Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 70: Thế giới vô hạn lưu 16

Cập nhật lúc: 2026-02-28 20:43:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Lưu Sơn chẳng để ý đến chuyện Hệ thống chủ rời , mà dù thì cũng chẳng thèm quan tâm.

Lúc , sàn tàu biến thành một cái hồ nước đục ngầu, ghế đang từ từ chìm xuống. Mấy nhóm Lưu Sơn lên ghế để khỏi ngập nước.

Lỡ mà chìm xuống thì chắc cũng biến mất tăm như đám hành khách thôi.

Nghĩ , Lưu Sơn nhanh tay mua ngay một khẩu s.ú.n.g băng trong cửa hàng, b.ắ.n thẳng xuống mặt nước một phát, nước đóng băng tức thì, đóng băng luôn cả đám hoa sen.

“Đỉnh quá em ơi!” Gã to con cảm thấy ôm đúng cái đùi to , gã nhảy xuống đất, đạp lên mặt băng, định vặt một cánh hoa sen xem . Vì ở toa thứ nhất hoa là điểm bất thường , thì hoa sen chắc cũng là bất thường nốt.

Cánh hoa sen đóng băng trông y như tượng băng sống động, trong suốt lấp lánh, hết sạch nguy hiểm.

Gã to con ngắt một cánh hoa, nó đúng là điểm bất thường.

Cả nhóm quan sát kỹ tình hình trong toa, ngoài cái hồ nước với hoa sen mới mọc thì toa thứ hai chẳng khác gì toa thứ nhất.

Thế nhưng tấm áp phích giống hệt thì điểm bất thường.

Mọi mò mẫm hết cả toa tàu mà mãi chẳng tìm điểm bất thường thứ hai.

Súng băng chỉ tác dụng tối đa 10 phút, hết giờ là Lưu Sơn b.ắ.n thêm một phát nữa ngay.

Ba chụm đầu bàn tán cả buổi, thấy sắp hết 20 phút mà ai nấy đều sốt ruột.

“Nói đến chuyện lạ nhất một chuyến tàu đang chạy thì chắc là hành khách nào chứ gì nữa.” Nhìn toa tàu trống trơn, Lưu Sơn buột miệng bừa.

Thế mà Bạch Văn Tâm như nghĩ gì đó, mắt sáng lên: “Anh đúng đấy.”

Thấy hai ngơ ngác , Bạch Văn Tâm chỉ bảo: “Lát nữa băng tan đừng b.ắ.n thêm nhé, chúng xuống nước xem .”

Gã to con đồng tình, cho rằng quá nguy hiểm.

Bạch Văn Tâm : “Chỉ cần một xuống nước xem thử thôi, biến thì kéo lên ngay.” Cô sang Lưu Sơn hỏi: “Trong cửa hàng dây thừng ?”

Lưu Sơn gật đầu.

Bạch Văn Tâm: “Thế phiền mua một cuộn dây nhé, lát nữa buộc dây lặn xuống xem, giật dây thì các kéo lên.”

Nếu tìm điểm bất thường thì manh mối cũng chia sẻ cho cả đội, nên một xuống là đủ .

Lưu Sơn do dự: “Nguy hiểm quá, cô con gái con đứa an . Hay để xuống cho.” Nếu là gã to con xuống thì với Bạch Văn Tâm chắc kéo nổi, nên chỉ hoặc Bạch Văn Tâm xuống thôi.

Bạch Văn Tâm lắc đầu: “Vào cái thế giới là xác định đối mặt với đủ loại nguy hiểm . nhanh nhẹn, nhẹ hơn hai , kéo lên cũng nhanh hơn.”

Để hoa sen cản trở, cả nhóm nhổ hết hoa sen ném lên ghế, cứ đóng băng để đó .

Vừa tan băng, Bạch Văn Tâm nhảy ùm xuống nước chút do dự. Lưu Sơn và gã to con nắm c.h.ặ.t dây thừng, chẳng mấy chốc thấy tiếng thông báo của hệ thống, dây thừng động đậy là hai vội vã kéo Bạch Văn Tâm lên ngay.

Cô ướt như chuột lột, nhưng đôi mắt sáng rực: “Bên là xác hành khách thôi.”

Lưu Sơn cởi áo khoác đưa cho cô.

Cả nhóm tiếp, phát hiện ở hai toa Thu Đông, hoa cũng là điểm bất thường. Đến toa Mùa Đông, tên chơi nhịn nhục nãy giờ bỗng dưng trở mặt tấn công Bạch Văn Tâm. Tên đấy hận cô gi.ết đồng đội , thấy sắp qua màn nên thèm nhịn nữa.

May mà Lưu Sơn và gã to con phát hiện kịp thời, ba hợp sức phản công, cuối cùng tên cũng bỏ mạng phó bản.

“Chúc mừng ba vị,” Cô nhân viên tàu lên tiếng: “Đã may mắn trải nghiệm đủ bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông chuyến tàu . Thưa quý khách, xin vui lòng xuất trình vé, sẽ đóng dấu may mắn cho quý khách.”

Đóng dấu lên vé tàu là chuyện từng thấy bao giờ, ba đương nhiên dám rục rịch, bọn họ vẫn còn hai điểm bất thường tìm cơ mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-70-the-gioi-vo-han-luu-16.html.]

Thấy ba im, cô nhân viên lặp mấy , mỗi lặp là khuôn mặt cô méo mó thêm một chút.

Cuối cùng, cô nhân viên lộ nguyên hình gớm ghiếc, vươn tay định tóm lấy gần nhất thì Lưu Sơn b.ắ.n một phát vỡ đầu.

Cơ thể cô nhân viên biến thành một tờ giấy rơi xuống đất, lúc Lưu Sơn cúi xuống nhặt lên thì hệ thống báo đây là điểm bất thường thứ chín.

“Điểm bất thường cuối cùng chắc chắn trong buồng lái .” Gã to con vác cây đao lên vai, mở cánh cửa dẫn buồng lái.

Trong buồng lái chỉ độc một đàn ông mặc đồng phục. Sau khi hỏi chuyện, cả ba mới ông chính là trưởng tàu. Giằng co một hồi, cuối cùng nhờ mấy tấm vé màu xanh mang phát huy tác dụng, đoàn tàu mới chịu dừng ở ga Thanh Lệ.

Kết quả là Bạch Văn Tâm và gã to con thuận lợi rời khỏi phó bản, còn Lưu Sơn thì giữ .

Bạch Văn Tâm và gã to con khỏi, buồng lái liền đổi , biến thành một phòng khách nhỏ. Hệ thống chủ vốn dĩ rời nay xuất hiện lù lù trong buồng lái, kéo Lưu Sơn xuống ghế sô pha.

Lưu Sơn cạnh Hệ thống chủ, đối diện là trưởng tàu. Nghe cuộc trò chuyện giữa hai , lập tức vỡ lẽ, hóa ban nãy trưởng tàu chắc chắn nương tay cho bọn họ.

Trưởng tàu là một đàn ông ngoài ba mươi, mặt mũi ngay ngắn, nhưng giữa hai lông mày vẻ u ám. Lúc chuyện với Hệ thống chủ, thi thoảng ông liếc Lưu Sơn bên cạnh, vẻ thắc mắc tại vẫn còn ở đây.

Chuyện tàu đương nhiên ông nắm rõ trong lòng bàn tay. Ngay từ đầu ông nhận sự ưu ái đặc biệt mà ông chủ dành cho chơi . Ông phong thanh là ông chủ hình như đang "nuôi" một chơi loài , thế nên cuối cùng ông cũng nhắm mắt ngơ cho qua. Có điều qua màn , vẫn nhỉ?

mà, sếp lớn ý giải thích thì trưởng tàu cũng đành chôn c.h.ặ.t nỗi tò mò trong lòng.

Lưu Sơn bọn họ chuyện thì lờ mờ đoán hình như trưởng tàu đang nghỉ hưu.

Trùm phó bản mà cũng nghỉ hưu á?

Cậu chất chứa đầy nghi ngờ, chẳng hiểu Hệ thống chủ giữ cái quái gì.

“Hệ thống, bảo tên Hệ thống chủ ý gì đây?” Chuyện nghĩ thì tìm thêm giúp một tay, tuy cái hệ thống ch.ó má tính là , nhưng ít cũng não hơn .

Trong phó bản , hệ thống mở chức năng chia sẻ với Hệ thống chủ, bất kể là suy nghĩ tiếp xúc cơ thể, nó đều thể cảm nhận đồng bộ. Tất nhiên đây là chia sẻ một chiều, Hệ thống chủ hề sự tồn tại của nó.

Lúc , nó thật sự cảm nhận Hệ thống chủ đang nghĩ gì. Nó im lặng một lát, dường như đang lựa lời, cuối cùng trả lời câu hỏi của mà bất ngờ hỏi ngược : “Cậu thích con ?”

Nghe câu hỏi , Lưu Sơn ngẩn : “?”

Hệ thống: “Ý là, Hệ thống chủ hình như thích , chấp nhận ?”

“Không đời nào.” Lưu Sơn trả lời ngay tắp lự mà cần suy nghĩ.

“Tại ? Anh thích mà?” Hệ thống định bỏ qua chuyện , tiếp tục gặng hỏi.

Giọng Lưu Sơn trở nên kỳ quặc: “Anh thích thì bắt buộc thích ? Thế thì thích xếp hàng dài cả cây , chẳng lẽ chấp nhận hết hả?”

Hệ thống: “...Thế nếu bảo Raphael thích thì ?” Sợ rõ, nó đệm thêm: “Là kiểu thích yêu .” Giọng nó nghiêm túc và đắn hẳn, như thể đang nhấn mạnh chuyện quan trọng lắm.

Sau khi phát hiện bản cứ chập mạch mỗi khi phân tiếp xúc cơ thể với Lưu Sơn, nó chẳng chẳng rằng thu hồi khối dữ liệu của Raphael, bắt nhập về bản thể, thế nên nó rõ mồn một tình cảm của Raphael.

Im lặng.

Bầu khí bỗng dưng trở nên ngượng ngập khó tả.

Lưu Sơn cứ cảm thấy trong lời nó ẩn ý gì đó: “...Rốt cuộc cái gì?”

“Nếu , cả Raphael và Hệ thống chủ đều là phân của .”

Lưu Sơn: “...Ờ, hiểu lắm.”

 

 

Loading...