Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 563: Nàng Đút Cho Ta
Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:21:56
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Cẩn hôm nay mời rượu, cũng uống chút rượu, ánh mắt say, lời khác , ứng phó: "Cùng là học t.ử Ninh Châu, tự nhiên nâng đỡ lẫn ."
Tuy những lời xã giao , nhưng tuy quan trường, tương lai quan, thể thiếu việc ứng phó với khác như .
Tạ Vân Cẩn xong, phía bưng rượu tới kính , là Trịnh Chí Hưng.
Trịnh Chí Hưng kính Tạ Vân Cẩn: "Đa tạ Vân Cẩn giúp đỡ, kính một ly?"
Tạ Vân Cẩn và Trịnh Chí Hưng chạm ly một cái, uống một ngụm rượu, nhưng uống cạn.
Chỉ là nhấp một ngụm rượu, bỗng nhiên thấy Trịnh Chí Hưng ghé gần bên tai khẽ hỏi một câu: "Vân Cẩn, chỉ hỏi , lấy đề thi ?"
Lúc bàn tiệc uống rượu náo nhiệt, ai chú ý đến lời Trịnh Chí Hưng với Tạ Vân Cẩn.
Chỉ là Tạ Vân Cẩn thấy lời Trịnh Chí Hưng, ánh mắt bỗng nhiên u hàn, ngước mắt lạnh lùng Trịnh Chí Hưng, trầm giọng hỏi: "Lời của ngươi là ý gì?"
Trịnh Chí Hưng lập tức tỉnh táo , chỉ là nhân lúc Tạ Vân Cẩn say để moi chút tin tức, ngờ cảnh giác như . Trịnh Chí Hưng lập tức sợ hãi, nhe răng : "Hỏi thôi, chỉ là thuận miệng hỏi thôi."
Tạ Vân Cẩn lạnh lùng : "Ngươi cho rằng tài năng đó ?"
Người từ chút ghen tị với , chua ngoa với , nhưng bản chất , cho nên nhiều lúc, Tạ Vân Cẩn so đo cái tính chua ngoa đó của . hiện tại xem , dường như bắt đầu oán hận .
Tạ Vân Cẩn nhịn trào phúng, uổng công đó tiết lộ tin tức về hai vị chủ khảo quan cho , kết quả oán hận , hừ.
Trịnh Chí Hưng thấy sắc mặt Tạ Vân Cẩn đổi, lập tức bưng rượu tạ : "Vân Cẩn, thuận miệng thôi, thuận miệng thôi, đừng để ý a."
Tạ Vân Cẩn chắc chắn thăng tiến nhanh, chừng còn dựa , cho nên Trịnh Chí Hưng trở mặt với , vội vàng bồi lễ.
Tạ Vân Cẩn ầm ĩ mất vui bàn tiệc, chỉ nâng ly rượu lên, thêm gì nữa, nhưng trong lòng trở thành một quân cờ bỏ .
Yến tiệc nhanh kết thúc, các học t.ử lượt dậy cáo từ, buổi tối Tạ Vân Cẩn còn dự Quỳnh Lâm yến, bọn họ tiện nán lâu.
Tạ Vân Cẩn để Tiêu quản gia dẫn tiễn các học t.ử ngoài từng một, đó dậy về phía hậu viện.
Ở hậu viện, Chúc Bảo Châu thấy yến tiệc phía tan, vội vàng dậy chuẩn về.
Lục Kiều phân phó Nguyễn Trúc cho đưa Chúc Bảo Châu về.
Nguyễn Trúc lĩnh mệnh đưa Chúc Bảo Châu phía , đường , Chúc Bảo Châu gặp Tạ Vân Cẩn đang về hậu viện.
Tạ Vân Cẩn mắt thẳng một đường về phía , hề dừng chào hỏi gì với Chúc Bảo Châu.
Chúc Bảo Châu dừng bước Tạ Vân Cẩn đang về phía hậu viện.
Phát hiện vẫn thanh lãnh đạm nhiên như ngày thường, hề vì thi đỗ Trạng nguyên mà trở nên ngạo mạn cuồng vọng, hơn nữa thấy phụ nữ khác thì mắt thẳng, giống như thấy .
Chúc Bảo Châu khẽ , Nguyễn Trúc nhịn hỏi cô : "Chúc nương t.ử ?"
Chúc Bảo Châu lắc đầu : "Không gì, dáng vẻ Tạ Trạng nguyên, liền cảm thấy Lục tỷ tỷ chọn đúng ."
Nhắc đến Tạ Vân Cẩn, Nguyễn Trúc lên: "Đó là đương nhiên, mắt của nương t.ử nhà chúng thật sự , công t.ử tuy thi đỗ Trạng nguyên, vẫn đối xử vô cùng với nương t.ử, nửa điểm thỏa đáng."
"Vậy thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-563-nang-dut-cho-ta.html.]
Ít nhất cũng hạnh phúc, tuy đó là . Lục tỷ tỷ hạnh phúc, cô cũng mừng cho tỷ .
Chúc Bảo Châu xoay dắt tay Trịnh Diệu một đường khỏi Tạ gia.
Phía trong hoa sảnh, Lục Kiều thấy dáng vẻ mày mắt say của Tạ Vân Cẩn, vui trừng mắt một cái : "Chàng đây là uống ít rượu? Quên mất buổi tối còn Quỳnh Lâm yến , uống thành thế , buổi tối tham gia Quỳnh Lâm yến thế nào."
Lục Kiều dứt lời, Tạ Vân Cẩn bỗng nhiên rút từ trong tay áo một chiếc khăn tay, khăn tay ướt đẫm, một mùi rượu nồng nặc.
Lục Kiều liền nhổ hết rượu khăn tay trong tay áo , cho nên hẳn là uống bao nhiêu rượu.
"Chàng a, thật thế nào nữa."
Lục Kiều xong phân phó Phùng Chi ngoài cửa: "Bảo Hoa thẩm bưng canh giải rượu tới đây."
Tuy uống bao nhiêu, nhưng Lục Kiều vẫn bảo Phùng Chi bưng canh giải rượu chuẩn sẵn tới, buổi tối còn tham gia Quỳnh Lâm yến nữa.
Phùng Chi đáp lời bưng canh giải rượu, Tạ Vân Cẩn thấy trong hoa sảnh còn ai, đưa tay ôm lấy Lục Kiều, cúi hôn nàng một cái.
"Vẫn là Kiều Kiều thương ."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lục Kiều tức giận : "Không uống bao nhiêu ? Nói lời say gì đấy."
Tạ Vân Cẩn ôm nàng, ghé sát tai nàng, dịu dàng thì thầm: "Kiều Kiều, so với chuyện thi đỗ Trạng nguyên, điều vui nhất là nàng ở bên cạnh , thật đấy, chỉ cần nghĩ đến bên cạnh nàng bầu bạn, bất kể gì, trong lòng đều tràn đầy sức mạnh."
Tạ Vân Cẩn xong Lục Kiều còn kịp cảm động, bỗng nhiên thì thầm một câu: "Kiều Kiều bồi ngủ trưa một lát ?"
Lục Kiều vẻ mặt thể tin nổi , cho nên một tràng, chính là để dỗ nàng bồi ngủ trưa ?
Lục Kiều hừ một tiếng đang định từ chối, ngoài cửa Phùng Chi bưng canh giải rượu , nhưng thấy Tạ Vân Cẩn đang ôm Lục Kiều, Phùng Chi đỏ mặt theo bản năng lùi về .
Lục Kiều thấy động tác của Phùng Chi, ngượng ngùng đẩy Tạ Vân Cẩn: "Chàng buông , mau uống canh giải rượu ."
Tạ Vân Cẩn cũng thấy Phùng Chi, nhưng buông tay, chỉ nhàn nhạt Phùng Chi một cái : "Nó là tỳ nữ của nàng, tập quen với những chuyện , chẳng lẽ vợ chồng chúng mật một chút còn tránh ?"
Phùng Chi nhận ánh mắt lạnh lùng của Tạ Vân Cẩn, lập tức tiến lên một bước : "Không , công t.ử và nương t.ử mật , tỳ nữ bây giờ là mù, thấy gì cả."
Lục Kiều chọc , đưa tay nhéo eo Tạ Vân Cẩn một cái. Tạ Vân Cẩn cũng lên, ngược buông Lục Kiều .
Lục Kiều hiệu cho Phùng Chi bưng canh giải rượu tới, nàng đưa tay nhận lấy đưa cho Tạ Vân Cẩn: "Uống canh giải rượu , ngủ một lát, buổi tối còn tham gia Quỳnh Lâm yến do Tôn đại nhân và Hoa đại nhân tổ chức nữa."
Tạ Vân Cẩn lời Lục Kiều, khẽ ừ một tiếng, nhưng đưa tay nhận canh giải rượu, mà Lục Kiều, giọng mềm mại : "Vậy nàng đút cho ."
Lục Kiều nhanh ch.óng đầu Phùng Chi, nhưng Phùng Chi cô nương sớm thức thời trốn ngoài. Lục Kiều thở phào nhẹ nhõm, mắng Tạ Vân Cẩn: "Chàng ba tuổi ? Uống bát canh giải rượu còn cần đút."
Tuy miệng , động tác dừng, cực kỳ tỉ mỉ đút Tạ Vân Cẩn uống canh giải rượu.
Tạ Vân Cẩn vui vẻ lên, uống xong canh giải rượu, kéo Lục Kiều ngủ trưa.
Lục Kiều bản cũng ngủ trưa một lát, nên phản đối, cùng ngủ.
Sau khi xuống, hai câu câu chăng chuyện, Tạ Vân Cẩn nhắc đến tên Trịnh Chí Hưng: "Sau đừng để ý đến tên nữa, hy vọng bên cạnh xuất hiện thêm một Lý Văn Bân."