Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 782: Không Vui
Cập nhật lúc: 2026-03-04 14:48:26
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều thấy Vương Tướng quân phu nhân và Vương Mộng Dao cũng vẻ gì là vui, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối Tạ Vân Cẩn trở về, Lục Kiều liền kể cho chuyện của Vương gia. Tạ Vân Cẩn hồi lâu lên tiếng, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Lục Kiều thấy như , tưởng xảy chuyện gì, quan tâm hỏi: "Xảy chuyện gì ? Sao sắc mặt khó coi thế?"
Tạ Vân Cẩn đưa tay kéo Lục Kiều xuống bên cạnh , thở dài một : "Kiều Kiều, hối hận vì cho Tứ Bảo phận của nó."
Lục Kiều nhắc đến Tứ Bảo, liền quan tâm hỏi dồn: "Tứ Bảo ?"
Tạ Vân Cẩn lắc đầu, trầm giọng : "Hôm nay bỗng nhiên thấu dụng ý của Bệ hạ khi ban cho Nhị Bảo một Chính phi một Trắc phi. Bệ hạ là gia tăng trọng lượng Nhị Bảo, để nó tranh đấu với Đại Hoàng t.ử Tiêu Trăn. Kẻ nào thắng thế, cuối cùng sẽ trở thành Trữ quân của Đại Chu. Bệ hạ đây là đang con đường cũ của Tiên đế."
Nói đến cuối cùng, Tạ Vân Cẩn kìm nỗi lo lắng cho Tứ Bảo. Đó là đứa con nâng niu trong lòng bàn tay mà nuôi lớn, nghĩ đến việc nó thể xảy chuyện gì trong cuộc tranh đấu, trong lòng liền khó chịu. Sớm cho Tứ Bảo thế, cứ để nó một thương nhân bình thường, cũng ?
Lục Kiều Tạ Vân Cẩn , ngẫm nghĩ kỹ , Tiêu Úc quả thật đang lặp con đường của Tiên đế.
Sau khi Lục Kiều thông suốt chuyện , nhịn lạnh: "Ngài chắc là quên những đau khổ mà bản từng chịu đựng ."
Tiêu Úc mới hơn ba mươi tuổi mà thể suy kiệt cực độ, cho cùng cũng là do nguyên nhân Tiên đế trơ mắt bọn họ tàn sát lẫn .
Bây giờ ngài thì , con đường cũ của Tiên đế, trơ mắt hai đứa con trai của tranh giành đấu đá. Ngài ban con gái của hai trọng thần trong triều một Chính một Trắc cho Tứ Bảo, chính là để gia tăng thẻ đ.á.n.h bạc Tứ Bảo, như nó mới cách đấu ngang sức ngang tài với Đại Hoàng t.ử.
Tạ Vân Cẩn đưa tay ôm lấy Lục Kiều, trầm giọng : "Sau sẽ giúp Tứ Bảo."
Lục Kiều cũng gật đầu: "Ta cũng sẽ giúp Tứ Bảo, chúng và nó cùng một con thuyền. Nếu Đại Hoàng t.ử trở thành Trữ quân Đại Chu, Tạ gia chúng sẽ kết cục . Đã như , chúng dốc lực giúp đỡ Tứ Bảo, trợ giúp nó thượng vị."
"Ừ."
Hai vợ chồng chuyện nữa, ôm một lúc, Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn bàn đến chuyện hôn nhân của Đại Bảo và các con.
"Hiện tại bọn nhỏ mười lăm tuổi , ít chạy tới hỏi nhà chúng yêu cầu gì, cứ tiếp tục như cũng là cách. Đợi Đại Bảo trở về, hỏi nó xem, chuyện của nó và Lăng Tuyết là như thế nào? Có đính hôn , đính hôn thì cũng còn ai chằm chằm Đại Bảo nữa."
Hai năm nay Tạ Vân Cẩn thấy sự nỗ lực của Hồ Lăng Tuyết, phát hiện cô nương rộng lượng hơn nhiều, ở chung với Đại Bảo cũng hòa hợp. Hơn nữa Tạ Vân Cẩn quan sát thấy, Hồ Lăng Tuyết và các bên của Tạ gia chung sống đều tồi.
Bây giờ còn phản đối Đại Bảo và Hồ Lăng Tuyết ở bên nữa, Lục Kiều , khẽ gật đầu: "Quay sẽ với Đại Bảo một tiếng, bảo nó hỏi xem ý tứ của Hồ Lăng Tuyết thế nào? Có đính hôn ."
Hai nhà tuy rằng chính thức đính hôn, nhưng hai đứa nhỏ thường xuyên lén lút tặng quà cho , cũng coi như là trong lòng hiểu rõ mà . trong kinh thành , cứ phái đến thăm dò yêu cầu của Tạ gia, cũng phiền phức.
Lục Kiều gật đầu, đến hôn sự của Nhị Bảo: "Còn hôn sự của Nhị Bảo nữa, đó trong thư nó nhắc đến việc Cảnh Tướng quân ý định gả cháu gái trong nhà cho nó vợ, nó hỏi ý kiến chúng ? Cô nương chúng đều từng gặp mặt, cho ý kiến ."
Lục Kiều đến cuối cùng chút sầu não. Nói thật, nếu Nhị Bảo thật sự cưới cô nương khác mà cưới Triệu Ngọc La, nàng ngược cảm thấy tiếc cho nó. Chủ yếu là Triệu Ngọc La do nàng từ bé đến lớn, tuy điêu ngoa tùy hứng một chút, nhưng hai năm nay thật sự đổi nhiều.
Mấy hôm Điền Hoan còn xem mắt cho Triệu Ngọc La, nhưng Triệu Ngọc La vẫn luôn đồng ý.
Lục Kiều Triệu Ngọc La đang đợi Nhị Bảo ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-782-khong-vui.html.]
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tạ Vân Cẩn thấy Lục Kiều lo lắng, đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày nàng, chậm rãi : "Trước đó thư cho nó ? Bảo nó trở về một chuyến."
Sắc mặt Tạ Vân Cẩn trầm xuống, Lục Kiều nhướng mày : "Sao ? Có chỗ nào ?"
"Ta tra một chút tin tức, Cảnh gia và phe cánh Đại Hoàng t.ử qua gần, Đại Hoàng t.ử cưới đích nữ của Nam Dương Hầu phủ, Nam Dương Hầu nắm giữ binh mã Tây Nam, Cảnh Tướng quân và Nam Dương Hầu là thông gia."
Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều định là về phe Nhị Hoàng t.ử, nếu Nhị Bảo cưới cháu gái Cảnh Tướng quân, nó coi như đặt một chân trận doanh của Đại Hoàng t.ử, đây là chuyện Tạ Vân Cẩn tuyệt đối cho phép xảy .
Tạ Vân Cẩn Lục Kiều : "Ta định đưa Nhị Bảo đến quân doanh của Vương Tướng quân ở Tây Bắc, nàng ý kiến gì chứ."
Hai năm nay Nhị Bảo vững gót chân ở quân doanh Tây Nam, vì đầu óc linh hoạt, trí dũng song , hỗ trợ Cảnh Tướng quân bắt ít hải tặc nên thăng lên Giáo úy. Nếu nó Tây Bắc thì bắt đầu từ đầu, hơn nữa Tây Bắc khổ hàn, khổ hơn quân doanh Tây Nam nhiều.
Tạ Vân Cẩn sợ Lục Kiều nỡ, ôn tồn khuyên nhủ: "Tây Bắc tuy rằng khổ hàn, nhưng cơ hội lập công nhiều, thăng tiến nhanh. Nhị Bảo vẫn luôn Tướng quân ? Nói chừng bản nó Tây Bắc."
Trải qua hai năm luyện, nó của hiện tại Tây Bắc, bọn họ cha cũng yên tâm .
Trước mười ba tuổi còn quá nhỏ, mới nhờ Cảnh Tướng quân thu nhận nó, bây giờ đưa nó Tây Bắc, chính là thời cơ .
Lục Kiều tuy rằng đau lòng Nhị Bảo, nhưng cũng cả nhà bọn họ là kiên định theo phe Nhị Hoàng t.ử, Cảnh gia và Đại Hoàng t.ử dính líu, bọn họ chắc chắn giữ cách với Cảnh gia.
Bọn họ đưa Tứ Bảo cung, nhất định dốc lực giúp đỡ nó.
"Được, đợi nó về thì với nó, bảo nó Tây Bắc."
Ngày hai mươi tháng chín, Nhị Bảo từ quân doanh Tây Nam một đường kinh, phía nó còn mấy theo. Ngoài Chu Trường An lớn lên cùng nó, còn hộ vệ Văn Nhất mà Lục Kiều đưa đến bên cạnh bảo vệ nó, ngoài bên cạnh nó còn mấy nữa.
Trong đó một là một cô nương mặc nam trang, Lục Kiều liếc mắt một cái là nhận ngay, thế mà cô nương còn tưởng che giấu , đang hi hi ha ha với mấy binh tướng bên cạnh.
Sắc mặt Lục Kiều lập tức cho lắm, ngoài dự đoán cô nương chính là tiểu thư Cảnh gia. Bọn họ gọi Nhị Bảo về kinh là để cắt đứt quan hệ giữa Nhị Bảo và Cảnh gia, ngờ nó dẫn theo cô nương trở về.
Nhị Bảo hai năm gặp nương , nhớ nương, thấy Lục Kiều liền quỳ xuống thỉnh an: "Nương, con trai thỉnh an ."
Lục Kiều nén cơn giận trong lòng xuống, vẫy tay hiệu cho nó lên.
Nhị Bảo còn vẻ ngây ngô non nớt như hai năm , nó của hiện tại trầm hơn nhiều, giống như thanh bảo kiếm khai phong, phong mang tất lộ.
Lục Kiều vẫy tay hiệu cho nó xuống bên cạnh , nàng ngẩng đầu dặn dò Chu Trường An: "Đưa mấy cùng về với Nhị Bảo rửa mặt chải đầu."
Chu Trường An liếc Cảnh gia tiểu thư nữ cải nam trang trong đám , đáp một tiếng, xoay mời ngoài.
Cảnh gia tiểu thư nữ cải nam trang há miệng định chuyện, nhưng Nhị Bảo trừng mắt một cái, đành xoay theo Chu Trường An ngoài.