Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 950: Dùng Gối Bức Tử

Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:11:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều nghĩ đến những chuyện , trong lòng dâng lên một trận ớn lạnh. Cô tự do tự tại bao nhiêu năm nay, cuối cùng thỉnh an khác, thật là xui xẻo.

 

nghĩ đến phận hiện tại, vẫn là nên dậy thôi.

 

Vị Hoàng hậu cũng đơn giản, là đích nữ của Thừa tướng. Thừa tướng nắm giữ triều chính nhiều năm, đẩy con gái lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, đương kim Bệ hạ ban ân, phong Thừa tướng Tĩnh Bình Hầu.

 

Tào gia cũng một bước trở thành thế gia danh vọng tại Đế đô, việc bổ nhiệm nhiều quan của nước Nghiêu đều trong tay vị Thừa tướng .

 

Có thể giang sơn của Cơ gia một nửa trong tay Tào gia. Hơn nữa Tào Thừa tướng , trong tròn ngoài méo, cực kỳ cách lôi kéo lòng . Cho dù ông leo lên vị trí cao, cũng đắc tội với các thế gia nước Nghiêu, chung sống với họ cực kỳ . Cứ như , nước Nghiêu gần như đều ông nắm trong tay.

 

Cho dù Cơ Thương lòng phản kích, nhưng cũng lực bất tòng tâm.

 

Nhờ sự đắc lực của Tào gia, nên vị Trung cung Hoàng hậu địa vị cực kỳ vững chắc trong cung, thường dám đắc tội với vị nương nương .

 

Lục Kiều lục lọi ký ức trong đầu một vòng, đó dậy rửa mặt chải đầu thỉnh an Hoàng hậu.

 

Trước khi , cô hỏi thăm tình hình bên phía Thất hoàng t.ử, Cơ Tu hiện tại vẫn , cô mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hoàng hậu ở Phượng Dương Cung, cách Vĩnh Phúc Cung tính là quá xa, nhưng cũng gần.

 

Lục Kiều kiệu, dẫn bộ tới. Đợi đến khi cô tới cửa điện Phượng Dương Cung, cả yếu ớt đến mức bước chân lảo đảo, sắc mặt trắng bệch như giấy, phảng phất như một cơn gió cũng thể thổi ngã. Các cung phi từ cung điện khác tới thỉnh an thấy cô như , nhịn sinh lòng đồng cảm.

 

Vị bây giờ thê t.h.ả.m đến mức ?

 

Trời ơi, cũng quá đáng thương .

 

Thật sự là đáng thương.

 

Đây cũng là mục đích của Lục Kiều, bán t.h.ả.m. Cô dính chuyện cung đấu, mắt Cơ Tu còn nhỏ, tâm tư tranh đấu với mấy vị trưởng bên , cho nên hôm nay cô diễn vở chính là tránh đời ở Vĩnh Phúc Cung.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Quả nhiên, Lục Kiều , Hoàng hậu và Quý phi thấy cô như cũng còn tâm tư châm chọc khiêu khích nữa. Thậm chí các nàng còn đoán rằng, Hoàng thượng nâng vị Bạch Quý nhân lên, lẽ là vì cô sắp xong , mới nâng vị trí cho cô.

 

Tuy nhiên Hoàng hậu vẫn giữ một chút tâm nhãn.

 

Người phụ nữ sẽ là đang giả vờ đấy chứ?

 

"Sắc mặt Bạch Tần thật khó coi, đây là thể khỏe ?"

 

Hoàng hậu xong cũng đợi Lục Kiều trả lời, cường thế lệnh cho thái giám mời ngự y tới.

 

Ngự y tới kiểm tra, thì thầm với Hoàng hậu vài câu, giọng chút nhỏ, điện rõ. Tuy nhiên ánh mắt thương hại của Hoàng hậu, điện liền vị Bạch Tần , thể cốt cách e là thật sự xong, cho nên cũng cần thiết đặt tâm tư lên cô.

 

Lục Kiều đỡ phiền toái, an an tĩnh tĩnh ghế xem náo nhiệt. Nếu về phía cô, cô liền dùng sức thở hổn hển, bộ dáng như sắp thở nổi.

 

Hoàng hậu thật sự nổi nữa, mở miệng : "Bạch Tần, thể ngươi , cứ mùng năm hoặc mùng mười hẵng tới thỉnh an, thời gian khác cứ ở trong cung của ngươi dưỡng bệnh ."

 

Lục Kiều lập tức dậy : "Tạ ơn Hoàng hậu nương nương, tạ ơn Hoàng hậu nương nương."

 

Tạ ơn xong, Hoàng hậu liền hiệu cho lui xuống.

 

Vốn dĩ hôm nay ít định đối phó Bạch Tần, ngờ cuối cùng im lặng tiếng.

 

Lục Kiều trở Vĩnh Phúc Cung, thấy Hoàng đế Cơ Thương thế mà tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-950-dung-goi-buc-tu.html.]

Cô thi lễ với Cơ Thương: "Tham kiến Bệ hạ."

 

Cơ Thương thấy cô mềm oặt, chân cũng vững, vội vàng mở miệng: "Được , nàng xuống ."

 

Lục Kiều tạ ơn xong, tới một bên xuống, đó bắt đầu há miệng thở dốc, bộ dáng giống như con cá mắc cạn. Cơ Thương thấy cô như , là đồng cảm, đồng thời cảm thấy nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên với Lục Kiều.

 

Thân thể cũng , mỗi khi đối mặt với đám triều thần hùng hổ dọa triều đình, liền cảm giác sắp hít thở thông, mấy đều cảm thấy thở nổi.

 

Cảm giác đó thật sự là quá khó chịu.

 

Cơ Thương mở miệng: "Nàng ở chỗ vẫn chứ?"

 

Lục Kiều gật đầu: "Tạ ơn Bệ hạ nhớ thương, đỡ hơn nhiều ."

 

Cơ Thương thở dài, ôn giọng : "Bây giờ nàng ngược ôn hòa hơn nhiều, quá khứ nếu quá mức sắc sảo, Trẫm đến mức phạt nàng như ."

 

Lục Kiều nhếch khóe miệng, cho một nụ lạnh.

 

Trong cái cung , Bệ hạ như ngài còn chẳng chủ , ngài phạt là phạt ?

 

Tuy nhiên cô gì cả, ngược hiệu cho rót tới.

 

Sáng nay cô ở chỗ Hoàng hậu diễn một vở, để Hoàng hậu và Quý phi để ý đến cô, nhưng ở chỗ Cơ Thương, đổi một phương pháp hành sự khác.

 

để Cơ Thương cảm thấy cô là đặc biệt, như sẽ dăm bữa nửa tháng ghé qua một chuyến. Chỉ cần Cơ Thương qua bên , dù qua đêm, trong cung cũng đến mức quá trắng trợn đối xử tệ bạc với con cô.

 

Lục Kiều đợi Thanh Liên dâng lên, cô đích đón lấy, nhân lúc Thanh Liên chú ý, nhỏ một giọt nước linh tuyền trong chén .

 

Cô sẽ đổi vận mệnh của bất kỳ ai, nhưng thể để Cơ Thương thỉnh thoảng uống một giọt nước linh tuyền, để cảm giác tới chỗ cô thì thể sẽ khỏe hơn, chừng sẽ tưởng rằng cô là phúc tinh của .

 

Cơ Thương vốn dĩ uống, nhưng thấy Lục Kiều đích dâng , rốt cuộc vẫn đón lấy uống một ngụm. Một ngụm xuống bụng, cảm thấy dường như thanh hương hơn ở nơi khác, uống thêm hai ngụm, , luôn cảm giác khi uống loại , tinh thần thế mà hơn nhiều.

 

Tuy nhiên Cơ Thương uống xong vẫn lên: "Nàng nghỉ ngơi cho , nếu gì cần thì sai tới chỗ Trẫm một tiếng."

 

"Tạ ơn Bệ hạ."

 

Tiễn Cơ Thương , Lục Kiều về phòng ngủ bù. Mãi cho đến khi một ánh mắt như ăn tươi nuốt sống chằm chằm cô, Lục Kiều dù đang trong giấc mộng vẫn cảm giác da đầu tê dại vì kinh hãi. Cô nhanh ch.óng mở mắt , thế mà thấy phía mi mắt, một cái gối đang úp xuống mặt cô.

 

Cô giơ tay tát một cái hất văng cái gối đang ập tới, đó thấy Cơ Tu đang giường, ánh mắt âm u lạnh lẽo chằm chằm cô.

 

Lục Kiều thở dài, nó mở miệng : "Ta mẫu phi của con ? Ta là tiên nữ trời xuống, là tới bảo vệ con, con thể dùng gối bịt c.h.ế.t chứ, hơn nữa con cũng bịt c.h.ế.t ."

 

xong nhắc nhở Cơ Tu: "Con quên chuyện đó hạ độc , nếu là mẫu phi của con, sớm con độc c.h.ế.t , nhưng , là độc c.h.ế.t. Con xem bây giờ con bịt c.h.ế.t , lập tức liền cảm nhận , đúng ?"

 

Cơ Tu tuổi còn quá nhỏ, hiểu lắm lời Lục Kiều , đôi mắt gắt gao chằm chằm Lục Kiều.

 

Lục Kiều nó, ôn giọng : "Nào, con kỹ xem, xem giống mẫu phi của con ?"

 

Lục Kiều soi gương, phát hiện dung mạo hiện tại vài phần giống với dung mạo của chính cô, nhưng nguyên lúc nào cũng sa sầm mặt mày, giống như khác nợ cô tám trăm vạn lượng . Cộng thêm việc cô ở Vân Hoa Cung giày vò, khuôn mặt trở nên khắc nghiệt âm lãnh, tuổi tác cũng lớn hơn so với tuổi thật.

 

thần thái Lục Kiều ôn hòa, mặt mang theo chút ý , cả giống như đổi , nhu nhược đáng thương, còn vẻ khắc nghiệt âm trầm , phảng phất như đóa hoa kiều diễm mưa vùi dập, khiến thương tiếc.

 

Cơ Tu lời cô , cô chằm chằm, hồi lâu hé răng một tiếng, xoay bỏ .

 

 

Loading...