Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 968: Đức Không Phối Vị, Liên Minh Bí Mật
Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:12:17
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Cẩn tâm tư của Tiêu Văn Du, mới đến chuyện Thái t.ử Tây Lương Thượng Quan Hách.
" Thái t.ử Tây Lương Thượng Quan Hách là kẻ dã tâm, thể sai đến Đại Chu lập Bạch Liên Giáo, bắt cóc Thái t.ử, chứng tỏ dã tâm của . Kế sách thất bại, về khẳng định còn nghĩ mưu kế khác, tóm sẽ dễ dàng dừng tay ."
Tiêu Văn Du xong trầm mặc một chút, mở miệng : "Nếu dám xua quân xâm phạm biên cảnh Đại Chu , con nhất định khiến về."
Tạ Vân Cẩn mở miệng : "Nếu xúi giục mười hai bộ lạc du mục Bắc Kỳ xâm phạm biên cảnh chúng , hai nhà liên thủ đối phó Đại Chu, thương vong của Đại Chu e là lớn, đến lúc đó nếu trong nước nổi lên khói lửa, tình thế thù trong giặc ngoài, chắc quốc gia bình an."
"Cho nên quan trọng nhất là trừ khử Thượng Quan Hách ?"
Tiêu Văn Du , lập tức để tâm, Tạ Vân Cẩn : "Ý của cha là để trẫm phái đến Tây Lương ám sát Thái t.ử Tây Lương Thượng Quan Hách?"
Tạ Vân Cẩn lắc đầu, Tiêu Văn Du : "Ta cho con gặp một , con sẽ chủ ý thôi."
Tạ Vân Cẩn xong gọi vọng ngoài một tiếng, Thượng Quan Mặc .
Hắn ôm quyền thi lễ với Tiêu Văn Du: "Bái kiến Hoàng đế Đại Chu."
Hắn gọi như , Tiêu Văn Du liền nhướng mày: "Cha, phận của là?"
"Lục Hoàng t.ử nước Tây Lương, Thượng Quan Mặc."
"Cho nên xuất hiện ở đây, là để tìm trẫm giúp ?"
Tiêu Văn Du mở miệng, Tạ Vân Cẩn gì, Thượng Quan Mặc dẫn đầu mở miệng: "Bệ hạ hiểu lầm , xuất hiện ở đây, là để tìm nghĩa mẫu, bởi vì bà từng cứu chúng , chúng bà sống , cho nên mới tới Đại Chu."
Thượng Quan Mặc ánh mắt thanh minh, Tiêu Văn Du một lúc, tin tưởng lời .
"Vậy bây giờ ngươi ý gì?"
"Ta nghĩa mẫu yêu chuộng hòa bình, bà thích chiến tranh, bản cũng thích chiến tranh, cho nên quyết định về Tây Lương, trừ khử Thượng Quan Hách, đoạt lấy Tây Lương. Đến lúc đó Tây Lương thể kết minh hòa bình với Đại Chu, nếu hai nhà chúng kết nước đồng minh, tin rằng các nước khác sẽ dám tùy ý gây động loạn biên giới, như , thiên hạ thể thái bình mấy chục năm."
Thượng Quan Mặc xong, Tiêu Văn Du động lòng , biện pháp cũng khả thi.
Hắn Thượng Quan Mặc : "Không tồi, chủ ý của ngươi tồi, trẫm phái một đội thị vệ theo ngươi về nước Tây Lương, giúp ngươi một tay."
"Tạ ơn Bệ hạ."
Tiêu Văn Du ánh mắt u hàn chằm chằm Thượng Quan Mặc : "Trẫm thể giúp ngươi, nhưng ngươi chớ quên lời hứa , đừng đến lúc đó đổi ý."
Thượng Quan Mặc lập tức kiên định cam đoan: "Tây Lương chỉ cần Thượng Quan Mặc một ngày, hai nước chúng sẽ hữu hảo hòa bình, vĩnh viễn xâm phạm."
"Được, trẫm tin ngươi. Thật Đại Chu cũng sợ Tây Lương, sở dĩ trẫm đ.á.n.h , chính là gây thương vong vô cớ, nếu chiến hỏa nổi lên, chịu tổn thương lớn nhất chính là bách tính, cùng với những binh sĩ ."
"Ta , cũng yêu chuộng hòa bình."
Hai xong, một tiếng, coi như đạt thành hiệp nghị.
Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều cũng hài lòng .
Trong Thượng Thư Phòng, Tiêu Văn Du và Thượng Quan Mặc thêm một kế hoạch trong đó, hai càng càng hợp ý, Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều xen , để hai bọn họ bàn bạc chi tiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-968-duc-khong-phoi-vi-lien-minh-bi-mat.html.]
Hai một lúc, nhớ tới Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều, ngượng ngùng bọn họ.
"Chúng chuyện quá quên ."
"Không , chúng ngoài dạo, hai cứ tiếp ."
Tạ Vân Cẩn dậy định đưa Lục Kiều dạo gần đó.
Tiêu Văn Du ngăn cản, quả thực cùng Thượng Quan Mặc thêm về cách đối phó Thượng Quan Hách.
Thượng Quan Hách dám to gan lập Bạch Liên Giáo trong lãnh thổ Đại Chu, còn dám sai Bạch Liên Giáo bắt cóc con trai , nhất định khiến c.h.ế.t chỗ chôn.
Chỉ là Tiêu Văn Du gật đầu xong, bên ngoài Thượng Thư Phòng, Chu Hữu Cẩn cẩn thận , nhanh ch.óng liếc Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều một cái, đó mới về phía Tiêu Văn Du.
Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều lập tức nghĩ đến chuyện Hồ Lăng Tuyết dẫn đến cung Hoàng hậu, sẽ là bọn họ xảy chuyện gì bên chỗ Hoàng hậu chứ.
Tạ Vân Cẩn lo lắng hỏi: "Xảy chuyện gì ?"
Chu Hữu Cẩn về phía Tiêu Văn Du, Tiêu Văn Du cũng ý thức thể xảy chuyện, hỏi Chu Hữu Cẩn: "Chuyện gì?"
Chu Hữu Cẩn nhanh ch.óng mở miệng : "Bệ hạ đó bảo nô tài sai để ý động tĩnh của Triều Dương Cung ? Nô tài nhận bẩm báo, Hoàng hậu nương nương thế mà đang xem mắt sự cho con gái nuôi của Chu Quốc phu nhân?"
Tạ Vân Cẩn xong lập tức tức giận, nổi nóng : "Nàng đầu óc nước , Nhạn nhi là Công chúa Tây Lương, đến lượt nàng con bé xem mắt sự ?"
Đây Tạ Vân Cẩn đối với Thượng Quan Vân Nhạn bao nhiêu, thực sự là chán ghét Hoàng hậu, tay vươn quá dài đấy.
Tiêu Văn Du Chu Hữu Cẩn , tự nhiên cũng tức giận, nhưng nghĩ đến lời Tạ Vân Cẩn, ngẩn một chút mở miệng : "Cha, cha tiểu cô nương là Công chúa Tây Lương?"
Lần Thượng Quan Mặc tiếp lời: "Bẩm Bệ hạ, quả thực là Công chúa Tây Lương , là Bát hoàng Thượng Quan Vân Nhạn của , bởi vì cũng từng nghĩa mẫu cứu, cho nên cùng tới Đại Chu."
Tiêu Văn Du chợt hiểu, tại từng gặp nàng, hóa nàng là Công chúa Tây Lương, vẫn luôn sống ở Tây Lương.
Lại nghĩ đến việc Hoàng hậu , gọi là chuyện gì chứ.
Sắc mặt Tiêu Văn Du âm trầm mà lạnh lẽo.
Tạ Vân Cẩn Tiêu Văn Du : "Du nhi, tuy rằng con là Hoàng đế, phụ nữ là Hoàng hậu, nhưng vẫn hai câu, phụ nữ xứng Hoàng hậu Đại Chu, ngôn hành cử chỉ đều vô phẩm vô đức, kham nổi ngôi vị Hoàng hậu."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Một bên Lục Kiều vội vàng ngăn : "Nói bậy bạ gì đó."
Nàng xong về phía Tiêu Văn Du : "Tuy rằng Hoàng hậu ngôn hành thất thố, nhưng lúc , Du nhi vẫn chớ nên động Hoàng hậu, đừng quên nàng Thái t.ử, phụ là Tướng quân. Trước mắt Thái t.ử Tây Lương đang chằm chằm chúng , nếu để tìm cơ hội ly gián Vương Tướng quân và Hoàng hậu, Đại Chu sẽ thù trong giặc ngoài, mắt nên nhất trí đối ngoại mới . Còn về Hoàng hậu, con chuyện đàng hoàng với nàng , nàng Thái t.ử, là Hoàng hậu, nên lấy Thái t.ử trọng. Nếu nàng phế, căn cơ Thái t.ử vững, tóm Bệ hạ hãy chuyện đàng hoàng với Hoàng hậu ."
Giờ khắc Lục Kiều một ý niệm, Hoàng hậu thật ai cũng thể , đức phối vị lên, là thể nào mãi đến cuối cùng . Tuy rằng mắt nàng ấn Tiêu Văn Du xuống, nhưng nàng với tâm tính của Tứ Bảo, cả đời Hoàng hậu đừng hòng yêu thích ưu đãi nữa.
Tiêu Văn Du Lục Kiều , nghĩ đến Vương Mộng Dao, tâm trạng vô cùng . Giờ khắc cảm thấy Vương Mộng Dao thật sự kham nổi ngôi vị Hoàng hậu, hạ chỉ phế bỏ Hoàng hậu , nhưng nghĩ đến Thái t.ử, nghĩ đến Thượng Quan Hách của Tây Lương, cuối cùng vẫn nhịn xuống. Tuy nhiên danh hiệu Hoàng hậu cứ để nàng gánh, cung vụ nàng cần tiếp quản nữa, cứ một Hoàng hậu danh nghĩa, ở Triều Dương Cung .
Tiêu Văn Du nghĩ , Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều : "Con đưa cha qua đón Bát Công chúa nhé."
Nhắc đến chuyện , Tiêu Văn Du tự chủ nghĩ đến thiếu nữ xinh như hoa , nhất là đôi mắt nàng, sáng như minh châu, như ngôi rực rỡ trong đêm tối.