[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 144: Phòng Lưu Trữ
Cập nhật lúc: 2026-01-23 13:46:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ thôi ?”
“Ừ, chỉ thôi.”
Áo Đỏ mỉm , gật đầu.
Thấy thế, mày Mã Lương nhíu c.h.ặ.t hơn, lên tiếng hỏi:
“Anh bọn lên tầng bốn để gì ?”
Nghe , Áo Đỏ Mã Lương, vươn vai một cái, thoải mái:
“Chuyện khó đoán. Dù tầng bốn là nơi tập trung các bệnh nhân nặng, các thể rảnh rỗi đến mức lên đây gây sự với bọn họ .”
“Hơn nữa, ngoài khu bệnh nặng , tầng bốn chỉ còn ba nơi đặc biệt: phòng bệnh 000 chuyên ‘ăn’ bệnh nhân, phòng trực của Áo Đỏ - Trắng, và cuối cùng là phòng lưu trữ.”
“Phòng bệnh 000 tuy mạnh, nhưng với các thì gần như vô dụng, đáng để tìm đến.”
“Hai phòng trực cũng , chẳng gì đặc biệt đối với các , nên cuối cùng chỉ còn phòng lưu trữ.”
Nói đến đây, Áo Đỏ dừng một chút tiếp tục:
“Hơn nữa, trong phòng lưu trữ ghi chép nhiều tình báo liên quan đến bệnh viện, với các mà thì chắc chắn đó.”
Nghe xong, Mã Lương lặng lẽ Áo Đỏ khá lâu, mới thở một , chậm rãi :
“Để đoán thử nhé, việc chúng sẽ tự tay thả , liên quan đến phòng lưu trữ ?”
Áo Đỏ liền thoải mái gật đầu thừa nhận:
“ là như thế. Hơn nữa phòng lưu trữ cũng giống mấy phòng bệnh nặng , quỷ dị mở , nhưng loài các thì mở dễ.”
“Cho nên bên trong rốt cuộc gì cũng rõ lắm, nhưng dù cũng ở bệnh viện lâu như , dựa tình báo từng thu thập đây cộng với suy đoán của bản , cũng thể suy bảy tám phần.”
Nghe , trong lòng Mã Lương chút kinh ngạc. Hắn Áo Đỏ với vẻ mặt thản nhiên , :
“Bảy tám phần? Lại còn do chính suy đoán ? Nếu suy đoán sai thì chẳng sẽ nhốt trong phòng bệnh cả đời, chừng ngày mai phòng 000 nuốt mất ?”
“Mạo hiểm lớn như , giống phong cách của .”
Áo Đỏ chỉ khẽ lắc đầu, bình thản đáp:
“Trên đời gì chuyện mạo hiểm. Huống chi đó đều là chuyện . Nếu phòng bệnh mà rơi tay các thì chắc chắn sẽ c.h.ế.t.”
“Hơn nữa cho dù suy đoán sai, ít nhất vẫn còn thời gian tìm cách khác.”
“Nói cách khác, chính các ép đến bước .”
Khóe miệng Mã Lương cong lên một nụ hề nhiệt độ, giọng lạnh lùng:
“Vậy thì đúng là đáng thương thật, nhưng chẳng tất cả đều do tự chuốc lấy ? Nếu tay với chúng , thì kết cục thành thế ?”
Nghe câu đó, Áo Đỏ phản bác, ngược còn :
“ , tự tự chịu thôi. Lần thất thủ nhận, các thắng .”
Mã Lương lạnh lùng nó, đang định gì đó thì Áo Đỏ đột nhiên như nhớ điều gì, lên tiếng:
“À đúng , nãy quên . Con quỷ dị cấp S đó hồi sinh , ở tầng năm.”
“Cái gì? Hồi sinh ư?!”
Giọng đầy kinh ngạc. Áo Đỏ qua, là Giang Ám đang .
Thấy vẻ mặt chấn động của Giang Ám, Áo Đỏ hề bất ngờ. Dù khi nó nhắc đến con quỷ dị , biểu cảm của chút khác thường.
Giữa hai hiển nhiên quan hệ hề tầm thường.
Áo Đỏ đoán điều , nhưng , chỉ tiếp tục:
“Khi ở tầng năm, trong phòng phẫu thuật của đám điên , vì xuất hiện một con rối…”
“…cho nên , nó hồi sinh, tuy chỉ hồi sinh một phần.”
Nghe xong lời kể của Áo Đỏ, Giang Ám lập tức hiểu vì chị gái thể hồi sinh — là do con rối đó, và còn cả Tiểu Giang.
Con rối hẳn chính là thứ đây để cho . Trong thư rằng lúc then chốt nó thể bảo vệ , nhưng con rối đó từ đến nay từng phát huy tác dụng, chẳng khác gì đồ chơi bình thường.
Dựa theo lời Áo Đỏ suy đoán, con rối đến tầng năm — tầng nơi chị gái thuộc về — thì mới thể phát huy hiệu quả.
Trước đó bọn họ cứ quanh quẩn ở mấy tầng , lên tầng năm, nên kích hoạt con rối.
Nghĩ tới đây, Giang Ám khỏi cảm khái. Dù con rối cũng thể tự dưng chạy lên tầng năm, tất nhiên sự trợ giúp khác.
Mà sự trợ giúp hiển nhiên chính là Tiểu Giang, hoặc chính xác hơn, là vận may nghịch thiên của bé.
Áo Đỏ vận may đó ảnh hưởng, đến giờ vẫn rằng việc con rối mang lên tầng năm, thực nó cũng góp một phần công sức.
Việc chị gái hồi sinh liên quan đến vận may của Tiểu Giang, thì điều chắc chắn lợi cho bọn họ. Chỉ là lợi ích cụ thể ở thì tạm thời vẫn rõ…
Trong lúc Giang Ám đang suy nghĩ, Mã Lương đầu liếc ông lão. Ông lão thấy liền gật đầu, :
“Không lừa chúng , là thật.”
Nghe , Mã Lương chuyển ánh mắt sang Áo Đỏ, sâu nó một cái :
“Thật tò mò, vì cho chúng chuyện ?”
Áo Đỏ :
“Chỉ để thể hiện thành ý thôi. Tình báo vĩnh viễn là thứ quan trọng nhất, lát nữa các sẽ dùng đến nó.”
Nói xong, Áo Đỏ vỗ tay, tiếp:
“Được các vị, cần lãng phí thời gian nữa, phòng lưu trữ .”
“Đi tìm thứ các , tiện thể… thả .”
Mã Lương liếc Áo Đỏ một cái, xoay định rời . lúc , Giang Ám đột nhiên hỏi:
“Phòng bệnh 000 mất bao lâu để g.i.ế.c c.h.ế.t bệnh nhân bên trong?”
Áo Đỏ sững , đáp:
“Còn tùy xem bệnh nhân bên trong là ai. Bình thường mà , căn phòng đó ngay cả quỷ dị cấp S cũng g.i.ế.c . con quỷ dị rõ ràng chút đặc biệt, phòng bệnh g.i.ế.c nổi nó. Còn nếu để g.i.ế.c … chỉ cần trong nháy mắt là đủ.”
Giang Ám hài lòng với câu trả lời , tiếp tục hỏi:
“Vậy nếu là cấp độ như áo hí bóng cháy đen thì ?”
“Nửa tiếng là đủ.”
“Chắc chứ?”
“Chắc chắn.”
Giang Ám sang ông lão, ông lão gật đầu.
Giang Ám lúc mới yên tâm.
Mã Lương thấy , dĩ nhiên hiểu vì Giang Ám hỏi như thế. Con thiên thần chung quy là một mối họa, giống như thanh kiếm Damocles treo lơ lửng đầu , bất cứ lúc nào cũng thể đồng hóa , lấy mạng sống của .
Giờ con thiên thần nhốt phòng bệnh, còn phòng 000 nuốt chửng.
chuyện liên quan đến tính mạng, Giang Ám đương nhiên cẩn trọng hơn.
Giờ xác nhận từ Áo Đỏ, trong lòng tự nhiên cũng nhẹ nhõm ít.
Lúc , xác nhận còn chuyện gì nữa, bốn ba quỷ liền xoay rời , hướng về phòng lưu trữ.
Áo Đỏ trong phòng bệnh, vẫy tay tiễn:
“Cố lên nhé, các vị.”
…
…
Trên đường , bóng cháy đen suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng giải thích:
“ thật sự cố ý , nãy thật sự quên với các là trong phòng bệnh còn ba con quỷ dị nữa.”
Lời giải thích yếu ớt, hơn nữa…
Không ai để tâm.
Mã Lương và những khác vẫn cúi đầu nhanh. Áo Trắng mặt cảm xúc áp giải nó, còn Băng Gạc thì ở bên cạnh vui vẻ ung dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-144-phong-luu-tru.html.]
Thấy , trong lòng bóng cháy đen c.h.ử.i Áo Đỏ bao nhiêu .
Vốn kế hoạch của nó hảo, chính là tạo một chênh lệch thông tin, khiến mấy con trở tay kịp, một mẻ hốt gọn.
Nó vốn tưởng rằng Áo Đỏ sẽ ngầm hiểu mà phối hợp với nó thành kế hoạch . Dù chỉ cần kế hoạch thành công, Áo Đỏ cũng cơ hội ngoài.
Bởi vì tính cả Áo Đỏ, bên trong bốn con quỷ dị, còn bên ngoài bốn con .
Chỉ cần nó thành công, tất cả bọn chúng đều thể ngoài.
Đáng c.h.ế.t, Áo Đỏ những hại nó đến mức , mà còn phối hợp với kế hoạch của nó…
Bóng cháy đen c.h.ử.i rủa Áo Đỏ trong lòng, nhưng tuyệt nhiên nhắc đến việc nếu do chính nó nghĩ kế hoạch , thì Áo Đỏ cũng thể ép nó .
Hơn nữa nếu kế hoạch thật sự thành công, nó cũng thể nào bụng mà để con đều trong, để bọn Áo Đỏ ngoài.
Dựa cái gì chứ?
Con để phòng bệnh ăn hơn ?
Mang cứu quỷ dị khác thì ích lợi gì?
Rõ ràng Áo Đỏ cũng thấu điểm , nên mới ý định phối hợp với nó.
Giờ kế hoạch thất bại, Áo Đỏ vẫn an ở trong phòng bệnh.
Còn nó thì hạn chế, chạy cũng chạy .
Đợi lát nữa mấy con phản ứng , sẽ đối xử với nó thế nào, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng đoán .
Nghĩ tới đây, bóng cháy đen cảm giác làn da cháy sém của cũng bắt đầu run rẩy. Nó định gì đó, thì giọng nhàn nhạt của ông lão từ phía truyền tới:
“Bây giờ bớt , lát nữa thể chịu ít khổ hơn.”
Bóng cháy đen im lặng.
…
…
Một lát , bốn ba quỷ cuối cùng cũng đến cửa phòng lưu trữ. Nhìn cánh cửa gỗ sơn đỏ trông hết sức bình thường , Mã Lương cũng khỏi cảm khái.
Cuối cùng!
Cuối cùng cũng đến !
Nhất Tiếu Hồng Trần
Trải qua muôn vàn gian khổ, gần như ai cũng một vòng qua Quỷ Môn Quan, cuối cùng mới đến mục tiêu định cho đêm nay!
Cho dù bốn mặt đều từng trải qua sóng to gió lớn, lúc cũng khỏi cảm giác rơi nước mắt.
Dù phó bản khó đến mức vô lý. Trên bảng hiển thị là cấp B, nhưng chỉ riêng đám quỷ dị thôi cũng vượt xa phần lớn quái đàm cấp A .
Nghĩ tới đây, Mã Lương khỏi xoa xoa huyệt thái dương, như nhớ điều gì, sang bóng cháy đen, :
“Mày thử vặn tay nắm cửa xem.”
Băng gạc ngẩng đầu lên, Áo Trắng áp chế bóng cháy đen lên phía . Bóng cháy đen tự thể phản kháng, mặt biểu cảm đặt tay lên tay nắm cửa.
Sau đó, nhẹ nhàng vặn.
Không chuyện gì xảy .
Cửa cũng mở.
Mã Lương thấy , hề tỏ ngạc nhiên. Suy nghĩ một lát, nép lưng bóng cháy đen, đưa tay đặt lên tay nắm cửa.
“Két—”
Cùng với một âm thanh nhỏ và giòn, cánh cửa gỗ của phòng lưu trữ mở một khe hở.
Nhìn bên trong, ánh đèn dịu nhẹ chiếu sáng cả căn phòng. Một mùi mực sách nhàn nhạt lan tỏa, kèm theo cả mùi bụi nhẹ.
Giống như lâu ai bước .
Thấy , Mã Lương với bóng cháy đen:
“Vào .”
Bóng cháy đen còn kịp gì, Áo Trắng phía mạnh tay đẩy nó về phía . nhanh, khi bóng cháy đen đến cửa, cả con quỷ như một bức tường vô hình chặn , thể tiến thêm dù chỉ một bước.
Mã Lương ở phía đẩy thử mấy cái, loại trừ khả năng nó giả vờ, hiệu cho nó lùi xuống.
Ông lão một bên chứng kiến cảnh , chút tò mò hỏi:
“Vừa xác nhận lời Áo Đỏ đều là thật. Nó ngoài thì dựa chúng , còn tìm cách bảo tính mạng cho chúng .”
“Vậy thì phòng lưu trữ hẳn vấn đề gì lớn mới đúng. Cậu quá thận trọng .”
Nghe , Mã Lương khẽ thở dài:
“ là thế, nhưng thử dò một chút thì trong lòng cứ thấy bất an.”
Trước đây Mã Lương cũng cẩn thận, nhưng đến mức ; đa nghi, nhưng cũng nhiều như .
Trước khi ở cùng Giang Minh, còn cảm thấy quá mức thận trọng.
hai đêm liên tiếp quỷ dị tập kích, mấy bước một chân Quỷ Môn Quan, ngày càng hiểu Giang Minh hơn.
Ông lão xong khẽ gật đầu, liếc ba con quỷ dị phía , suy nghĩ một lát :
“Mấy con quỷ dị vẫn cần trông chừng. Hai trong tìm tài liệu và tình báo, ở ngoài trông bọn chúng.”
Mã Lương và Giang Ám , gật đầu. Còn Chu Môn thì sớm bước phòng lưu trữ .
Khi Mã Lương phòng lưu trữ, thể khựng một chút, sang với ông lão:
“Dạy dỗ một chút là , nếu g.i.ế.c c.h.ế.t thì thể sẽ phiền phức.”
Đối với con , nếu thiên phú đạo cụ đặc biệt, chỉ dựa bản thì g.i.ế.c một con quỷ dị là chuyện cực kỳ khó khăn, gần như thể.
Đương nhiên, Áo Đỏ là trường hợp đặc biệt.
Còn những con quỷ dị trạng thái chỉnh như bóng cháy đen, cho dù lúc áp chế, sức phản kháng, ông lão nếu dùng thủ đoạn đặc biệt thì cũng gì.
ông lão cũng cần tự tay, chỉ cần để Áo Trắng động thủ là đủ.
Nói theo cách mấy thỏa đáng thì là: dùng kỹ năng của quỷ để chế ngự quỷ.
Vì , khi tiễn Mã Lương phòng lưu trữ, ánh mắt ông lão lập tức trở nên mấy thiện ý về phía bóng cháy đen.
Một lát —
“A a a!!”
…
…
Nghe tiếng hét t.h.ả.m từ ngoài cửa truyền , Mã Lương khỏi chút tò mò về thủ đoạn của ông lão, ngờ thể hành hạ quỷ dị đến mức .
Lắc đầu, dời ánh mắt về phía phòng lưu trữ mặt. Trong phòng mấy kệ sách lớn, đó bày đầy các loại tài liệu hồ sơ.
Rõ ràng là thực tế nếu xem hết bộ tài liệu từng kệ. May là mỗi kệ đều biển ghi rõ loại hồ sơ tương ứng:
Hồ sơ nhân sự, hồ sơ bệnh án, hồ sơ nghiên cứu khoa học, hồ sơ cơ sở hạ tầng, hồ sơ …
Mã Lương và Giang Ám một cái. Sau đó Mã Lương về phía kệ hồ sơ cơ sở hạ tầng, còn Giang Ám thì về phía hồ sơ nhân sự.
Mã Lương tiện tay rút một tập hồ sơ, bàn tay lật nhanh, một tập hồ sơ dày cộp nhanh xem xong.
Bởi vì thiên phú của và một nguyên nhân khác, chỉ lướt mười dòng một mà còn trí nhớ là quên. Cho nên dù lật nhanh như , cũng đảm bảo bỏ sót bất kỳ thông tin nào.
Khi lật xong tập hồ sơ thứ bảy, Mã Lương như nghĩ điều gì đó, liền rời khỏi kệ sách, quanh phòng.
Quét một vòng, phát hiện Chu Môn đang bên kệ hồ sơ nghiên cứu khoa học.
Kỳ lạ thật. Hồ sơ nghiên cứu khoa học thường ghi chép tình hình nghiên cứu của bệnh viện, như tài liệu nghiên cứu phương pháp điều trị, kỹ thuật giảng dạy khoa học… Chu Môn qua đó gì?
Những hồ sơ đó hẳn là mấy thứ hữu ích mới đúng.
Mã Lương đang nghĩ như , định gọi Chu Môn qua đây thì Chu Môn như cảm nhận gì đó, đầu về phía Mã Lương, hưng phấn vẫy tay.
Mã Lương định gì, thì đồng t.ử đột ngột co rút, cả cứng đờ.
Chỉ thấy ở bên , một cái đầu chậm rãi tách khỏi đỉnh đầu của Chu Môn, lơ lửng trong trung. Trên khuôn mặt nó treo một nụ cứng đờ, mở miệng :
“Cậu … thế nào là ‘sinh mệnh’ ?”