Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 956: Tạ Vân Cẩn Tỉnh Lại

Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:12:05
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều khi thoát ly cốt truyện, kịp đau lòng, ngay lập tức lách gian, gọi hệ thống : "Chuyển năng lượng công đức của cho phu quân ."

 

Hệ thống một tiếng, nhanh chuyển năng lượng công đức lên Tạ Vân Cẩn.

 

Trên giường Tạ Vân Cẩn bỗng nhiên động đậy một chút, lông mi khẽ run rẩy. Lục Kiều vui mừng khôn xiết vươn tay nắm lấy tay , kêu lên: "Vân Cẩn, tỉnh , tỉnh ."

 

Tạ Vân Cẩn tiếng gọi bên tai, nhất thời đang ở nơi nào, hồi lâu thể hồi thần.

 

Sao dường như thấy tiếng gọi của Kiều Kiều, mở mắt, tiên cảm thấy đang mơ.

 

Chàng nhớ c.h.ế.t , thể thấy tiếng gọi của Kiều Kiều, chẳng lẽ Kiều Kiều?

 

Tạ Vân Cẩn khỏi kinh hãi, đột ngột dùng sức mở mắt , thấy Lục Kiều đang bên giường. Trên mặt Lục Kiều tràn đầy kích động, thấy tỉnh , mắt cô tự chủ ươn ướt.

 

"Vân Cẩn, rốt cuộc tỉnh ."

 

Nói xong nước mắt liền chảy xuống.

 

Tạ Vân Cẩn dáng vẻ của cô, nhịn đau lòng, vươn tay theo bản năng ôm Lục Kiều lòng: "Đừng ."

 

Lúc tưởng rằng Lục Kiều c.h.ế.t , hai bọn họ coi như đoàn tụ âm phủ, nhưng đợi đến khi ôm Lục Kiều, cảm giác trong lòng ấm áp, chuyện ?

 

Chẳng lẽ c.h.ế.t ?

 

Tạ Vân Cẩn theo bản năng nhéo nhéo tay, Lục Kiều cũng chỉ một lát, đó liền vui vẻ lên, thấy Tạ Vân Cẩn nhéo cô, khỏi ngẩng đầu Tạ Vân Cẩn.

 

Tuy rằng hôn mê một thời gian dài, nhưng Tạ đại nhân lúc giờ khắc , cũng gầy , sắc mặt như thường, chỉ là trong đôi mắt thanh liệt tràn sự nghi hoặc, thấy Lục Kiều , nhịn lẩm bẩm.

 

"Kiều Kiều, chúng c.h.ế.t ?"

 

Lục Kiều lập tức chọc , giơ tay nhẹ nhàng đ.ấ.m một cái: "Chàng hươu vượn cái gì thế, chúng đều còn sống, c.h.ế.t."

 

Tạ Vân Cẩn rốt cuộc khẳng định chuyện c.h.ế.t, chỉ là trong lòng kinh ngạc.

 

"Ta nhớ c.h.ế.t , sống , chẳng lẽ là Kiều Kiều nàng cứu ."

 

Lục Kiều giấu giếm chuyện nhiệm vụ, cô kể những chuyện cho Tạ Vân Cẩn . Tạ Vân Cẩn kinh ngạc cực kỳ, chằm chằm cô hồi lâu mới mở miệng: "Kiều Kiều, nàng thật đúng là một nhân vật thần kỳ, gặp là chuyện ly kỳ."

 

Lục Kiều lên: "Chỉ cần thể sống, quản nó kinh ngạc ."

 

Dứt lời cô nghĩ đến việc Tạ Vân Cẩn thế mà thể sống sờ sờ trong gian của cô, Lục Kiều lấy lạ, vui mừng : "Tạ Vân Cẩn, xem, thế mà thể sống sờ sờ gian của , đây thật đúng là chuyện đại hỷ."

 

Tạ Vân Cẩn cũng vui vẻ, dáng vẻ mày mắt rạng rỡ của Lục Kiều, lòng nên lời ôn nhuận mềm mại, đưa tay ôm lấy Lục Kiều, để cô dựa trong lòng : "Kiều Kiều, cảm ơn nàng cứu , đời thể gặp nàng, thật sự là quá may mắn ."

 

Chàng nghĩ đến lúc sắp c.h.ế.t, cảm giác nhất chính là Kiều Kiều.

 

Đối với con cái, tròn trách nhiệm của cha; đối với triều thần, tròn việc một Thủ phụ nên ; nhưng đối với Kiều Kiều, tròn việc một tướng công mỹ nên .

 

"Quãng đời còn , bồi nàng, để ý đến chuyện khác nữa."

 

Lục Kiều lời , nhịn lên: "Được."

 

Cô dứt lời, nghĩ đến bọn nhỏ, nhịn nhướng mày về phía Tạ Vân Cẩn: "Bọn nhỏ thế nào ? Chúng thời gian dài như xuất hiện, bọn nó e là lo lắng , chúng hồi kinh thôi."

 

"Ừ."

 

Tạ Vân Cẩn đồng ý, Lục Kiều lập tức gọi hệ thống: "Hệ thống, bây giờ thể đưa chúng hồi kinh ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-956-ta-van-can-tinh-lai.html.]

 

"Được thôi, ký chủ, chỉ là cô còn một cơ hội rút thưởng rút ."

 

Lục Kiều lập tức hiệu hệ thống mở màn hình rút thưởng, tiến hành rút thưởng.

 

Tuy nhiên đáng tiếc, rút bất kỳ phần thưởng nào, chỉ rút một tấm phiếu cảm ơn tham gia.

 

Lục Kiều cũng tiếc nuối, ba nhiệm vụ, những cứu Tạ Vân Cẩn, còn nhận hai bản lĩnh hữu dụng, thuật tâm của cô và khinh công của Tạ Vân Cẩn.

 

Lục Kiều nghĩ xong hiệu hệ thống đưa bọn họ hồi kinh.

 

Hệ thống nỡ : "Ký chủ, ngươi là ký chủ thành nhiệm vụ nhất trong tất cả các ký chủ của , ngươi một trái tim lương thiện yêu thương con cái, nếu cơ hội, tới tìm ngươi hợp tác."

 

Lục Kiều trong nháy mắt kinh hãi, hợp tác như , cô cũng nữa : "Đừng."

 

Hệ thống ha ha một tiếng, trong nháy mắt đưa hai bọn họ trở về, đó Lục Kiều thấy một giọng xa xăm: "Ký chủ bảo trọng nhé."

 

Đầu óc Lục Kiều nhẹ , cô hệ thống giải trừ ràng buộc, thật lòng cô thế mà chút nỡ.

 

Nếu hệ thống, Vân Cẩn sống , cô cảm kích hệ thống.

 

Lục Kiều nhịn lớn tiếng : "Cảm ơn, cảm ơn ngươi, 211."

 

Trong khí ẩn tiếng rơi xuống.

 

Bên cạnh Lục Kiều, Tạ Vân Cẩn vẫn luôn chuyện, đợi đến khi cô qua, mới đưa tay ôm lấy cô, ôn giọng : "Kiều Kiều, chúng về thôi."

 

Lúc nơi hai đang là cổng thành kinh thành, mắt thấy sắc trời còn sớm, nếu thành nữa, cổng thành sẽ đóng mất.

 

"Được, chúng về thôi."

 

Lục Kiều xong nghĩ đến khinh công Tạ Vân Cẩn nhận , nhịn mở miệng : "Trước đó rút khinh công, Đạp Tuyết Vô Ngân, thử xem, xem thể dùng ."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nếu Tạ Vân Cẩn loại khinh công , ngày bất kể chuyện gì, sẽ còn bất kỳ nguy hiểm nào nữa.

 

Tạ Vân Cẩn lời Lục Kiều, đưa tay ôm lấy Lục Kiều, thi triển khinh công, ảnh thế mà giống như băng trong nháy mắt b.ắ.n nhanh ngoài, hai kinh ngạc mở miệng: "Trời, thật lợi hại."

 

Tạ Vân Cẩn cũng vui vẻ, cúi liền hôn Lục Kiều một cái. Tuy rằng hai đều cháu , nhưng tâm tính trẻ trung, tình ý với vẫn nồng nhiệt.

 

Kinh thành, mấy Tạ gia tề tựu ở chính đường, cả nhà đang họp.

 

Trưởng Tạ Văn Nghiêu mở miệng: "Cha và rời kinh một năm , chúng một chút tin tức cũng , quyết định từ quan tìm cha ."

 

Tạ Văn Thiệu nhướng mày tiếp lời: "Đệ cũng giống đại ca, từ bỏ chức Lục phẩm thự chính, dẫn ngoài tìm cha ."

 

Tạ Ngũ nhướng mày về phía trưởng , trầm giọng : "Tạ gia thể tập thể từ bỏ sai sự, nếu như , nhất định lạnh lòng Tứ ca, hơn nữa cũng cần nhiều như ngoài tìm cha . Đại ca là Đại Lý Tự Thiếu Khanh, tiếp tục việc ở Đại Lý Tự, và Tam ca chức vị nặng, hai chúng từ quan, tìm cha ."

 

Tạ Văn Thiệu khẳng định ý kiến của Ngũ Bảo: "Đệ đồng ý lời của Ngũ ."

 

Tạ Văn Nghiêu đồng ý, là trưởng , cho rằng chuyện tìm cha , theo lý nên do .

 

"Thân là trưởng , chuyện theo lý nên do , hai đứa các triều đình việc cho , nhất là Tiểu Ngũ."

 

Tạ Văn Nghiêu về phía Ngũ Bảo, Ngũ tâm trí mưu lược cực sâu, chỉ tiếc chịu ảnh hưởng của mấy bọn họ, chỉ thể vây ở Hàn Lâm Viện từ từ ngao du lịch duyệt.

 

Nếu nó rời khỏi Đại Lý Tự, sẽ cho Ngũ một cơ hội, Ngũ thể lên con đường quyền thần.

 

 

Loading...