Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 817: Vào Cung Thăm Con, Phát Hiện Bát Thuốc Lạ
Cập nhật lúc: 2026-03-04 23:14:45
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Cẩn lập tức xuất cung đón Lục Kiều, đưa nàng đến cổng cung: "Nếu nàng gặp chuyện gì, cứ sai gửi tin đến Nội các."
"Biết , việc ."
Trước cổng cung, Lục Kiều ngại ngùng, binh lính gác cổng đều tò mò bọn họ.
Thời đại , lớn như bọn họ mà còn ân ái như khá hiếm thấy, cho nên sự mật của Tạ Vân Cẩn đối với Lục Kiều khiến khác lạ lẫm.
Tạ đại nhân quan cư nhị phẩm yếu viên, trong phủ chỉ một thê t.ử, quan trọng là đối với thê t.ử của còn yêu thương như , Tạ đại nhân thật là đàn ông .
Tạ Vân Cẩn để ý đến khác, quen ở chung với Lục Kiều như .
Lục Kiều cung, đến cung điện Minh vương Tiêu Văn Du ở.
Tiêu Văn Du tuy Bệ hạ phong vương, bên ngoài cũng bắt đầu trù Vương phủ, nhưng vì tuổi còn nhỏ, Vương phủ bên ngoài xây xong, mắt vẫn ở trong cung. Sang năm Vương phủ xây xong, thể chuyển ngoài, cưới vợ .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lục Kiều thấy Tiêu Văn Du, trong lòng lo lắng, quan tâm hỏi Chu Hữu Cần bên cạnh. Thần sắc Chu Hữu Cần cũng lắm, đường chân cà nhắc, cũng mấy vết thương.
"Minh vương chứ?"
Chu Hữu Cần nhanh nhảu đáp: "Bẩm phu nhân, Minh vương , phu nhân yên tâm."
Lục Kiều quan tâm hỏi Chu Hữu Cần: "Chân ngươi chứ?"
Chu Hữu Cần nhanh nhảu : "Chân nô tài cũng , phu nhân yên tâm ."
Lục Kiều hỏi nữa, tai mắt trong cung nhiều, tuy nàng là dưỡng mẫu của Nhị hoàng t.ử, nhưng vẫn nên chú ý chừng mực thì hơn.
Tiêu Văn Du thấy Lục Kiều, ngay lập tức tủi : "Nương, con đau."
Lục Kiều Tiêu Văn Du, ngờ Tiêu Văn Du thương ở n.g.ự.c. Tuy vị trí tim, nhưng cách tim xa, nguy hiểm.
Lục Kiều Tiêu Văn Du thương, trong lòng chuẩn sẵn tâm lý, nhưng đợi thấy vị trí vết thương của Tiêu Văn Du, mắt nàng vẫn nhịn mà đỏ lên. Sau đó nghĩ đến vết thương là do bọn họ tự cố ý chịu, nếu như , chắc chắn cơ hội tránh .
Lục Kiều một câu cũng , lao tới hung hăng dí đầu Tiêu Văn Du: "Con đấy con, bảo nương con thế nào đây."
Tiêu Văn Du lâu gặp Lục Kiều, thấy Lục Kiều đối với vẫn như , tim lập tức mềm nhũn, giống như hồi nhỏ đưa tay ôm lấy eo Lục Kiều: "Nương, con đau."
Lục Kiều tức giận giơ tay đ.ấ.m một cái: "Cái thằng lo , còn dám như , sẽ đứa con trai như con."
Tiêu Văn Du lập tức nhận sai: "Biết , , dám nữa."
Lục Kiều hiệu cho Tiêu Văn Du buông nàng : "Để băng bó vết thương cho con."
"Vâng, nương."
Tiêu Văn Du xong buông Lục Kiều . Chỉ ôm một cái như , cảm thấy tràn đầy sức mạnh, bởi vì một , lưng cả một gia đình bảo vệ .
Lục Kiều hiệu cho Tiêu Văn Du cởi áo, Tiêu Văn Du còn chút ngại ngùng, ấp a ấp úng. Lục Kiều tức giận : "Nhanh lên, cũng từng thấy."
Tiêu Văn Du lập tức ngẩng đầu nàng: "Thế giống ? Bây giờ con lớn mà."
"Ta là đại phu, thường xuyên băng bó vết thương cho , con cái thằng nhóc con còn bày đặt lớn, nhanh lên."
Tiêu Văn Du cởi áo , Lục Kiều thấy vết thương, vết thương nặng, dọa , nhưng cũng may tổn thương đến tim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-817-vao-cung-tham-con-phat-hien-bat-thuoc-la.html.]
Lục Kiều băng bó vết thương cho , xong xuôi dặn dò: "Sau đừng cái trò đả thương địch một ngàn tự tổn hại tám trăm nữa, thấy đây là chiêu ngu xuẩn nhất."
Tiêu Văn Du lời dặn dò của Lục Kiều, cam đoan: "Nương, con ."
Lục Kiều băng bó xong vết thương cho Tiêu Văn Du, cẩn thận kiểm tra những chỗ thương khác. Ngoài vết kiếm ở n.g.ự.c, những chỗ khác gì đáng ngại, nhưng vì mất m.á.u nên yếu ớt. Lục Kiều như , đau lòng, nhịn dặn dò một nữa.
"Con quý trọng thể , như mới thể lấy thứ con . Nếu thể con , cho dù lấy đồ vật, con cũng giữ , hà tất tranh đoạt."
Lục Kiều đến cuối, hạ thấp giọng khẽ: "Con thấy Bệ hạ còn trẻ mà tóc bạc ? Chính là vì tổn thương đến căn bản , thọ nguyên của ông sẽ lớn ."
Lục Kiều xong, giọng bỗng nhiên cao lên, lớn tiếng : "Minh vương, ngài quý trọng thể, ăn nhiều đồ bổ, như sức khỏe mới ."
Tiêu Văn Du Lục Kiều , nàng cố ý cho ngoài phòng .
Tuy là Minh vương Đại Chu, nhưng thời gian cung khá ngắn, cho nên trong cung điện của , ngoài dự đoán ít tai mắt của khác. Tiêu Văn Du hiểu ý Lục Kiều, cho nên phối hợp với nàng: "Biết , Tạ phu nhân."
Cậu xong, nhỏ giọng hỏi: "Vậy phụ hoàng ông còn sống bao lâu?"
Lục Kiều nhanh ch.óng : "Nếu lao tâm khổ tứ nhiều thì đại khái thể sống mười năm, đương nhiên đây là ước tính dài nhất. Nếu ông lo nghĩ lao lực quá độ, mười năm cũng sống , chỉ còn vài năm để sống thôi."
"Cho nên con xem, phí hết tâm cơ đoạt giang sơn, cuối cùng vẫn là hời cho khác. Cho nên con quý trọng thể, chỉ sức khỏe mới thể giữ thứ đoạt ."
Lời của Lục Kiều Tiêu Văn Du lọt tai, Lục Kiều trịnh trọng tỏ thái độ: "Nương, nương yên tâm, con sẽ lấy thể đùa giỡn nữa."
"Nhớ kỹ đấy."
Hai cố ý lớn tiếng vài câu. Lục Kiều lấy t.h.u.ố.c tiêu viêm trong gian cho Tiêu Văn Du uống, đồng thời để một lọ t.h.u.ố.c. Có t.h.u.ố.c của nàng, t.h.u.ố.c do ngự y kê căn bản cần uống, nhưng Lục Kiều dặn nhớ bộ tịch. Nói xong nàng dậy chuẩn rời .
Ngoài cửa Chu Hữu Cần dẫn : "Vương gia, t.h.u.ố.c sắc xong , bây giờ uống luôn ạ?"
Ngự y đó kê t.h.u.ố.c cho Tiêu Văn Du, Tiêu Văn Du Chu Hữu Cần , lập tức phân phó: "Cho bưng t.h.u.ố.c đây."
"Vâng."
Chu Hữu Cần ngoài, dẫn bên Ngự y viện .
Lục Kiều thì cáo từ Minh vương: "Minh vương, thần xuất cung đây."
Tiêu Văn Du chút để Lục Kiều , Lục Kiều ở chuyện với , nương ở đây, tâm trạng lắm.
, Lục Kiều là ngoại mệnh phụ, tiện ở trong cung lâu, cho nên nàng chỉ thể xuất cung.
Tiêu Văn Du buồn bực Lục Kiều : "Sang năm con thể xuất cung ở ."
Lúc đó, thể lén lút lẻn đến nhà họ Tạ thăm nàng, hoặc buổi tối ngủ nhà họ Tạ một đêm.
Nghĩ đến những điều , trong lòng Tiêu Văn Du liền hy vọng, trái tim đang hụt hẫng cũng vui vẻ trở .
Lục Kiều gật đầu một cái, xoay ngoài. Ngoài cửa, ngự y vặn bưng t.h.u.ố.c , thấy Lục Kiều thì sững sờ một chút. khi lướt qua Lục Kiều, Lục Kiều cảm nhận ngự y thở phào nhẹ nhõm, cả thả lỏng xuống.
Lục Kiều nghi hoặc đầu ngự y một cái, thấy bưng t.h.u.ố.c đến mặt Tiêu Văn Du.
Lục Kiều bỗng nhiên lo lắng trong cung tay với Tiêu Văn Du, nàng xoay , đợi Tiêu Văn Du đưa tay bưng t.h.u.ố.c, đưa tay : "Nào, đưa cho ."