[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 117: Điều Này Rất Hợp Lý

Cập nhật lúc: 2026-01-18 14:37:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy mấy chữ đó, mắt lập tức nheo , ánh khóa c.h.ặ.t dòng chữ trang giấy.

Xem cuốn nhật ký bám c.h.ặ.t lấy , ít nhất hiện tại thì cách nào vứt bỏ nó.

Hơn nữa, dựa năng lực mà nó thể hiện, rõ ràng nó còn thể chỉnh sửa cả những gì đó.

Vừa còn nghĩ, nếu thể thoát khỏi cuốn nhật ký , thì mỗi ngày cứ kín hết trang giấy, như nó sẽ còn chỗ chen can thiệp nữa.

bây giờ xem , cách đó vẫn đủ an . Hắn buộc luôn ôm cuốn nhật ký trong , bất cứ lúc nào cũng thể mở kiểm tra, kịp thời phát hiện những chỗ nó sửa đổi.

Nếu , một khi để lâu, những nội dung chỉnh sửa đều sẽ trở thành sự thật. Nhận thức của , thậm chí bản , đều sẽ cuốn nhật ký bóp méo và đổi.

Nghĩ đến đây, bắt đầu lật giở cuốn nhật ký, gạch bỏ bộ những nội dung phi thực tế mà từng .

trong lòng cũng hiểu rõ, đây sửa đổi quá nhiều thứ. Dù bây giờ tỉnh táo , những ký ức “ hợp lý” mà thể nhận cũng chỉ là một phần.

Còn một phần ký ức khác vĩnh viễn hòa con , trở thành một phần của chính .

thì vĩnh viễn thể , là con ban đầu của , là thứ mà cuốn nhật ký ban cho.

Hắn cũng từng nghĩ, là trực tiếp gạch bỏ bộ nội dung trong nhật ký.

ý nghĩ đó lóe lên dập tắt ngay lập tức.

Bởi vì trong cuốn nhật ký , tuy ít thứ bịa đặt, nhưng cũng nhiều chuyện thực sự xảy .

Vấn đề là, phân biệt là thật, là giả.

Nếu gạch bỏ tất cả, khả năng… chính sẽ trực tiếp biến mất.

, chỉ dám gạch những thứ mà chắc chắn, còn những phần mập mờ, dám động .

Sau khi gạch bỏ những nội dung đó, lượt mất từng món đạo cụ cao cấp, mất phận quản lý, mất ký ức về nhiều

đổi , cảm thấy cơ thể ngày càng nhẹ nhõm, thậm chí hô hấp cũng trở nên thông suốt hơn vài phần.

Thế nhưng khi định gạch bỏ câu:

“Vì một sự kiện ngẫu nhiên, thiên phú tăng lên vượt bậc, từ thiên phú cấp B biến thành thiên phú cấp S.”

Thì gặp lực cản. Cây b.út… thể hạ xuống.

Bên cạnh, dòng chữ quen thuộc hiện :

Không hợp lý.

Ánh mắt lạnh .

Chuyện gì thế ?

Chẳng lẽ chuyện liên quan quá lớn, thể gạch bỏ?

đó gạch bao thứ, thậm chí cả những quái đàm từng trải qua, những đạo cụ đỉnh cấp… tất cả đều vấn đề gì. Sao đến đây xảy chuyện?

Hay là… thiên phú cấp S gì đó đặc biệt?

Sau khi suy nghĩ một lúc, sang đứa trẻ trong lòng, nở một nụ dịu dàng:

“Nhóc con, cháu tên là gì ?”

Đứa trẻ nghiêng đầu, nhíu đôi lông mày nhỏ nhắn, cố gắng suy nghĩ một hồi, hưng phấn lên tiếng:

“Ừm… Tiểu Giang…”

“… , cháu tên là Tiểu Giang!”

Hắn xoa đầu Tiểu Giang, cảm nhận mái tóc mềm mịn, nhẹ nhàng xoa vài cái.

Hắn mở bảng thông tin cá nhân, bốn chữ ch.ói mắt đó:

Thiên phú cấp S: Hồng Vận Tề Thiên!

Hắn một lúc, lẩm bẩm:

“Lúc đó chỉ nghĩ sống thoải mái hơn trong quái đàm, nên mới tự tạo cho một thiên phú như . Theo lý mà , thiên phú nghịch thiên thế , giữ mới đúng.”

bây giờ, chút do dự vứt bỏ nó, hề lưu luyến tiếc nuối.”

“Là vì thật sự quyết tâm vứt bỏ bộ những thứ mà cuốn nhật ký ban cho ?”

Hắn đây là ý chí thật sự của , là suy nghĩ sinh khi nhận thức cuốn nhật ký bóp méo.

Hắn còn là chính ban đầu nữa.

Hắn Tiểu Giang trong lòng, xoa đầu bé, chậm rãi :

“Cháu đến đúng lúc thật đấy. Xuất hiện ngay khi chú sắp lạc lối, đổi nhận thức triệt để.”

“Chỉ bằng mấy chữ, giúp chú phá tan sương mù, tìm phần lớn ký ức chân thực.”

“Có thể , nếu cháu, ván cờ giữa chú và cuốn nhật ký , chú chắc chắn thua.”

Hắn đặt b.út xuống, nhẹ nhàng vuốt ve trang giấy của cuốn nhật ký, ánh mắt vô hồn về phía :

Nhất Tiếu Hồng Trần

“Mọi món quà đều ghi sẵn cái giá trả phía . Trước chú hiểu, nhưng bây giờ thì hiểu .”

“Cuốn nhật ký bám lấy chú , chính là sự trừng phạt dành cho sự non nớt đây của chú. Chú là con , mà là con thì khó tránh khỏi sai sót, khó tránh khỏi sơ suất.”

“Trong ván cờ với cuốn nhật ký , kẻ thua cuộc cuối cùng nhất định sẽ là chú.”

“Còn cháu, giúp chú nhiều đến , là cứu chú  một mạng cũng quá. Ân tình lớn như thế, chú lấy thứ gì mới đền đáp đây?”

Hắn trầm mặc một lát, về thiên phú Hồng Vận Tề Thiên, lẩm bẩm:

… cũng chỉ thứ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-117-dieu-nay-rat-hop-ly.html.]

“Cháu chỉ là một đứa trẻ, trong thế giới quái đàm , thứ gì giá trị hơn thiên phú cả.”

“Cháu đến đúng lúc, cứu chú, quan trọng nhất là thiên phú cấp S còn thể trực tiếp xóa bỏ. Có lẽ… nó thể chuyển giao.”

“Ngần trùng hợp cộng , nếu chú còn hiểu gì, thì đúng là ngu ngốc quá .”

Nói xong, Tiểu Giang trong lòng, thấy dáng vẻ ngơ ngác đáng yêu của bé, nhịn lắc đầu, thấp giọng :

“Nếu , thì việc cho trót.”

Giọng nhỏ, rõ là đang với Tiểu Giang, là đang tự với chính .

Rất nhanh đó, cầm b.út, cuốn nhật ký:

tên là Mã Lương, thiên phú của bình thường, chỉ là thiên phú cấp B: Bác Văn Cường Ký.”

“Gần đây, trong doanh trại thêm một đứa trẻ tên là Tiểu Giang. Chuyện gì đáng ngạc nhiên, dù việc kéo mới doanh trại vốn dĩ là ngẫu nhiên.”

“Mà trẻ con, dù là thể lực tâm trí đều yếu hơn lớn nhiều, càng cần đến việc so với những quỷ dị xảo quyệt trong quái đàm.”

“Vì , trẻ con thường sẽ c.h.ế.t nhanh, cần quá để tâm.”

một thời gian , chuyện khiến chấn động xảy . Đứa trẻ tên Tiểu Giang vẫn sống sót, mỗi đều thuận lợi vượt qua quái đàm, hơn nữa hề thương.”

“Nghe tin , cảm thấy vô cùng khó tin. Điều thể, phù hợp với lẽ thường.”

khi dò hỏi rõ ràng, cảm thấy thản nhiên. Thì , sở hữu thiên phú cấp S: Hồng Vận Tề Thiên.”

“Như , chuyện đều trở nên hợp lý.”

Khi dòng chữ cuối cùng xong, câu:

“Vì một sự kiện ngẫu nhiên, thiên phú tăng lên vượt bậc, từ thiên phú cấp B biến thành thiên phú cấp S.”

cuốn nhật ký chậm rãi biến mất, để bất kỳ dấu vết nào.

……

Trong hành lang tầng bốn, quả cầu pha lê trong suốt tỏa ánh sáng dịu nhẹ, chiếu sáng gương mặt của ba .

Mã Lương một tay cầm cuốn nhật ký đen, một tay xoa lớp sáp nến khô tay, nhờ ánh sáng xuống sàn nhà.

Trên đó cũng một vũng sáp đỏ đông cứng.

Mã Lương lặng lẽ những thứ đó, suy nghĩ một lúc :

“Con lệ quỷ thổi tắt cây nến của . Năng lực của nó hẳn là gia tốc. Sau khi nó thổi đó, tốc độ cháy của nến đẩy nhanh.”

“Vì tốc độ quá nhanh, nên cây nến gần như tắt trong chớp mắt, trông giống như nó thổi tắt .”

“Vừa tập trung chú ý lệ quỷ, để ý nhiều đến động tĩnh tay.”

Ông lão vỗ vỗ quả cầu pha lê trong tay, hề hề :

“Vậy thì . Quả cầu pha lê bền, dù gia tốc cũng hỏng .”

Mã Lương gật đầu, tiếp:

“Vừa con lệ quỷ đó chắc cũng thổi về phía đèn pin, dùng năng lực . lẽ pin của đèn pin còn khá nhiều, nên nó thành công.”

Ông lão cầm quả cầu pha lê, chậm rãi bước , :

“Nếu vấn đề của con lệ quỷ giải quyết xong, chúng theo lên giúp Giang Minh thôi. Nếu thì e là sắp con nữ quỷ hút khô .”

tốc độ vẫn chậm một chút, nếu dẫn con u linh xanh tới, ngược sẽ khiến chúng rơi nguy hiểm.”

Mã Lương nhắc nhở.

“Cái đó tự . Đi thôi.”

Ba định xuất phát, thì trong bóng tối xung quanh, luồng khí lạnh quen thuộc một nữa xuất hiện.

Mã Lương , đây là dấu hiệu con lệ quỷ chuẩn tay nữa, nhưng hề hoảng loạn.

thì bọn họ thấu năng lực của nó, hơn nữa lúc đó trong nhật ký:

‘Lỗ Nguyên lấy một món đạo cụ thể giải quyết tình cảnh mắt.’

Hai điều chồng lên , Mã Lương cho rằng quả cầu pha lê sẽ xảy vấn đề gì.

Chỉ cần quả cầu pha lê chuyện, ánh sáng, lệ quỷ sẽ thể hại bọn họ.

con lệ quỷ dường như hiểu đạo lý . Nó vẫn chậm rãi thổi một .

Quả cầu pha lê hề hấn gì.

Thấy cảnh , trái tim vẫn còn treo lơ lửng của Mã Lương lập tức thả lỏng. Hắn gọi ông lão và Chu Môn rời khỏi đây:

“Đi thôi, con lệ quỷ đe dọa chúng nữa, chúng vẫn là—”

Câu của Mã Lương còn dứt, hai âm thanh đồng thời vang lên:

Keng!

Bịch!

Một tiếng là âm thanh quả cầu pha lê rơi xuống đất.

Còn tiếng

Là âm thanh ông lão ngã xuống đất.

Theo luồng mà lệ quỷ thổi , những nếp nhăn mặt ông lão điên cuồng hiện lên, đồi mồi phủ kín bộ gương mặt, trông như già cả chục tuổi trong nháy mắt.

Ánh mắt ông trở nên đục ngầu, ngây dại Mã Lương một cái, thể già nua lập tức đổ sụp xuống.

Ông c.h.ế.t.

Loading...