Ta chắc lầm , kinh ngạc , kết quả thật sự thấy khóe môi khẽ nhếch, trong đôi mắt thâm trầm ẩn hiện những tia sáng vụn vặt.
Ta chắc chắn , tiếng "Ừm" nãy của quả thực mang theo ý . Điều càng khiến ngẩn ngơ, sững tại chỗ.
"Tẩu tẩu! Đây chắc chắn là tẩu tẩu của chúng !"
Cho đến khi mấy theo cũng xuống ngựa, ai nấy đều mặc giáp trụ, vóc thô kệch, tiến tới chào hỏi một cách vui mừng và khách sáo, mới sực tỉnh, vội vàng đáp lễ:
"Các vị quân gia cần đa lễ, thật tổn thọ dân phụ quá."
"Không , tẩu tẩu mới là cần đa lễ, chúng hổ thẹn dám nhận."
"Tẩu tẩu xứng đáng mà. Nếu bức thư của , mấy chúng chẳng còn mạng để đến quận Thao Châu ăn bát tào phớ và canh lòng gà . Tướng quân một lời là vàng, chúng thật sự đến , mặt dày tìm tới cửa, mong tẩu tẩu đừng để bụng."
Ta lời của họ cho mờ mịt, tuy hiểu rốt cuộc là chuyện gì, nhưng họ ăn tào phớ và canh lòng gà, bèn vội vàng tiệm, gọi:
"Không bán nữa, bán nữa. Thật xin các vị láng giềng, Tiết Ngọc hôm khác sẽ tạ với . Hôm nay Nhị thúc nhà về, còn dẫn theo những nam nhi hào kiệt từ biên ải sinh t.ử của Đại Sở , phiền tới, hôm nay thu tiền nữa."
Đậu phụ hoa nóng hổi, rưới nước dùng, thêm chút giấm tương, rắc hành hoa, tôm nõn, dầu ba vị. Canh lòng gà nổi một lớp váng mỡ óng ánh, hương thơm nức mũi.
Trời sắp sang đông, nhưng trong tiệm náo nhiệt tưng bừng. Những hán t.ử trong quân ăn khỏe, mặt mỗi đều xếp chồng mấy tầng bát. A Hương cũng vui, thấy họ ăn ngon lành bèn che miệng , tiếp tục múc đậu phụ cho họ.
Họ ăn , trò chuyện, Tướng quân hề khoác lác, đậu phụ thật thơm thật ngon. Còn nhắc đến trận chiến kéo dài ba năm nơi biên ải, trời đông giá rét, lũ giặc Hồ mưu mô xảo quyệt, nhưng họ vẫn đ.á.n.h thắng, tiêu diệt sạch sẽ lũ giặc, đuổi chúng khỏi Sát Hổ Khẩu.
Nói đến cuối cùng, họ đột nhiên nữa, khí trầm mặc một hồi, cúi đầu ăn tào phớ, ai ngẩng lên nữa. Cuối cùng, một tiểu tướng trẻ tuổi dậy, quệt mặt, gượng với , đôi mắt đỏ hoe nghẹn ngào:
"Tẩu tẩu, còn đậu phụ ? Xin hãy bày thêm vài bát nữa , chúng còn nhiều trở về , năm đó hẹn ước cùng tới đây ăn..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lang-hoai-huu-ngoc-pjnm/chuong-12.html.]
*
Sau khi cơm no rượu say, trong binh tướng Bùi Nhị Lang mang về, mấy tiếp tục lên đường về nhà hướng Kinh Châu, vội vã từ biệt. Bốn khác ở huyện Vân An, trong đó tiểu tướng họ Hàn trẻ tuổi .
Bùi Nhị Lang , bốn đều là những gã độc , trong nhà còn , dù Thánh thượng đặc xá cho về thăm quê, họ cũng chẳng nơi nào để , nên đều theo trở về.
Ta : "Tin tức về thăm quê truyền tới, tranh thủ về thôn Đại Miếu một chuyến, nay trong nhà dọn dẹp sạch sẽ, thể để họ ở . Ta và Tiểu Đào, Thái mẫu dọn đến tiệm ở từ lâu, phòng ốc ở nhà chắc là đủ cho họ ngủ ."
Bùi Nhị Lang "Ừm" một tiếng: "Ta , yên tâm, dù chỗ ở, họ cũng để bản chịu thiệt ."
Mấy ngày , bốn cùng xuất hiện ở chốn lầu xanh ngõ Sư Tử, mới giật khóe môi hiểu ý của .
Vì Thái mẫu chân tay khó khăn, gian sương phòng để đồ tạp nham ở hậu viện sớm dọn dẹp cho bà ở. Hai gian phòng tầng hai của tiệm vốn là của và Tiểu Đào mỗi một phòng. Từ năm ngoái, Thái mẫu đổ bệnh một thời gian, mỗi ngày sáng rõ dậy bận rộn, Tiểu Đào ngoài việc học hành, để giảm bớt gánh nặng cho chủ động nhận việc chăm sóc Thái mẫu, dọn xuống lầu ngủ cùng bà.
Gian phòng trống tầng hai dùng để chứa một ít đồ đạc, lúc rảnh rỗi sẽ đó việc kim chỉ.
Ta vốn chẳng định để Bùi Nhị Lang ở trong tiệm, bởi hai gian phòng lầu sát vách , e rằng nhiều điều bất tiện.
Song, dường như cũng chẳng ý định về căn nhà ở thôn Đại Miếu. Ngày hôm , dẫn theo bốn vị bộ tướng tới thôn Đại Miếu, lúc khởi hành còn với : "Ta một lát về ngay."
Ta thoáng ngẩn , " một lát về ngay" là ý vị gì? Chẳng lẽ định ở đó ? Nghĩ đoạn, phong trần mệt mỏi trở về, vẫn chính thức bái kiến Thái mẫu, cũng gặp Tiểu Đào, chắc hẳn là thăm hỏi . Thế là cũng chẳng để tâm thêm nữa.
Mãi đến khi trở , vặn Tiểu Đào tan học ở tư thục, con bé hớn hở lao tiệm, quấn quýt quanh mà nhảy nhót: "Nhị ca! Nhị ca! Nghe giờ là Đại tướng quân , tẩu t.ử quả nhiên gạt , tẩu sớm lợi hại, nhất định sẽ Đại tướng quân mà!"
Ta đang thu dọn bàn ghế, bất thình lình con bé , theo bản năng liếc Bùi Nhị Lang một cái, ngờ bắt gặp cũng đang .