Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 428: Anh đang giấu cái gì trong túi vậy!

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:40:43
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa tiếng , Phong Hào trở phòng bệnh.

Trì Phong Tiêu đo nhiệt độ cho Trì Thiển xong, thấy liền : "Anh đến lúc, phiền trông chừng con bé một lát, về nhà nấu bữa tối mang đến cho con bé."

Nói xong, Trì Phong Tiêu cầm áo khoác lên ngoài, bước chân nhanh.

Không nhanh , Phong Hào thế chắc chắn là chăm trẻ con, nếu yên tâm giao con bé cho khác, Trì Phong Tiêu sẽ bao giờ giao cháu gái cho .

Phong Hào: "..." Hắn từng chăm sóc trẻ con.

Trong phòng bệnh, khí im lặng bao trùm.

Trì Thiển ngủ say sưa, hệ miễn dịch của cô đang sức chiến đấu với bệnh tật.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu nhảy dựng lên: "Đại ca, tiểu khuê nữ của ..."

Phong Hào chằm chằm nó bằng ánh mắt sắc lạnh.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu vội vàng đổi giọng: "Khăn ướt trán Trì Thiển nên ."

Phong Hào duỗi băng vải ở cổ tay áo , hất khăn ướt sang một bên, đó áp lên trán đang nóng hổi của Trì Thiển để hạ nhiệt độ cho con bé.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu: "Đại ca, cô bé đáng yêu đổ nhiều mồ hôi quá, lau lát nữa cảm lạnh."

Băng vải vươn tới, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi mặt và cổ Trì Thiển, đó nhúng chậu nước bên cạnh để tự rửa sạch sẽ áp lên trán cô.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu tiếp tục cố gắng: "Đại ca, hình như cô bé đáng yêu đang khó chịu, hát cho con bé một bài hát ru..."

Bùm!!!

Một hạt đậu bay thẳng lên trần nhà, "bẹp" một tiếng biến thành cái bánh kếp màu vàng, đó trượt xuống theo góc tường.

"Em, em..." Cẩu Đầu Hoàng Đậu phun một ngụm m.á.u: “Em chỉ đùa thôi mà..."

Phong Hào cụp mắt xuống, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ ửng của Trì Thiển, nhớ đến cảm giác mềm mại lúc , liền đưa ngón tay chọc nhẹ một cái.

Ọc ọc.

Bị đáp trả.

Ọc ọc.

Lại đáp trả...

Trì Thiển đang ngủ mơ màng bỗng "oa" lên một tiếng, hất tay Phong Hào , hai chân nhỏ đạp chăn bay tung tóe, đó trở ngủ tiếp trời đất gì.

Phong Hào: "..."

Hắn dấu tay nhỏ xíu mu bàn tay , khom lưng nhặt chăn lên, để băng vải kéo một góc đắp cho con bé.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu cảm thấy ông bố thật là tuỳ tiện.

Chọc má con gái nhỏ vui ?

Con gái đang ốm yếu như mà!!

Cẩu Đầu Hoàng Đậu rón rén đến gần, cẩn thận đổi chủ đề: "Đại ca, ?"

Phong Hào: "Đốt nhà."

Cẩu Đầu Hoàng Đậu: "... Hả? Không đốt !?"

Phong Hào: "Tao đốt bệnh viện."

"Vậy đốt cái gì??"

"Nhà của đàn ông ."

"..." Cẩu Đầu Hoàng Đậu thiếu chút nữa hét lên.

Hóa thể đốt bệnh viện thì đổi sang đốt nhà ?!

Chẳng lẽ đốt nhà thì sẽ là ngông cuồng đại ca ơi!!!

Cẩu Đầu Hoàng Đậu òa : "Không đúng, đại ca ơi, đốt nhà , nhỡ trong nhà đèn hồn..."

"Không ở đó."

"Hả? Vậy đèn hồn cũng ở trong tay đàn ông ?" Cẩu Đầu Hoàng Đậu khó hiểu.

Giọng Phong Hào lạnh nhạt: "Ở trong tay gã, nhưng gã giấu ."

Còn giấu ở , tạm thời tìm hiểu.

...

Phong Hào Trì Thiển một nữa đạp chăn bay xuống đất, khẽ nhíu mày, băng vải ở cổ tay áo vươn một đoạn dài.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu: "... Đại ca, đang ?!"

Trì Phong Tiêu xách theo bữa tối vội vã , cũng hỏi đang cái quái gì .

Chỉ thấy Trì Thiển giường một vòng băng vải trắng quấn c.h.ặ.t và chăn giường bệnh, thể động đậy.

Phong Hào: "Con bé cứ đạp chăn, để tránh cho con bé đá lung tung."

Trì Phong Tiêu: "... Cho dù là thì cũng cần trói con bé như chứ!"

Cẩu Đầu Hoàng Đậu gật đầu lia lịa, xem trong khoản cha, đại ca vẫn còn kém lắm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-428-anh-dang-giau-cai-gi-trong-tui-vay.html.]

Nhìn xem, trói con gái thành bánh chưng kìa!

Trì • Bánh chưng • Thiển cảm nhận một luồng áp lực vô hình thể chống cự, giống như bóng đè , cả động đậy .

Cô mở mắt , mơ màng gọi: "Cậu ơi..."

Trì Phong Tiêu bước tới: "Bảo bối, đây, cháu tỉnh ?"

Trì Thiển tủi : "Cậu ơi, tiêu , cháu tiêu đời , hình như cháu thấy gì nữa..."

Trì Phong Tiêu: "..."

"Bảo bối, cháu mở mắt hãy ."

"... Dạ."

[Mau, bấm mõ gỗ điện t.ử của , gõ một tiếng "ha" một tiếng nào!]

[Nhìn Thiển Bảo lúc ốm yếu thật dễ bắt nạt, véo má con bé quá!]

[Khuyên bạn nên ở yên đấy, nắm đ.ấ.m của Trì trò đùa !]

[ mách Trì, áo choàng dám chọc má cháu gái kìa, chọc mấy cái liền!]

[Cái tín hiệu rách nát lúc lúc , rốt cuộc áo choàng dùng băng vải trói Thiển lúc nào ? Sao thấy gì hết?]

Cẩu Đầu Hoàng Đậu: "Ha ha ha... Khụ khụ khụ! Em, em , chỉ là cổ họng khó chịu."

Phong Hào để ý đến nó, đứa nhỏ nhắm c.h.ặ.t mắt thấy gì, khóe môi khẽ nhếch lên.

Trì Phong Tiêu đo nhiệt độ xong, bưng bữa tối đến cho con bé ăn.

Trì Thiển: "Bị bệnh thật là khó chịu, cháu chẳng ăn gì cả."

Vừa cô nhóc gặm một miếng sườn lớn, ăn hết sạch bát cơm, đó đưa bát cho : "Cậu ơi, thêm một bát nữa."

Trì Phong Tiêu: "... Đã là bát thứ ba đấy, cháu còn ăn nữa ?"

Trì Thiển thở dài: "Bụng cháu khó chịu, chắc là cố ăn thêm một bát nữa vẫn ."

Trì Phong Tiêu con bé, thế nào cũng chút nào là khó chịu, là đang cố gắng ăn.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu: "Đại ca ơi, đừng cho con bé ăn nữa, bây giờ cô nhóc nên ăn ít một, ăn nhiều một lúc như sẽ nôn đấy!"

quét qua dữ liệu cơ thể của Trì Thiển, lúc cô nhóc ốm, chức năng tiêu hóa sẽ kém hơn bình thường, ăn nhiều như chắc chắn sẽ bệnh.

Phong Hào lên tiếng: "Đừng cho con bé ăn nữa, dễ khó tiêu, sẽ nôn đấy."

Trì Phong Tiêu cũng cảm thấy như , trưa nay cô nhóc ăn gì, đói lâu như nên ăn bù một lúc quá nhiều.

Anh dứt khoát cất đồ ăn , đó dọn bàn.

Trì Thiển chìa tay , cô vẫn thể ăn mà!

Thấy hi vọng, Trì Thiển ủ rũ cúi đầu, cô nắm lấy dải băng nhỏ trán, thắt thành hình con bướm.

Băng vải: QAQ Tui dây ruy băng!

Trì Phong Tiêu cất hộp giữ nhiệt , suy nghĩ một chút, đó cầm áo khoác ngoài.

Ở đây Phong Hào trông chừng, cũng giống những em sẽ lén lút bế con bé mất, Trì Phong Tiêu cũng khá yên tâm.

Cẩu Đầu Hoàng Đậu chỉ băng vải ha hả: "Đại ca, băng vải của con gái... À , bé Trì Thiển dệt thành quần lót của siêu nhân kìa!"

Phong Hào đang ghế sofa liền đầu , đó lóe đến bên giường bệnh, hỏi: "Con đang ?"

Trì Thiển ủ rũ đáp: "Chơi."

"Đây đồ chơi." Phong Hào giơ tay lên, băng vải đang quấn c.h.ặ.t lúc nãy nhanh ch.óng co chui trong tay áo .

Trì Thiển ngẩng đầu lên, bằng đôi mắt ngây thơ.

Phong Hào cúi đầu xuống, con bé bằng ánh mắt chút gợn sóng.

Vài giây , Phong Hào lấy từ trong tay áo một chiếc túi gấm gian dệt bằng chỉ vàng, đưa cho cô: "Chơi cái ."

"Cái gì đây?" Trì Thiển mở túi gấm : "Sao bên trong ?"

Phong Hào: "Có, tự con xem ."

"Vâng ạ." Trì Thiển thò tay trong lục lọi, đó lôi ...

Một vật thể màu vàng.

Trì Thiển trợn mắt: "Anh, còn giấu kẹo trong túi ?!"

Phong Hào: "... Xương rồng vàng, thể dùng để hương."

"Không thể ăn ạ." Trì Thiển thích thứ lắm, cô tiếp tục lục lọi, lấy một cây thụt bồn cầu quen thuộc...

Cô yên lặng cất nó túi gấm, đó tiếp tục lục lọi.

Bỗng nhiên, cơ thể cô nhóc cứng đờ, tay cũng dám động đậy nữa.

Phong Hào: "Sao ?"

Trì Thiển run rẩy : "Anh áo choàng ơi, , hình như sờ trúng m.ô.n.g của ai !"

 

Loading...