[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 171: Không Phải Trả Giá
Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:32:29
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một tảng đá khổng lồ chắn ngang cổng doanh trại, đó khắc bốn chữ to đùng:
Đại học Lâm Hải.
Hai bên là lối dành cho xe cộ và sinh viên, barie nâng hạ cùng chòi bảo vệ.
Mọi thứ trông chẳng khác gì một trường đại học bình thường — ngoại trừ việc .
Cổng trường trống trơn, hàng quán ăn vặt, qua , thậm chí đến bảo vệ cũng thấy .
Giang Minh liếc bầu trời u ám, rẽ sang lối bên .
Lối hệ thống nhận diện khuôn mặt, quét mặt mới . Theo lý mà , Giang Minh của doanh trại thì chắc chắn thể .
đó là “theo lý mà ”.
Đây là thế giới quái đàm, đương nhiên giống thế giới cũ. Thứ mà hệ thống nhận diện là khuôn mặt.
Nếu thật sự quét mặt thì Giang Minh nổ tung từ lâu .
Thứ mà hệ thống nhận diện là một thứ khác — vô cùng quan trọng:
Thân phận.
Nó nhận diện phận “con ”.
Chỉ con mới thể thông qua hệ thống để tiến doanh trại.
Điều Mã Lương từng với Giang Minh, vì thế lúc do dự chút nào, trực tiếp bước đến màn hình nhận diện.
Khuôn mặt quấn băng của Giang Minh hiện lên màn hình, hệ thống quét quét nhiều , cuối cùng phát giọng máy móc vô cảm:
“Đinh—”
“Nhận diện phận thành công. Thân phận: con . Cho phép thông hành.”
“Chào mừng đến với Đại học Lâm Hải. Chúc bạn quãng thời gian học tập vui vẻ.”
Theo tiếng máy móc vang lên, lối chậm rãi mở .
Giang Minh chần chừ, sải bước .
Vút!
Vừa bước qua, một luồng ánh sáng trắng lóe lên mắt, khiến vô thức chớp mắt.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cảnh tượng mặt đổi long trời lở đất.
Mây đen đầy trời biến mất, cảm giác đè nén luôn bao phủ trong lòng cũng tan biến theo. Ánh nắng ấm áp rọi xuống Giang Minh.
Hắn lập tức cảm giác như khai thông, giống như từ địa ngục trở về nhân gian, thế giới an vốn .
lúc , một mảnh giấy rơi tay .
Giang Minh mở xem, bên chỉ một câu:
Doanh trại an .
Đây chính là quy tắc của doanh trại — cũng là quy tắc duy nhất.
Hắn liếc qua vài cất tờ giấy , cảm nhận ấm lâu gặp, khẽ nheo mắt ngẩng đầu lên, lập tức trông thấy.
Một vầng mặt trời to treo cao bầu trời doanh trại.
“Cái …”
Trong mắt Giang Minh lóe lên vẻ chấn động. Mặt trời quen đến thế?
Hắn nhớ rõ, trong tay linh thể ở phòng lưu trữ tầng bốn bệnh viện một bức ảnh, trong ảnh cũng là một vầng mặt trời lớn như .
Mặt trời trong doanh trại giống hệt mặt trời trong bức ảnh!
Dĩ nhiên, mặt trời thì thường cũng na ná , chỉ dựa điểm mà khẳng định hai thứ là một thì quá võ đoán.
lý do khiến Giang Minh dám chắc, còn một điểm khác.
Cảm giác ấm áp mà chúng mang là giống .
Khi tiếp xúc với bức ảnh , dù lúc đó là Giang Ám nắm quyền khống chế cơ thể, nhưng cảm giác ấm áp vẫn thấm linh hồn, ngay cả Giang Minh co rúc trong ý thức cũng cảm nhận .
Còn vầng mặt trời trong doanh trại lúc , mang đến cho cảm giác y hệt.
Ấm áp như thế, khiến lưu luyến như thế…
Chính vì , Giang Minh mới dám phán đoán: mặt trời trong ảnh và mặt trời trong doanh trại là cùng một thứ. Cho dù , thì mối liên hệ giữa chúng cũng tuyệt đối hề nông.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Nghĩ đến đây, khỏi rơi trầm tư.
Loại sức mạnh vượt xa quỷ dị, chắc chắn là thần minh. thần minh của bệnh viện chẳng là một đứa trẻ sơ sinh ?
Hơn nữa, mới sinh những thần minh khác phân thực, thể truyền sức mạnh khỏi bệnh viện, chiếu rọi đến doanh trại ?
Vậy đây là một vị thần khác?
Giống như bệnh viện t.h.a.i nghén thần minh hài nhi, chẳng lẽ doanh trại cũng t.h.a.i nghén một vị thần khác?
nếu đúng là như , vì bức ảnh của vị đại nhật thần minh trong tay linh thể của bệnh viện? Hơn nữa, lúc đó linh thể còn : ai tìm “sinh mệnh”, thì bức ảnh sẽ thuộc về đó.
Thế nhưng “sinh mệnh” rõ ràng là quyền bính của thần minh hài nhi trong bệnh viện. Vì khi tìm sinh mệnh, linh thể đem bức ảnh thuộc về đại nhật thần minh giao cho đó?
Vì như …?
Suy nghĩ trong đầu Giang Minh lúc vô cùng hỗn loạn. Manh mối thì nhiều, nhưng thiếu thông tin then chốt, cách nào xâu chuỗi .
Hắn thể cảm nhận , phía tất cả những chuyện ẩn giấu một bí mật cực lớn. Hắn vắt óc suy nghĩ, trầm tư mặc tưởng…
“Phù—”
cuối cùng, Giang Minh chỉ thở dài một , lắc đầu nghĩ nữa.
Thiếu thông tin then chốt, nghĩ nát óc cũng vô ích. Mà cho dù thật sự nghĩ , lĩnh ngộ bí mật .
Thì thể gì?
Hắn quá yếu.
Chỉ riêng việc trong mắt còn một Thiên Thần Khóc đang trú ngụ, ngày đêm đồng hóa g.i.ế.c c.h.ế.t , đủ thấy .
Hắn luôn lơ lửng bên bờ sinh t.ử.
Trước đó, khi thấy Thiên Thần Khóc trong gương nhà vệ sinh, Giang Minh thật sự chấn động nhẹ.
Không chứ, con thiên thần hung dữ đến ?
Dám đuổi đến tận nhà của Quỷ Mẫu!
Chẳng lẽ nó mạnh đến mức thể phớt lờ cả thần minh?
Nếu đúng là , thì Giang Minh ngoài chờ c.h.ế.t chẳng còn con đường nào khác.
bình tĩnh nghĩ kỹ thì ngay — chuyện đó là thể.
Trước Mã Lương từng , Thiên Thần Khóc là một c.h.ủ.n.g t.ộ.c, lượng ít. Con đang nhắm tuy chút đặc biệt, nhưng tuyệt đối thể mạnh vượt xa đồng loại đến mức đó.
Hơn nữa, tuy Thiên Thần Khóc khó đối phó, nhưng chỉ cần nó khóa c.h.ặ.t, thì ở giai đoạn đầu vẫn còn khả năng thoát .
Chỉ riêng điểm thôi, nó vẫn trong phạm trù quỷ dị.
Muốn sánh ngang thần minh, là chuyện viển vông.
nếu , thì vì …
Khoan !
Giang Minh đột nhiên thông suốt.
Bởi vì Thiên Thần Khóc chỉ nhằm , chứ từng nhằm Quỷ Mẫu.
Mà thái độ của Quỷ Mẫu đối với từ đến nay luôn rõ ràng — rèn luyện , khảo nghiệm .
Nếu sống , Quỷ Mẫu sẽ càng thêm yêu thích.
Còn nếu sống nổi, thì…
Nghĩ đến đây, Giang Minh trầm mặc, trong lòng bừng tỉnh:
Vậy … đây cũng là một khảo nghiệm của Quỷ Mẫu đối với .
Thu hồi suy nghĩ, Giang Minh những tòa nhà phía cùng hàng ngân hạnh ven đường, xuyên qua mí mắt sờ nhẹ lên nhãn cầu của .
“Ngay cả phòng bệnh 000 thể g.i.ế.c c.h.ế.t quỷ dị cấp S mà cũng gì Thiên Thần Khóc, còn cách nào nữa đây?”
“Quỷ Mẫu chắc chắn thể giải quyết phiền phức , nhưng Người chịu tay, là vì vẫn đủ giá trị đối với Người ? Hay cách khác… vẫn đủ quan trọng ?”
Giang Minh âm thầm suy nghĩ.
Đây cũng là một trong những mục đích đến doanh trại — tìm cách giải quyết Thiên Thần Khóc.
Hắn hiểu rõ, một dù thông minh đến , tầm và tư duy cũng giới hạn.
Doanh trại đông , từng tiếp xúc với tồn tại như Thiên Thần Khóc, hẳn sẽ biện pháp.
Chỉ là mới đến, lông bông như ruồi mất đầu thì . Tìm quen vẫn hơn.
Mã Lương thì , từng vị trí chỗ ở của , Giang Minh ban đầu cũng định tìm Mã Lương.
đến việc xa lạ với nơi , dù chỗ ở của Mã Lương thì trong thời gian ngắn cũng chắc tìm .
Hơn nữa, Mã Lương thể nào 24/24 đều ở trong phòng, đến thể hụt.
hiện tại, Giang Minh lựa chọn thứ hai.
Gia Cát Nha.
Hắn cũng là của doanh trại, hiện tại xung đột lợi ích gì với Giang Minh, quan hệ cũng coi như tệ.
Tạm thời theo để quen doanh trại là lựa chọn tồi. Hơn nữa, khi xuống xe, Gia Cát Nha cũng từng mời .
Dù mục đích là để… bán t.h.u.ố.c.
Giang Minh đến bên bảng chỉ dẫn, đó bản đồ tổng quát của doanh trại.
Hắn quen địa hình, chờ Gia Cát Nha.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Khi xem xong bản đồ một lượt thì giọng hào sảng quen thuộc vang lên từ phía :
“Chú em, tới đây.”
“Anh ngay là mày sẽ động lòng, nhầm .”
Gia Cát Nha chống một cây gậy từ , qua lối , đến bên cạnh Giang Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-171-khong-phai-tra-gia.html.]
Thấy đang xem bản đồ, Gia Cát Nha khoác vai , :
“Bản đồ chẳng gì ho, ở doanh trại lượn vài ngày là hết.”
“Doanh trại khác bên ngoài, an lắm.”
Vừa , kéo Giang Minh sâu trong doanh trại.
Càng , Giang Minh thấy càng nhiều .
Khi ngang qua sân vận động, bên trong náo nhiệt vô cùng. Không ít đang luyện chạy đường dài, kéo mấy cái lốp xe khổng lồ chạy tải nặng ven đường;
Có dùng cát sắt mài da thịt để tăng khả năng chịu đòn;
Có núp trong bóng râm, cầm sách nghiên cứu, cầm dây thép cạy khóa một cánh cửa tháo rời…
Giang Minh lặng lẽ quan sát, Gia Cát Nha ở bên cạnh :
“Trong quái đàm, mày nhiều thêm một thứ, thì khả năng sống sót sẽ nhiều thêm một phần.”
“Tuy nhiều thứ trong quái đàm quy tắc dị hóa, nhưng cũng những thứ giống hệt hiện thực, thể đổi bằng sức , ví dụ như… cạy khóa.”
“Một cánh cửa trong quái đàm chỉ thể mở bằng cách đặc biệt, nhưng cũng một thể mở theo cách bình thường. Nếu trong quái đàm gặp cửa cần cạy mà mày , thì hoặc là mày cách khác, hoặc là… chờ c.h.ế.t.”
Nói đến đây, Gia Cát Nha dừng bước, nghiêm túc Giang Minh:
“Trong quái đàm, chuyện gì cũng thể xảy . Nó trò chơi, cũng đặt riêng cho mày.”
“Nó sẽ vì mày cái gì mà sinh quái đàm tương ứng.”
“Quái đàm luôn ở đó, sẽ đổi vì chúng . Không thể nào vì mày cạy khóa, trộm điện, thành , quái đàm tự dưng bỏ luôn mấy thứ đó, mày thấy thể ?”
“Không thể.”
“Quái đàm là hiện thực. Là hiện thực sẽ c.h.ế.t .”
“Là chúng liều mạng thích nghi với quái đàm, chứ quái đàm thích nghi với chúng . Hiểu ?”
Giang Minh gật đầu.
Gia Cát Nha hài lòng vỗ vai :
“Thằng cu ngộ tính tệ.”
Nói xong, dừng , để Giang Minh cảnh náo nhiệt trong doanh trại, tiếp tục:
“Mỗi trong doanh trại đều đang vật lộn vì sống sót. Vì mục đích , họ thể buông bỏ tất cả.”
“Nói cách khác, những kẻ thể vì sống sót mà buông bỏ thứ, c.h.ế.t trong quái đàm .”
“Vì mục tiêu , chúng điên cuồng tiêm t.h.u.ố.c, rèn luyện thể, ngừng học đủ loại kiến thức kỹ năng — tất cả chỉ để khi quái đàm, thêm một chút khả năng sống sót.”
“Mày càng nhiều, khi đối mặt với quỷ dị trong quái đàm, tỷ lệ thắng càng lớn.”
“Ví dụ cho mày : từng một quái đàm, quy tắc cho phép mở miệng chuyện. Vi phạm sẽ kết cục cực kỳ đáng sợ.”
“Độ nguy hiểm của quái đàm đó cao, cuối cùng chỉ một sống sót. Mày gì ?”
Giang Minh khẽ lắc đầu.
Gia Cát Nha :
“Hắn bụng.”
Nói xong, Gia Cát Nha dẫn Giang Minh tiếp tục về phía .
Khoảng mười mấy phút , họ đến một tòa nhà màu xám sẫm, phía rõ mấy chữ to:
Nhà Thi Đấu.
Gia Cát Nha dẫn Giang Minh . Bên trong, sân bóng rổ trong nhà cải tạo thành phòng gym, vô thiết tập luyện chất chồng lên , máy chạy bộ…
Khắp nơi là cơ bắp cuồn cuộn — cả nam lẫn nữ — mồ hôi đổ như mưa.
Trên bàn bên cạnh, ngoài protein và các loại thực phẩm bổ sung, còn từng ống tiêm.
Giang Minh thấy ít gã lực lưỡng tiêm xong một giây , giây lao tập cường độ cao.
Gia Cát Nha cảnh , :
“Không gian trong nhà thi đấu gần như đều cải tạo thành phòng gym, chỗ nào cũng . Bên cạnh còn bể bơi, phòng leo núi, phòng võ thuật…”
Nhìn những kẻ điên cuồng tiêm t.h.u.ố.c, điên cuồng rèn luyện , Giang Minh cuối cùng cũng thấm thía câu của Gia Cát Nha:
Vì sống mà trả giá.
lúc , giọng Gia Cát Nha vang lên nữa:
“Người trong doanh trại thật đều tầm ngắn hạn.”
“Chúng đều , dù liều mạng như , cuối cùng cũng sống quá ba năm.”
“ chúng bao giờ dám mơ xa đến thế.”
“Điều chúng chỉ một…”
“Sống sót qua trận quái đàm tiếp theo.”
Giang Minh trầm mặc một lúc, hỏi:
“Không mệt ?”
Gia Cát Nha khổ:
“Sao thể mệt chứ?”
“Những gì mày thấy là những kẻ còn đang liều mạng để sống. Còn một , trọng thương trong quái đàm, phát điên .”
“Cũng tuyệt vọng, tác dụng của rượu và t.h.u.ố.c, tự tê liệt bản , chỉ trốn tránh tất cả, sa đọa thoải mái cho đến lúc c.h.ế.t.”
Nghe xong, Giang Minh im lặng, hỏi:
“Anh thấy những đó thế nào?”
Sắc mặt Gia Cát Nha đổi:
“Thấy thế nào ? Chế giễu họ sa đọa ?”
“Đừng ngốc. Họ sa đọa thì thể c.h.ế.t ngay trong trận quái đàm tiếp theo. những mắt , dù liều mạng như , thì đảm bảo sống qua trận tiếp theo ?”
“Không chuyện đó.”
“Tao tư cách nhạo họ. Họ thể c.h.ế.t ngày mai, tao c.h.ế.t muộn hơn một chút — thì khác gì ?”
“Năm mươi bước trăm bước thôi.”
Nói đến đây, Gia Cát Nha đầu Giang Minh:
“ giống như tao xe buýt, loại giá trị , nếu tao gặp , đe dọa đến mạng tao, thì tao sẽ tay g.i.ế.c .”
Hắn Giang Minh một cái, đầu tiếp:
“Thật , chúng liều mạng luyện tập như , còn một nguyên nhân khác — sợ hãi.”
“ sợ quái đàm.”
“Mà là sợ những khác trong doanh trại.”
Giang Minh suy nghĩ hỏi:
“Sợ g.i.ế.c?”
Gia Cát Nha gật đầu:
“Trong nhiều quái đàm, đồng đội hề hạn chế.”
“Mày thử tưởng tượng cảnh : mày quái đàm, ngoài mày , những khác đều là mấy gã tráng hán như , mà thiên phú của mày gì.”
“Vậy đến lúc then chốt, cần hy sinh, thì ai sẽ là hy sinh?”
“Hoặc là, bọn mày đang quỷ dị truy sát. Họ chắc chạy nhanh hơn quỷ dị, nhưng chắc chắn chạy nhanh hơn mày.”
“Như , tỷ lệ sống sót của họ sẽ cao hơn.”
Giang Minh lặng lẽ gật đầu.
lúc , Gia Cát Nha bỗng , Giang Minh, lấy một cái hộp nhỏ:
“Chú em, nhiều , động lòng ?”
“Có mua t.h.u.ố.c ?”
Lần , Giang Minh phớt lờ lời chào hàng nữa, mà nghiêm túc hỏi:
“Thuốc gì?”
Mắt Gia Cát Nha sáng lên:
“Mày đấy, dù tiêm t.h.u.ố.c thì nhanh ch.óng nâng cao tố chất cơ thể cũng là chuyện thể.”
“ đó là trong trường hợp bình thường.”
“Đây là thế giới quái đàm — những thứ thể giúp chúng tăng tốc quá trình .”
Vừa , mở hộp, để lộ một viên t.h.u.ố.c đen cỡ ngón tay cái:
“Thuốc kích phát tiềm năng cơ thể, cải tạo thể vĩnh viễn.”
“Sau khi uống, khả năng hồi phục sẽ tăng, thể chất mạnh hơn, sức lực lớn hơn, tốc độ nhanh hơn. Kết hợp với tiêm t.h.u.ố.c và luyện tập thì hiệu quả gấp đôi.”
“Dù tập, chỉ uống t.h.u.ố.c thôi cũng thể một cơ thể mạnh mẽ.”
Ánh mắt Giang Minh khẽ động, hỏi:
“Vậy cái giá là gì?”
Gia Cát Nha :
“Nếu ở nơi khác, cái giá của t.h.u.ố.c đúng là lớn.”
“ ở đây…”
“Hầu như trả giá gì cả.”
Giang Minh dường như nghĩ tới điều gì đó, nhưng vẫn hỏi:
“Là gì?”
Nụ Gia Cát Nha đổi:
“Sau khi uống, chỉ còn sống năm năm.”
“Thế nào, lời ?”