Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 904: Cơ Hội Cuối Cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:08:01
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Triều Mộ tỉnh nữa, ở trong Tạ gia.

 

Trong phòng, Đại cữu t.ử, Tam cữu t.ử và Tiểu cữu t.ử đang với ánh mắt mấy thiện cảm.

 

Tần Triều Mộ giãy giụa dậy, chân thành xin mấy vị cữu t.ử.

 

"Đại cữu t.ử, Tam cữu t.ử, Tiểu cữu t.ử, xin các , là , để Linh Lung chịu khổ, quãng đời còn sẽ để nàng buồn bã nữa."

 

Tạ Văn Nghiêu từ cao xuống Tần Triều Mộ dạy dỗ: "Ngươi con, hiếu thuận cha là đúng, nhưng ngươi còn là chồng, chồng thể để thê t.ử của chịu uất ức? Hơn nữa thê t.ử của ngươi cũng là con gái nhà , là nhà , ngươi nghĩ đến những như chúng , sống , trong lòng khó chịu thế nào ?"

 

Tạ Văn Nghiêu xong, Tạ Văn Thiệu chậm rãi mở miệng: "Tần Triều Mộ, hiện tại Linh Lung chịu uất ức ở nhà các ngươi, cha còn . Ngươi cha thương Linh Lung thế nào ? Nếu để ông Linh Lung lạnh nhạt ở Tần gia các ngươi, ngươi nghĩ đến hậu quả ?"

 

Tần Triều Mộ toát mồ hôi lạnh . Đại Chu Thủ phụ Tạ đại nhân, yêu vợ thương con như mạng, chuyện . Nghĩ đến Tạ đại nhân quyền cao chức trọng mà còn thương yêu vợ con như , nghĩ đến bản , Tần Triều Mộ hổ vô cùng.

 

Ngũ Bảo công t.ử chậm rãi đến mặt Tần Triều Mộ, lạnh lùng : "Người thể hiếu, nhưng thể ngu hiếu. Hôm nay ngươi để biểu góa chồng của ngươi mang danh thất phủ, ngày mai bà lóc đòi sống đòi c.h.ế.t bắt ngươi nạp , ngươi cũng dung túng ? Hoặc là đây cũng là tâm ý của ngươi."

 

Tần Triều Mộ kiên quyết thừa nhận chuyện , nếu nhận chuyện , Linh Lung còn thể về bên cạnh ?

 

"Tiểu cữu t.ử, sai , là nghĩ sai, vốn tưởng rằng cho nàng một miếng cơm ăn là ."

 

"Tại nàng mang danh thất của khác, mà của ngươi? Chứng tỏ nàng mưu đồ, nàng mưu đồ thì sẽ tìm cách tiếp cận ngươi. Nếu một ngày ngươi giữ , hoặc uống say chuyện gì đó, ngươi tưởng rằng phu thê các ngươi còn đường cứu vãn ? Ngươi tưởng rằng Linh Lung nhà sẽ cần ngươi, ngươi tưởng rằng Tạ gia còn để nàng ở bên cạnh ngươi ?"

 

Lời của Ngũ Bảo công t.ử khiến Tần Triều Mộ sợ đến toát mồ hôi lạnh.

 

thể yếu ớt, vẫn giãy giụa bày tỏ thái độ: "Sau sẽ giữ cách với bất kỳ nữ nhân nào mưu đồ. Còn về , sẽ hiếu, nhưng sẽ ngu hiếu nữa, xin mấy vị cữu t.ử cho một cơ hội."

 

Tạ Văn Nghiêu Tần Triều Mộ giường, Tần Triều Mộ bệnh trông vẻ vô cùng yếu ớt.

 

Tạ Văn Nghiêu chút ghét bỏ, một như xứng với của ?

 

Lúc ngăn cản gả cho , thật là thất sách.

 

Tam Bảo và Ngũ Bảo công t.ử cũng ảo não, mấy u ám chằm chằm Tần Triều Mộ giường.

 

Tần Triều Mộ lập tức hiểu sự ảo não của mấy vị cữu t.ử, một câu cũng dám ho he.

 

Hồi lâu mới nhỏ giọng mở miệng: "Ta thể gặp Linh Lung ?"

 

Tạ Văn Nghiêu châm chọc hai câu, ngờ ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Tạ Linh Lung dẫn theo hai tỳ nữ .

 

Tần Triều Mộ thấy nàng liền nhịn gọi lên: "Linh Lung?"

 

Tạ Linh Lung tới, mấy vị trưởng một cái : "Các ca ca, và Triều Mộ chuyện một chút."

 

Tạ Văn Nghiêu nàng một cái, : "Được, nếu chuyện vui vẻ thì đừng nữa."

 

"Muội ."

 

Mấy vị trưởng ngoài, trong phòng chỉ còn hai phu thê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-904-co-hoi-cuoi-cung.html.]

 

Tạ Linh Lung đến cái ghế bên giường xuống, nàng ngẩng đầu thấy Tần Triều Mộ giường, tóc đen rũ xuống, cả trông vô cùng yếu ớt, dường như chịu nổi một cơn gió thổi.

 

Tạ Linh Lung nhịn thở dài, cho cùng nàng và vẫn tình cảm, thấy như , vẫn sẽ mềm lòng.

 

"Chàng xuống , chúng chuyện."

 

Tần Triều Mộ cố chấp động đậy, chằm chằm Tạ Linh Lung: "Ta ngủ, chỉ nàng như thôi."

 

Chỉ cần như , cũng cảm thấy an tâm.

 

"Linh Lung, thời gian qua nàng rời , suy nghĩ nhiều, nhận lầm của . Trong lòng cảm ơn nàng rời , để như dội gáo nước lạnh cho tỉnh ngộ, hiểu những tổn thương đây gây cho nàng. Hơn nữa , nếu nàng dứt khoát rời như , thể sẽ mãi mãi phát hiện lầm của , sẽ càng ngày càng trầm trọng, cho đến khi hai chúng chia lìa."

 

Thời gian qua suy nghĩ, thể vì mà đồng ý nạp biểu góa chồng , cũng khả năng vì mà thỏa hiệp nạp , thậm chí nhiều chuyện tổn thương Linh Lung hơn nữa. Đợi đến khi thật sự nàng tổn thương thấu tim, cho dù hối hận, chỉ sợ bọn họ cũng còn khả năng nữa, cho nên cảm ơn sự quyết tuyệt của nàng.

 

Chỉ cầu nàng cho một cơ hội.

 

Tần Triều Mộ giãy giụa dịch về phía mép giường, xuống giường đưa tay nắm lấy tay Tạ Linh Lung.

 

"Linh Lung, cho một cơ hội ?"

 

Tạ Linh Lung Tần Triều Mộ, hồi lâu mới ôn tồn mở miệng: "Chàng cảm thấy quá mức hống hách ? Có cảm thấy Tạ gia quá mức hống hách ?"

 

Nàng xác nhận xem oán hận nàng và Tạ gia , đừng để nàng cho cơ hội, trong lòng oán hận nàng và Tạ gia.

 

Đợi đến một ngày nào đó cơ hội, phản kích nàng và Tạ gia.

 

Nàng tuyệt đối sẽ cho cơ hội như .

 

Tần Triều Mộ ngẩn , đó ngước mắt, ánh mắt kiên định Tạ Linh Lung bày tỏ.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

"Linh Lung, trách nàng, trách Tạ gia. Ta ý của nàng, là sợ trong lòng oán hận nàng hoặc Tạ gia."

 

Ánh mắt Tần Triều Mộ long lanh u trầm mở miệng : "Không của các , là thất tín bội nghĩa. Muốn sai, sai là ở . Năm đó Bệ hạ với , mấy vị cữu t.ử phiên chuyện với , nhạc phụ cũng chuyện với , đồng ý với họ, sẽ đối với nàng, để nàng chịu uất ức, kết quả để nàng chịu uất ức lâu như ."

 

"Tất cả đều là của , mặt mũi trách nàng trách Tạ gia chứ. Lời đó của nàng, nghiêm túc suy nghĩ, nếu một ngày sinh một đứa con gái, thể chịu đựng con gái cưng chiều nuôi lớn khác bắt nạt? Ta mà , chỉ sợ sẽ liều mạng với kẻ đó."

 

Tạ Linh Lung vẫn luôn chằm chằm Tần Triều Mộ, phát hiện ánh mắt trong veo long lanh, giữa trán sự tự trách ảo não, nhưng duy độc oán trách căm hận.

 

Như .

 

Tạ Linh Lung nghĩ Tần Triều Mộ chậm rãi : "Thực vốn định hòa ly, nhưng thấy như , ..."

 

Tạ Linh Lung đến đây, Tần Triều Mộ vui mừng khôn xiết vươn tay ôm lấy Tạ Linh Lung, ôm c.h.ặ.t buông.

 

"Linh Lung, nàng nguyện ý cho một cơ hội đúng ? Nàng tin , sẽ biểu hiện thật . Nàng là thê t.ử của , là thê t.ử yêu thương, sẽ để nàng chịu bất kỳ tủi và uất ức nào nữa, cũng . Ta thể tôn trọng yêu thương bà , nhưng bà thể để thê t.ử của chịu uất ức."

 

Tạ Linh Lung lời chân tình thực ý của Tần Triều Mộ, nhịn : "Vậy thì cho một cơ hội . Triều Mộ, đây là cơ hội duy nhất của . Ta thực hy vọng chúng tương tương ái sống cả đời, nhưng ."

 

 

Loading...