Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 971: Quyết Định Của Tạ Gia, Hành Trình Đến Tây Lương
Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:12:20
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều Thái t.ử , cũng ý trách cứ bé, hai Thái t.ử ôn tồn : "Con nếu phụ hoàng và mẫu hậu , thì nên khuyên mẫu hậu con, đừng những chuyện nữa, nhiều chuyện khiến phụ hoàng con vui vẻ, như phụ hoàng con mới thể hòa giải với mẫu hậu con."
"Hoàng hậu nương nương là mẫu của điện hạ, là sẽ ảnh hưởng đến điện hạ, cho nên điện hạ nhất định khuyên nhủ mẫu hậu con cho , đừng để chuyện khiến Bệ hạ vui nữa. Tuy là Hoàng hậu, nhưng Bệ hạ mới là thiên t.ử Đại Chu."
Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều một tràng dài như , cũng coi như là lời tâm huyết.
Thái t.ử cẩn thận phân tích, cũng cảm thấy bọn họ lý, cuối cùng dẫn rời khỏi Tạ gia.
Tuy nhiên chuyện Thái t.ử cho là lý, Hoàng hậu tán đồng. Nghe Thái t.ử Tạ gia, Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều cung, trong lòng Hoàng hậu sinh hận ý, tức giận Thái t.ử : "Lần con tin lời mẫu hậu chứ, bọn họ đều lành gì, cái gì mà ảnh hưởng đến con, rõ ràng là đang uy h.i.ế.p con, nếu , sẽ phế bỏ phận Thái t.ử của con."
Hoàng hậu đến cuối cùng lạnh: "Bọn họ cũng dám , con trai là Thái t.ử danh chính ngôn thuận của Đại Chu, là đích trưởng t.ử."
Thái t.ử đến choáng váng, tổ phụ và tổ mẫu là ý ? Chắc là .
nhất thời phản bác lời mẫu hậu thế nào.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tạ gia, Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều cũng vì Thái t.ử rời mà nhẹ nhõm, ngược bọn họ cảm thấy nếu tiếp tục ở kinh thành, chỉ sợ vết rạn nứt giữa Thái t.ử và nhà bọn họ càng lớn, cho nên bọn họ thể ở kinh thành nữa.
Tạ Vân Cẩn chuẩn về Ninh Châu.
Lục Kiều tâm tư khác, nàng Tạ Vân Cẩn : "Ta cùng Mặc nhi Tây Lương quốc một chuyến, vặn mượn cơ hội ngoài du ngoạn."
Tạ Vân Cẩn , liền Lục Kiều yên lòng về Thượng Quan Mặc. Mặc kệ thế nào, đứa nhỏ cũng là do nàng nuôi lớn, so với con ruột cũng kém bao nhiêu, giống như Tứ Bảo .
"Được, cùng nàng Tây Lương quốc một chuyến."
Thượng Quan Mặc và Thượng Quan Vân Nhạn tin tức , vui mừng khôn xiết, hưng phấn : "Được a."
Mấy đứa con Tạ gia cũng phận của Thượng Quan Mặc và Thượng Quan Vân Nhạn, hóa hai là Lục hoàng t.ử và Bát công chúa nước Tây Lương, ngờ cha bọn họ thế mà nhận hai nghĩa t.ử nghĩa nữ.
Tuy nhiên cha rời khỏi Đại Chu, theo Thượng Quan Mặc Tây Lương, cả nhà vẫn phản đối.
Cha và nương mới trở về, thể rời chứ, huống chi Tây Lương quốc đất khách quê , nguy hiểm, bọn họ để cha qua đó.
Tạ Vân Cẩn quét mắt đám Tạ Văn Nghiêu một cái, trầm giọng mở miệng: "Chúng nếu rời , Thái t.ử đến tìm chúng thì ? Chúng giúp nó khuyên Bệ hạ là giúp, giúp thì trong lòng Bệ hạ khó chịu, giúp thì trong lòng Thái t.ử đối với chúng chỉ sợ càng ngày càng ý kiến, đến lúc đó chúng đôi bên đều khó xử."
Tạ Vân Cẩn đến cái , chỉ cảm thấy tâm mệt, nuôi lớn Tứ Bảo, bản bỏ nhiều, Kiều Kiều và thậm chí vì chuyện của bọn họ mà suýt mất mạng, kết quả còn yên .
Tạ Vân Cẩn nghĩ : "Còn nữa nếu Thái t.ử thuận lợi thượng vị, một như , Tạ gia chúng chắc thể trở , đến lúc đó Tây Lương chừng là đường lui của chúng ."
Lời của Tạ Vân Cẩn, khiến tất cả trong chính sảnh Tạ gia đều đến ngẩn .
Sự tình đến nông nỗi .
Ngược là Thượng Quan Mặc vui vẻ mở miệng: "Nếu các ca ca nguyện ý đến Tây Lương quốc, nhất định hoan nghênh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-971-quyet-dinh-cua-ta-gia-hanh-trinh-den-tay-luong.html.]
Thượng Quan Mặc nghĩ đến phiền toái mà Hoàng hậu mang cho Tạ gia, nhanh ch.óng : "Nếu thượng vị trở thành Hoàng đế Tây Lương quốc, nhất định chọn một Hoàng hậu phẩm hạnh ."
Mọi Tạ gia đều vẻ mặt dở dở , nhưng tâm tình đều vô cùng nặng nề.
Kỳ thật bọn họ , cha sai, Hoàng hậu ở đó, nếu Thái t.ử thượng vị, Tạ gia chắc kết cục .
Lục Kiều thấy tâm tình nặng nề, nhịn mở miệng : "Được , thật sự đến nông nỗi đó, cha các con nghĩ nhiều , chúng Tây Lương là vì nỡ để Mặc nhi một đối mặt với những sài lang hổ báo đó, Tây Lương giúp thằng bé."
Thượng Quan Mặc Lục Kiều , lập tức vui vẻ rộ lên: "Cảm ơn nương."
Dáng vẻ khiến một đám trong sảnh đau răng.
Mấy đứa con ruột bọn họ ngược sủng ái bằng đứa con nuôi .
Tuy nhiên mấy tỷ đều lớn , cũng còn tâm tư tranh sủng với Thượng Quan Mặc.
Tạ Văn Nghiêu thấy dáng vẻ của cha , rõ ràng là quyết định, cuối cùng đành mở miệng : "Được, hai , nhưng nhất định hành sự cẩn thận."
"Chúng sẽ cẩn thận, các con đừng lo lắng, sẽ việc gì ."
Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều đang hiệu cho mấy đứa nhỏ ngủ, một bên Tạ Văn Dục mở miệng: "Cha nương, con từ quan, cùng hai Tây Lương."
Hắn dứt lời, Thượng Quan Mặc liền tỏ vẻ hoan nghênh: "Được a, đại diện Tây Lương hoan nghênh ngũ ca, nếu thật sự may mắn thượng vị, ngũ ca ở Tây Lương giúp thế nào?"
Tạ Văn Dục chút động lòng, nhưng lập tức tỏ thái độ, chỉ thản nhiên : "Hiện tại chỉ bồi cha và nương."
Tạ Vân Cẩn nhíu mày, đang răn dạy Tạ Văn Dục, Tạ Văn Dục nghiêm mặt : "Cha, con quyết định ."
Hắn thật sự ở trong Hàn Lâm Viện chịu đựng thâm niên, bên một trưởng là Đại Lý Tự Khanh, một nhị là Tướng quân, tiện xuất đầu quá nhanh, như chỉ tổ chọc chú ý. Nếu bắt ở Hàn Lâm Viện chịu đựng thâm niên, chi bằng từ quan, bồi cha một thời gian, thuận tay cũng giúp mới nhận chút việc, còn chuyện ở Tây Lương , tạm thời quyết định.
Tạ Vân Cẩn thần sắc , quyết định chuyện , cuối cùng gì nữa, con trai đều lớn , con cái cũng sinh , quyết định của riêng , ông cũng tiện can thiệp quá nhiều.
"Được."
Quyết định xong chuyện , ngày hôm liền thu dọn đồ đạc, sáng sớm ngày thứ ba lặng lẽ rời khỏi kinh thành Đại Chu. Trước khi , cho Tiêu Văn Du , chỉ một phong thư, để Tạ Văn Nghiêu đưa đến mặt Bệ hạ, ngoại trừ một phong thư do Tạ Vân Cẩn , kèm theo thư còn đơn từ quan của Tạ Văn Dục.
Tiêu Văn Du cầm thư, vẻ mặt thể tin nổi, cha và nương Tây Lương giúp Thượng Quan Mặc , thế mà cho , tại a? Trước đó bọn họ dẫn Thượng Quan Mặc tới gặp , còn chuyện , đang êm tại Tây Lương.
Tiêu Văn Du luôn cảm thấy trong chuyện vấn đề, hỏi Tạ Văn Nghiêu: "Đại ca, trong chuyện xảy chuyện gì ?"
Tạ Văn Nghiêu về phía Tiêu Văn Du, hồi lâu gì, nghĩ tới chuyện bọn họ nương tựa lẫn lúc nhỏ.
Khi đó Tứ Bảo là nhỏ nhất, ba bọn họ bên đều che chở , đồ ăn ngon đều nhường cho , nhưng hiện tại trở thành Hoàng đế Đại Chu, bọn họ lẫn cách, ngày còn khả năng bởi vì Thái t.ử mà càng thêm xa lạ với bọn họ.
Kỳ thật những năm , cha và nương bởi vì phận của , vẫn luôn chú ý chừng mực, sợ cho quan hệ giữa bọn họ trở nên khó coi.