Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 644: Dân Oan Kêu Cứu, Phủ Nha Dậy Sóng

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:18:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều lập tức nhớ tới chuyện Tạ Vân Cẩn với nàng đó, con trai Vương Thông phán chiếm đoạt ruộng , cưỡng đoạt dân nữ, chẳng lẽ là những khổ chủ đó đến cáo trạng ?

 

Ý nghĩ của Lục Kiều dứt, liền thấy tiếng bàn tán của bá tánh bên ngoài xe ngựa.

 

“Đáng thương quá, trong nhà năm mươi mẫu ruộng chiếm đoạt, còn đ.á.n.h c.h.ế.t hai , đúng là xui xẻo tám đời mà.”

 

“Cái nhà cướp con gái mới đáng thương kìa, con gái cướp phủ nhảy giếng tự sát, cha già chịu nổi kích động như , trực tiếp tắt thở c.h.ế.t luôn.”

 

“Ta thấy đứa bé ngựa giẫm thành trọng thương mới đáng thương, tuổi còn nhỏ mà ngựa giẫm c.h.ế.t . Vương gia công t.ử bình thường dáng con , ngờ là một tên súc sinh.”

 

“Vương Thông phán bình thường cũng dáng con , hóa là một tên cẩu quan, chúng giúp đỡ những khổ chủ đó.”

 

“Đại nhân, ngài chủ cho dân a.”

 

Trước cửa phủ nha hô lên, những khác cũng theo bản năng hô theo: “Đại nhân, ngài chủ cho dân a, quan vì dân chủ, chi bằng về nhà bán khoai lang.”

 

, Tri phủ đại nhân, ngài nhất định chủ cho tiểu lão bách tính chúng a.”

 

Con trai Vương gia hung ác cùng cực như , chừng sẽ bắt nạt đến đầu bọn họ. Không , bọn họ nhất định trừng phạt kẻ hung ác cùng cực như .

 

Trước cửa phủ nha, bá tánh vây thành một đoàn, tiếng la hét vang lên một mảng.

 

Bên trong phủ nha, Lâm Tri phủ tình cảnh loạn cào cào, sắc mặt khó coi nên lời.

 

Hắn hiểu sự việc phát triển nhanh như . Ban đầu nhận báo án, đó lập tức ba báo án đến, kết quả đều báo án con trai Vương Thông phán g.i.ế.c , còn là ba đến cùng một lúc.

 

Tri phủ đại nhân vốn định che giấu chuyện , ai ngờ bên ngoài phủ nha mấy xem náo nhiệt chen , đó càng ngày càng nhiều chạy tới xem. Hiện tại bá tánh vây kín mít, đều con trai Vương Thông phán dính án mạng, tình huống như , căn bản cách nào che giấu.

 

Vương Thông phán là tâm phúc trướng , thể để ông xảy chuyện a.

 

Lâm Tri phủ vẻ mặt khó xử rối rắm, trong đầu nhanh ch.óng suy nghĩ đối sách.

 

Một bên đại đường, Vương Thông phán nhanh ch.óng xuống ba dân đang cáo trạng bên , lớn tiếng quát: “Đám điêu dân, các ngươi dám ăn bừa bãi vu oan cho con trai . Con xưa nay đoan chính hiểu lễ nghĩa, từng bất kỳ tai tiếng nào, các ngươi dám chạy đến vu oan cho con . Mau , các ngươi chịu sự sai khiến của ai đến cáo trạng con trai .”

 

Vương Thông phán sắc mặt đen sì chằm chằm mấy bên . Bên quỳ ba , một lão già lớn tuổi, một lão phụ, còn một đàn ông thật thà chất phác đến mức chuyện cũng lưu loát.

 

Ba thấy Vương Thông phán ở một bên đại đường, mặt đều lộ vẻ sợ hãi. Tuy nhiên đợi khi bọn họ thấy đàn ông thanh lãnh tuấn dật tựa như trích tiên bên cạnh Vương Thông phán, tâm liền định .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-644-dan-oan-keu-cuu-phu-nha-day-song.html.]

Đồng tri đại nhân với bọn họ , sẽ báo thù cho của bọn họ, bọn họ sợ cái gì.

 

Ba đồng thanh kêu lên: “Đại nhân thể cho tra, nhà vốn gia tư tệ, trong nhà mấy chục mẫu ruộng , kết quả chỉ vì Vương công t.ử trúng ruộng nhà , liền dẫn cưỡng đoạt. Con trai và thê t.ử ngăn cản, sai đ.á.n.h thành trọng thương, lão thê của c.h.ế.t ngay tại chỗ, con trai nửa đêm vết thương quá nặng qua khỏi mà c.h.ế.t. Đại nhân thể phái tra chuyện , lão phu tuyệt đối vu oan cho Vương công t.ử.”

 

Lão già dứt lời, lão phụ tóc bạc trắng bên cạnh lóc kêu lên: “Vương công t.ử cái gì, chính là một tên súc sinh. Hắn cưỡng đoạt con gái phủ, con gái theo, trực tiếp nhảy giếng tự sát. Lão đầu t.ử nhà tin, trực tiếp tắt thở, tức c.h.ế.t .”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Lão phụ xong, vô cùng thê t.h.ả.m: “Đáng thương cho hai vợ chồng già chúng chỉ còn một đứa con gái duy nhất, kết quả còn tên súc sinh họ Vương hại c.h.ế.t. Thanh Thiên đại lão gia a, ngài chủ cho chúng a.”

 

Lão phụ nhân đến c.h.ế.t sống , bá tánh vây xem bên ngoài phủ nha, ai nấy đều đồng cảm, trong đó bắt đầu lau nước mắt.

 

Người đàn ông thật thà chất phác trong nha môn cũng lau nước mắt, Tri phủ đại nhân cao : “Đại nhân, Vương Minh Nhân ở điền trang ngoại thành tùy ý phóng ngựa, kết quả ngựa giẫm lên con trai . Đáng thương con trai năm nay mới bảy tuổi, c.h.ế.t ngay tại chỗ vì giẫm thành trọng thương, chúng kịp đưa nó chữa trị thì nó c.h.ế.t , đáng thương cho con trai của .”

 

Người đàn ông thật thà nghĩ đến con trai , đến tê tâm liệt phế.

 

Lâm Tri phủ những lời của các khổ chủ , trán nhíu c.h.ặ.t , đôi mắt tán đồng về phía Vương Thông phán. Trước đó nhiều với Vương Thông phán, bảo ông dạy dỗ con trai , quá coi thường mạng , sớm muộn gì cũng xảy chuyện.

 

Đáng tiếc Vương Thông phán ngoài miệng đồng ý, về phủ lão phu nhân trong nhà lóc một hồi, buông xuôi.

 

Bây giờ thì , cáo trạng đến tận cửa, chuyện thu dọn thế nào đây.

 

Vương Thông phán cũng chuyện nếu xử lý thì khó mà thu dọn tàn cuộc, cho nên sắc mặt ông cực kỳ khó coi. Ông trừng mắt ba khổ chủ bên quát: “Nói, các ngươi chịu sự sai khiến của ai đến hãm hại con , nếu khai , đừng trách bản quan cho đ.á.n.h các ngươi bản t.ử.”

 

Trên đại đường, Lâm Tri phủ gì, một bên Tạ Vân Cẩn rốt cuộc cũng nhanh chậm mở miệng: “Vương Thông phán, cáo trạng, theo luật phủ nha Ninh Châu nên nhận đơn kiện, đó điều tra chân tướng sự việc, chứ ông cứ một mực dùng quan uy áp chế bá tánh. Ông như dễ khiến nghi ngờ ông dùng phận quan bức ép khác?”

 

Tạ Vân Cẩn mở miệng, lòng Vương Thông phán trầm xuống, đồng thời ông nghĩ đến một chuyện, là ai sai khiến ba khổ chủ đến phủ nha cáo trạng?

 

Trước đó ông nghĩ , hiện tại bỗng nhiên chút hiểu , ba e là do Tạ Vân Cẩn tìm , mục đích như là để đối phó ông ?

 

Vương Thông phán nghĩ , đầu về phía Tạ Vân Cẩn, sắc mặt âm trầm mở miệng : “Tạ Đồng tri, bản quan nhớ rõ, bản quan mới là quan viên chưởng quản hình ngục, ngươi chức quyền chưởng quản hình ngục.”

 

Tạ Vân Cẩn gật đầu một cái : “Thông phán đại nhân , nhưng hiện tại khổ chủ cáo trạng là con trai của Thông phán đại nhân, Thông phán đại nhân nên tránh mặt.”

 

Tạ Vân Cẩn xong đầu Lâm Tri phủ đại đường phía : “Tri phủ đại nhân, lời hạ quan đúng sự thật ? Thông phán đại nhân những thể nhúng tay chuyện , mà còn nên tạm thời giam giữ trong đại lao phủ nha chờ đợi điều tra, bởi vì liên quan đến vụ án là con trai của Thông phán đại nhân, Thông phán đại nhân bao che cho con trai, cũng là tội.”

 

Bên Vương Thông phán Tạ Vân Cẩn , nhịn tức giận mắng to: “Nói bậy, con trai g.i.ế.c , cũng căn bản vô tội.”

 

Tạ Vân Cẩn lạnh lùng đầu Vương Thông phán, trầm giọng mở miệng : “Vương Thông phán tưởng luật pháp Đại Chu là do nhà ông mở ? Ông g.i.ế.c g.i.ế.c ? Bản quan là việc theo luật pháp Đại Chu, khổ chủ đến phủ nha cáo trạng, chúng theo luật nên thụ lý, đó vì bá tánh tra rõ chân tướng, trả cho bá tánh một sự thật.”

 

 

Loading...