khác lách lao thẳng trong xe.
Ngoài xe, Nguyễn Trúc, Đồng Nghĩa và Chu Thiệu Công đều kinh hô lên: "Nương t.ử, cẩn thận."
Lục Kiều hình co rụt về phía tránh thoát tay thị vệ bắt nàng, thị vệ mắt thấy một chiêu trúng, nữa tay.
thấy tim đập nhanh, mắt tối sầm, ngón tay vô lực, lập tức nhận một chuyện, trong xe ngựa mê d.ư.ợ.c.
Thị vệ vội vàng lui ngoài, trong xe ngựa, Lục Kiều thở phào nhẹ nhõm, nhanh ch.óng lấy giải d.ư.ợ.c đút miệng Phùng Chi.
Lúc nãy tình huống quá khẩn cấp, cho nên nàng lấy t.h.u.ố.c định mê ngất tên thị vệ , ngờ thị vệ phát hiện .
Lục Kiều thật cũng sợ bắt nàng, thứ nhất nàng t.h.u.ố.c, nếu t.h.u.ố.c vô dụng, nàng trốn gian là .
Ngoài xe ngựa, Nguyễn Trúc và Đồng Nghĩa còn Chu Thiệu Công đ.á.n.h thương mấy tên thị vệ của Tần Vương phủ.
Mấy lách vây quanh bên ngoài xe ngựa, căng thẳng truy hỏi: "Nương t.ử, chứ?"
Lục Kiều vén rèm ngoài xe với bọn họ: "Đừng lo lắng, ."
Đối diện Tần Vương thế t.ử mặt đều tức đến méo xệch, ngờ mấy thị vệ lợi hại bên cạnh , đối phó của đối phương, còn đối phương đ.á.n.h thương, chuyện đối với mà quả thực là sỉ nhục.
Tần Vương thế t.ử theo bản năng cho qua bắt Lục Kiều, nhưng tín thủ hạ của vội vàng : "Thế t.ử, chúng thôi, đ.á.n.h tiếp nữa sẽ kinh động của Ngũ Thành Binh Mã Ti."
Tần Vương thế t.ử nghĩ nghĩ, chuyện giữa đường bắt , nếu rơi tay Ngũ Thành Binh Mã Ti, chừng sẽ cáo trạng Tần Vương phủ bọn họ mặt Hoàng đế Bệ hạ một phen, bù mất, cho nên xoay , nhưng khi , quên âm hận trừng mắt Lục Kiều một cái.
Phía Lục Kiều nhíu mày đám rời , hạ lệnh : "Chúng cũng về thôi."
Động tĩnh bên khẳng định kinh động đến khác, vẫn là sớm thì hơn.
Một đoàn nhanh ch.óng trở về Tạ gia.