Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 970: Hoàng Hậu Thất Sủng, Tạ Gia Rời Kinh

Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:12:19
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Mộng Dao lập tức chột , nàng càng nghĩ đến Đỗ Nhạn càng yên tâm, hôm nay tổ chức cung yến, tự nhiên là tìm cho cô một nhà chồng.

 

Vương Mộng Dao ngẩng đầu Tiêu Văn Du : "Tạ đại nhân và Chu Quốc phu nhân hồi kinh, thần vui mừng, cho nên đặc biệt tuyên các ngoại mệnh phụ cung chúc mừng chuyện , Bệ hạ cho rằng ?"

 

Tiêu Văn Du lạnh, Vương Mộng Dao lạnh lùng : "Vương Mộng Dao, đừng coi khác là kẻ ngốc, còn nữa, tay đừng vươn quá dài."

 

Hắn xong xoay ngoài, phía Vương Mộng Dao ngẩn , nàng Bệ hạ thấu mục đích của , nhưng nhanh nàng cảm thấy .

 

"Phải, thần tìm cho Đỗ Nhạn một mối hôn sự, xem hôm nay những thần tuyên tiến cung đều là phu nhân quyền quý và phu nhân tông thất, Đỗ Nhạn tuy rằng dáng dấp xinh , nhưng rốt cuộc chẳng xuất gì, thần chỉ cho cô một cửa cao môn còn xứng với cô ?"

 

Tiêu Văn Du lạnh, để ý đến nữ nhân nữa, xoay liền ngoài. Phía Vương Mộng Dao lóc kêu lên: "Bệ hạ, trúng nàng ? Cho nên thần tìm phu quân cho nàng liền kịp chờ đợi chạy tới vả mặt thần ."

 

Tiêu Văn Du chỉ cảm thấy phụ nữ thể lý, nhẫn nhịn như nữa, mà trực tiếp thừa nhận: "Phải, trẫm trúng nàng , còn nữa, là Hoàng hậu mà đức xứng vị, đừng chưởng quản cung vụ nữa, cung vụ cứ giao cho..."

 

Tiêu Văn Du suy nghĩ một chút, nghĩ xem cung vụ nên giao cho ai, cuối cùng nghĩ đến Nhiếp Tần xuất từ Võ Quốc công phủ. Tuy rằng vị trí của Nhiếp Tần cao, nhưng là xuất thế gia đắn, xử lý cung vụ là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

"Sau công việc trong cung cứ giao cho Nhiếp Tần ."

 

Hoàng hậu xụi lơ, Tiêu Văn Du đầu cũng ngoảnh thẳng.

 

Buổi tối, Thái t.ử nhận tin tức vội vàng chạy tới an ủi Hoàng hậu.

 

"Mẫu hậu đừng buồn nữa, phụ hoàng chỉ là tạm thời thu hồi cung quyền của mẫu hậu, đầu khẳng định sẽ trả cho mẫu hậu thôi."

 

Vương Mộng Dao Thái t.ử , chẳng những cảm thấy vui vẻ, ngược cả bén nhọn hét lên: "Dựa cái gì, dựa cái gì mà đối xử với như ? Chàng như rõ ràng là vả mặt , trong cung ngoài cung chuyện , lưng đều sẽ chê , cho dù tiếp nhận cung quyền, khác cũng sẽ coi thường ."

 

Nàng đến cuối cùng, thất thanh lớn.

 

Thái t.ử an ủi nàng : "Mẫu hậu, đừng nữa, ai sẽ chê , ngoại trừ là Hoàng hậu, còn là mẫu hậu của cô, ngày cô thượng vị vẫn là Thái hậu, những đó dám chê ."

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Thái t.ử cảm thấy đau đầu, phụ hoàng và mẫu hậu náo loạn thành như .

 

Cậu bé chút nghĩ thông.

 

Hoàng hậu lôi kéo tay : "Không , con tìm , bảo thu hồi thành mệnh, bảo xin ."

 

Thái t.ử động đậy, cũng vô dụng, phụ hoàng hạ quyết định thì sẽ dễ dàng đổi.

 

Hoàng hậu thấy Thái t.ử bất động, tức giận hét to: "Con còn là con do sinh ? Phụ hoàng con thích con, con giúp chuyện, khẳng định sẽ ."

 

Thái t.ử bất đắc dĩ, nhíu mày nhỏ mở miệng : "Cô tìm phụ hoàng, sẽ đổi . Như , cô tìm tổ phụ và tổ mẫu, để hai họ mặt với phụ hoàng, để phụ hoàng thu hồi thành mệnh."

 

Hoàng hậu Thái t.ử , lập tức phẫn nộ, thét lên: "Đừng nhắc tới bọn họ, đều là bọn họ, đều là bọn họ hại thành như !"

 

Hoàng hậu xong, dường như nghĩ tới điều gì liền Thái t.ử: "Cảnh nhi, con là do mẫu hậu sinh , nhớ kỹ thiết nhất với con là mẫu hậu. Ngày con chấp chưởng giang sơn Đại Chu, nhất định hiếu thuận với mẫu hậu. Còn nữa, cận với nhà họ Tạ, cả nhà đó đầy bụng tâm cơ, bình thường, con vạn thể quá mức cận bọn họ."

 

Thái t.ử Hoàng hậu càng càng thể thống gì, nhanh ch.óng ngăn cản: "Mẫu hậu, đang bậy bạ gì đó."

 

Hoàng hậu cố chấp Thái t.ử: "Con xem, con bọn họ thu phục tâm , đây mới là chỗ đáng sợ của Tạ gia. Cảnh nhi , trong lòng con hiểu rõ, nào nên tin, nào nên tin."

 

Thái t.ử bất đắc dĩ tiếp lời: "Cô , mẫu hậu đừng nữa."

 

Ánh mắt Hoàng hậu lóe lên, trong lòng âm thầm quyết định, kiên quyết để Thái t.ử tiếp xúc nhiều với nhà họ Tạ, nếu con trai nuôi coi như uổng phí, chẳng khác nào Tạ gia nuôi lớn, Tiêu Văn Du Hoàng đế .

 

Vương Mộng Dao nghĩ thúc giục Thái t.ử tìm Tiêu Văn Du, để Tiêu Văn Du thu hồi thành mệnh.

 

Thái t.ử ngoài miệng đáp lời, trong lòng quyết định Tạ gia tìm tổ phụ và tổ mẫu, chỉ cần hai họ mặt, phụ hoàng nhất định sẽ khó mẫu hậu.

 

Tạ gia, lúc đang dùng bữa tối, trong phòng ăn rộng rãi mở ba bàn, lớn một bàn, các con dâu một bàn, đó đám trẻ con cũng một bàn.

 

Thượng Quan Mặc và Thượng Quan Vân Nhạn cùng Lục Kiều bàn chính ăn cơm.

 

Mọi đang về hành vi hôm nay của Hoàng hậu, Tạ Vân Cẩn hiện tại đến Hoàng hậu liền theo bản năng lạnh mặt.

 

"Người phụ nữ thật là thể lý, đầu óc cả ngày nghĩ cái gì, đáng thương cho Bệ hạ vớ một như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-970-hoang-hau-that-sung-ta-gia-roi-kinh.html.]

 

Lời của Tạ Vân Cẩn, trong phòng ăn đều tán đồng, ai nấy đều cảm thấy Tứ Bảo xui xẻo nhất, vớ Hoàng hậu là một vợ như thế.

 

Tạ Văn Nghiêu bỗng nhiên nghĩ đến việc Thái t.ử đến, chậm rãi lên tiếng: "Thái t.ử liệu nàng ảnh hưởng, ý kiến với Tạ gia chúng ?"

 

Lời , cả phòng yên tĩnh, nhất thời ai nên lời.

 

Nói thật mắt Thái t.ử thiết với Tạ gia, nhưng bé mới mười tuổi, hơn nữa bởi vì là do Vương Mộng Dao nuôi lớn, đối với Vương Mộng Dao - mẫu hậu thiết. Tuy rằng theo Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều đến Ninh Châu, nhưng trong lòng vẫn thiết với mẫu hậu .

 

Nếu Vương Mộng Dao cả ngày tẩy não Thái t.ử, khó bảo đảm một ngày Thái t.ử xa lánh Tạ gia, đến lúc đó Tạ gia e rằng thể trở .

 

Tạ Vân Cẩn nhướng mày suy tư một lát : "Các con nghĩ quá xa , Thái t.ử mắt còn nhỏ, Bệ hạ còn trẻ lắm, tương lai rốt cuộc tình huống thế nào, ai cũng ."

 

Lời tuy như , nhưng tâm tình rốt cuộc vẫn nặng nề, Tứ Bảo thương Thái t.ử, chuyện Tạ gia ai cũng .

 

Lục Kiều cả phòng nghiêm trang, mở miệng : "Được , cho rằng các con thật sự nghĩ quá nhiều , Bệ hạ mắt mới hai mươi bảy tuổi, trẻ trung thể , hơn nữa tin tưởng trong lòng ngài tự cân nhắc, sẽ thật sự để Thái t.ử và Tạ gia chia rẽ ."

 

Lục Kiều xong mở miệng : "Ăn cơm."

 

Dứt lời bên ngoài vội vã chạy bẩm báo: "Đại nhân, phu nhân, Thái t.ử điện hạ dẫn tới."

 

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều nhanh ch.óng một cái, Thái t.ử lúc đang yên đang lành chạy tới gì?

 

Tuy nhiên mặc kệ gì, vẫn nhanh ch.óng dẫn cả nhà dậy, đừng Thái t.ử tuổi còn nhỏ, rốt cuộc là Thái t.ử Đại Chu, bọn họ thần t.ử thể nghênh đón.

 

Đoàn ngoài, Thái t.ử dẫn theo một đám tới, thấy Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều liền thiết gọi một tiếng: "Tổ phụ, tổ mẫu."

 

Tạ Vân Cẩn về phía Thái t.ử, mắt Thái t.ử đối với Tạ gia vẫn thiết, chỉ thể mẫu hậu ảnh hưởng mà sinh oán trách với Tạ gia .

 

Tạ Vân Cẩn nghĩ ôn hòa tiếp lời: "Sao con xuất cung ? Dùng bữa tối ? Có dùng chút ?"

 

Thái t.ử lắc đầu: "Không cần , Cô tới tìm tổ phụ tổ mẫu việc."

 

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều , lòng trầm xuống, hai đồng thời nghĩ đến chuyện lúc bọn họ rời cung hôm nay, ngoài dự đoán, Bệ hạ khẳng định trừng phạt Hoàng hậu, Thái t.ử tới đây chỉ sợ là bọn họ mặt khuyên giải.

 

Bọn họ nếu đồng ý, trong lòng Thái t.ử thể vết rạn.

 

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều trong lòng nghĩ , mặt bất động thanh sắc.

 

Hai nhanh ch.óng mở miệng : "Điện hạ mời theo chúng thần."

 

Mấy về phía chính sảnh, Tạ Văn Nghiêu và Tạ Văn Dục hai một cái, trong mắt đồng thời hiện lên nỗi lo âu, ngoài dự đoán, Thái t.ử tìm Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều khẳng định là vì chuyện của Hoàng hậu.

 

Cha nếu đáp ứng, chỉ sợ trong lòng Thái t.ử sẽ vui.

 

Trong chính sảnh, Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều hai xuống, Thái t.ử mở miệng: "Tổ phụ, tổ mẫu, Cô tới Tạ gia là xin hai khuyên nhủ phụ hoàng, đừng thu hồi cung quyền của mẫu hậu, còn nữa thể xin hai vị lão nhân gia, khuyên nhủ phụ hoàng, để và mẫu hậu hòa giải ."

 

Tạ Vân Cẩn về phía Thái t.ử, thản nhiên mở miệng : "Thái t.ử vì nhất định để chúng khuyên phụ hoàng con?"

 

Thái t.ử mỉm : "Bởi vì phụ hoàng lời tổ phụ và tổ mẫu a."

 

Tạ Vân Cẩn : "Vậy ? Bởi vì ngài lời chúng , cho nên chúng bắt ngài ủy khúc cầu ? Ngài thích mẫu hậu con, chúng còn bắt ngài nhẫn nhịn hòa giải với mẫu hậu con? Thái t.ử từng nghĩ tới một vấn đề ? Vì con nhất định để phụ hoàng con ủy khúc cầu , mà để mẫu hậu con ủy khúc cầu ? Hai bọn họ đến tình trạng hôm nay, đều là do mẫu hậu con một tay tạo thành, con vì bảo mẫu hậu con thu liễm, dỗ dành phụ hoàng con?"

 

Tạ Vân Cẩn một tràng, Thái t.ử ngẩn , bé mới mười tuổi, suy nghĩ vấn đề tỉ mỉ như , chỉ nghĩ để phụ hoàng hòa giải với mẫu hậu, căn bản nghĩ tới nhiều nguyên nhân như thế.

 

Lúc Tạ Vân Cẩn , nhất thời nên lời.

 

Lục Kiều ôn giọng : "Điện hạ, chúng giúp con, mà là chúng thể để Bệ hạ vui. Ngài là do chúng nuôi lớn, chúng hy vọng ngài vui vẻ hạnh phúc. Ngài tước quyền quản lý cung vụ của mẫu hậu con, chứng tỏ mẫu hậu con ngài vui, nếu chúng khuyên ngài hòa giải với mẫu hậu con, chính là ngài vui."

 

"Con đều sự phân biệt sơ, cũng giống như trong lòng con thiết với mẫu hậu con hơn , chúng thiết với Bệ hạ hơn, cho nên chúng để Bệ hạ vui."

 

Thái t.ử Lục Kiều , cảm thấy lời , nhanh ch.óng mở miệng : "Tổ mẫu, , con cũng phụ hoàng vui vẻ, chính là bọn họ... bọn họ như ."

 

Làm , Thái t.ử cũng nguyên cớ.

 

 

Loading...