Linh miêu hằng ngày ký - Chương 21: 21: Bắt Đầu Lừa Dối
Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 21.Bắt đầu lừa dối
Dưới sự giải thích của báo già, Ninh Phỉ cuối cùng cũng hiểu vụ lớn cỡ nào.
Con báo già mà bọn họ gặp cũng khác gì mấy so với Ninh Chinh, bởi vì con gái Đại Hoa của ông chỉ sinh con mùa thu, mà còn sinh một báo con màu đen, khiến cả tộc cảm thấy bất lực.
Vì bọn họ yêu cầu Đại Hoa ném đứa con đó .
Tất nhiên Đại Hoa , đó còn ầm ĩ với mấy trong tộc tới gà bay ch.ó sủa khiến đám báo già nổi giận, Đại Hoa lập tức mang theo bạn lữ và báo con rời khỏi lãnh thổ.
Có một báo con vẫn còn nhỏ mà mồ côi, cha mất sớm, vì Đại Hoa mang theo báo con đó cùng rời .
Cho nên họ mới cùng lên đường.
Còn tới mùa đông, chúng là một quần thể báo hoa lớn và lo tới chuyện bỏ đói.
mùa đông sắp đến.
Đàn con vẫn còn đang b.ú sữa , mà họ tạm thời vẫn thể tìm thấy nơi thích hợp để lãnh thổ, vì mới bắt đầu nghĩ đến việc tới mấy khu vực động vật nhỏ đang sống để chiếm lãnh thổ.
Lúc đầu chuyện diễn suôn sẻ, nhưng lãnh thổ của những động vật nhỏ khả năng gặp nhiều dã thú, mà họ chỉ là một đám báo nhỏ cướp lãnh thổ, đ.á.n.h g.i.ế.c một hồi thì đổi chỗ ở, cuối cùng chỉ thể tự tự ăn.
Trận tuyết rơi dày khiến một chú báo con c.h.ế.t cóng.
Đại Hoa cực kì đau khổ, nàng cố gắng chăm sóc cho ba đứa con còn , luôn để mắt đến chúng vì sợ rằng những đứa con của sẽ gặp t.a.i n.ạ.n gì.
Vừa lúc đó, họ gặp một con hổ.
"Hắn nơi lương thực dồi dào, chỉ một con hổ già và một con linh miêu, chúng đông hơn nên thể chiếm lãnh thổ.
Hắn còn , chúng sẽ dụ con hổ , Đại Hoa thể khống chế linh miêu…" Báo già xong thì từ cây nhảy xuống, trong giọng mang theo một tia đau buồn: “Hãy thả Đại Hoa và lũ trẻ , chúng sẽ rời khỏi nơi ”
“Phụ !" Cái bánh tét mặt đất run rẩy: “Bọn nhỏ…”
"Chúng khác xúi giục." Con báo già sống mấy chục năm giờ mới hiểu .
Nếu ở đây chỉ một con linh miêu và một con hổ, thức ăn dồi dào, vì dã thú khác tới cướp, điều thể chứng minh rằng chủ nhân của nơi mạnh, mà con hổ hiển nhiên là chúng tấn công đó hưởng lợi!
Con báo đen…
Ninh Phỉ liếc Ninh Chinh, đó kéo Ninh Chinh qua một bên, thấp giọng hỏi: "Mày cảm thấy thế nào?"
“Cái gì?" Ninh Chinh hiểu.
“Nhận bọn họ đàn em…" Ninh Phỉ còn xong Ninh Chinh cắt ngang: "Ngươi đàn em ? Bọn họ, bọn họ…" Sao ngươi thể đại ca của đám ?
“Không đàn em của tao!"Ninh Phỉ cảm thấy thể giải thích rõ ràng với con hổ mù chữ , vì thẳng thắn : “Hỏi bọn họ thử tham gia với chúng , dù chúng cũng cần lo lắng chuyện ăn uống, để chúng ở trông chừng nhà chúng thể ngoài chơi.”
Nghe tới đây hiển nhiên Ninh Chinh chút kích động, nhưng vẫn còn chút lo lắng: “Nếu như lúc chúng ngoài, bọn chúng trộm đồ thì ?”
Ninh Phỉ : “Việc khó, mày tin tao, bọn chúng dám .”
Ninh Chinh tất nhiên tin tưởng đại ca của 100%, vì tới mặt con báo già hỏi: “Ngươi nguyện ý gia nhập ? Trở thành cùng bộ lạc, cho ngươi một phần lãnh thổ, giúp ngươi vượt qua khó khăn, với điều kiện là ngươi phản bội chúng !”
Con báo già cúi đầu và trao đổi ánh mắt với con rể.
Ninh Phỉ thấy , lạnh : “Đương nhiên, hiện tại ngươi cần đáp ứng liền, thể cùng chúng tìm Đại Hoa với đàn con, đến lúc đó mà ngươi vẫn từ chối, thì lập tức rời khỏi nơi .
Còn nếu như ngươi rời … Tin , sẽ khiến cuộc sống của ngươi còn tồi tệ hơn cả c.h.ế.t.”
Bị sát khí trong mắt Ninh Phỉ cho giật , báo già rụt , vốn định bỏ , nhưng nghĩ đến con gái và đàn cháu nhỏ, trong lòng nhịn .
“Thực sự đủ ăn ?" Hắn hỏi, rằng mùa đông săn phiền phức, cho dù bắt con mồi thì cũng là mấy con thỏ nhỏ, hươu nai và những con mồi nhỏ khác, chừng đó đủ ăn.
Hắn để dành hết tất cả thức ăn cho đàn báo con ăn, nếu thì sụt cân nhanh đến .
“Ta cho ngươi xem thức ăn của chúng … Ngoài , để nhắc nhở ngươi, chỉ chúng là dã thú ngọn núi .
Nếu Đại Hoa xảy chuyện gì, thì lũ báo con đó…" Giọng Ninh Phỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.
“ , Đại Hoa và bọn nhỏ!" Con báo bó như cây bánh tét dùng sức vùng vẫy: “Buông !!”
Ninh Phỉ để ý tới , chỉ báo già.
Con báo già gật đầu : "Được."
Cả nhóm nhanh ch.óng chạy về phía hang động, lúc sắp tới thì thấy tiếng gào thét của Đại Hoa, trong giọng còn mang theo sự hoảng sợ cùng tuyệt vọng.
Ninh Chinh đột nhiên dừng , gầm lên một tiếng uy h**p, đó nhanh ch.óng chạy qua, suýt chút nữa là xuất hiện ảo ảnh trong tuyết dày!
Mà những con báo lợi dụng khả năng leo cây của , nhanh ch.óng lao về phía những cây trong rừng, nhanh đuổi kịp con hổ trắng.
Về phần Ninh Phỉ…
Anh vùng vẫy trong tuyết, cuối cùng cũng hiểu thế nào là yếu đuối và bất lực, lúc chạy qua khó khăn lắm , bây giờ chạy trở về cũng dễ dàng gì.
Tuyết quá dày, dù tán cây chặn nhiều nhưng vẫn là thử thách hề dễ dàng đối với linh miêu.
Khi Ninh Phỉ chạy từ núi xuống, cuộc chiến ở cổng nhà kết thúc.
Đại Hoa dính cái bẫy mà , hai chân treo lơ lửng , một vài báo con bên lo lắng hú lên, kết quả là thu hút một đàn ch.ó rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-21-21-bat-dau-lua-doi.html.]
Chó rừng, ch.ó sói, là ch.ó rừng, phía là ch.ó sói, thể thấy ch.ó rừng xảo quyệt hơn ch.ó sói.
cũng vì nên chúng lao lên tấn công mà dụ đám báo con để thưởng thức.
Chính vì điều , Ninh Chinh và những khác thời gian để g.i.ế.c sạch nhóm ch.ó rừng !
Sức chiến đấu của hổ và báo là thứ ch.ó rừng thể đấu , huống hồ họ còn nhiều như !
Ninh Phỉ lắc lắc chân, hoài nghi giống loài của .
Người rằng linh miêu thích hợp để săn bắt trong tuyết, vì linh miêu móng vuốt rộng dày và khả năng nhảy mạnh mẽ, thích hợp để phục kích trong tuyết, nhưng bây giờ thì ? Anh chỉ thể chạy lung tung trong bão tuyết.
Có thể là tuyết nơi quá dày, thích hợp cho linh miêu ngoài.
Anh tự an ủi , chậm rãi bước tới.
Bạn lữ của Đại Hoa trèo lên cây và cắt đứt dây, nhưng thể cởi dây, cứ c.ắ.n sợi dây, vị đắng của sợi dây khiến lưỡi tê dại.
Anh thấy Ninh Phỉ liền cầu xin giúp đỡ.
Ninh Phỉ biến thành hình , mặc quần áo trèo lên cây như một con khỉ, chỉ cởi trói cái bẫy Đại Hoa dính mà còn cởi trói cho mấy cái bẫy khác, trong đó một con ch.ó rừng vẫn đang treo lơ lửng.
khi con ch.ó rừng chạm đất thì xé thành từng mảnh.
Đại Hoa rớt xuống đất, lập tức ôm ba đứa con lòng.
Lớp lông của chúng dựng ngược lên, nó rùng trong gió lạnh ôm lòng.
Nguy cơ giải trừ, con báo vị thành niên cũng nhớ đến cái bụng trống rỗng của , lập tức c.ắ.n xé con mồi mặt đất, nuốt xuống từng ngụm lớn.
Nó đói lả!
Ninh Phỉ từ cây xuống, cùng Ninh Chinh dời tảng đá chặn ở cửa, mở cửa trúc , với báo già: "Ngươi thể xem lương thực dự trữ của chúng .”
Báo già cửa trúc và bức màn cỏ thô ráp mà lão từng thấy bao giờ, do dự một chút mới hang với Ninh Phỉ.
Vừa bước hang, ông lập tức cảm nhận ấm.
Ngọn lửa trong lò còn đang cháy, cả hang động đều bao bọc bởi cảm giác khô ráo và ấm áp, bên cạnh lò sưởi còn một ít cỏ khô màu vàng óng, cỏ trải những mảnh lông thú trông mềm mại.
Ông theo Ninh Phỉ, vén một tấm rơm thô, để lộ bộ gian bên trong.
Báo già ở cửa kinh ngạc há hốc miệng.
Trong gian nhỏ đặt đầy các loại thức ăn, món ông từng thấy, món từng thấy.
Tuy mùi hương trộn lẫn với khó chịu nhưng… Không mùi hư thối.
Nói là đồ ăn ở đây đều ngon và ăn !!
Ông chăm chú những dải thịt khô treo đỉnh hang, nước miếng suýt chảy .
Ục ục…
Tiếng đó phát từ bụng của ông.
Ninh Phỉ chỉ , : "Ta cho ngươi xem những thứ khác, xong thì thể gọi bọn nhỏ cùng.”
Ngoài mấy con báo con, lúc tiến , chỉ một con báo nhỏ là khóe miệng còn dính m.á.u.
Vì nó còn nhỏ, chịu đói , nhưng hai con báo trưởng thành còn rằng, đây là lãnh thổ của khác, mà bản chúng còn đ.á.n.h thua, hơn nữa vẫn còn ở đây, nên quá thích hợp khi ăn đồ ăn lãnh thổ của khác, nếu thì sẽ coi là khiêu khích.
Bây giờ họ bảo vệ ba đứa báo con, nhưng họ thể đ.á.n.h bại con hổ trắng .
Khi báo già để họ , họ vẫn còn mang nhiều nghi ngờ trong lòng.
bước chân hang động ấm áp, họ chợt cảm giác rời xa.
Ở đây thật thoải mái.
Ninh Phỉ gọi Ninh Chinh mang củi , dùng d.a.o cắt thịt đông lạnh và thịt xông khói ném trong nồi đất, còn bỏ thêm nhiều khoai tây, khoai sọ và sò ốc lớn trong.
Vì “khách” đến nên ngại hầm thêm hai chiếc nồi đất lớn.
Đại Hoa sấp bên cạnh lò sưởi, cho đàn con đói b.ú sữa, nỗ lực hít hà mũi.
Mùi thơm quá, cô từng thấy món ăn nào thơm như .
"Đây là cái gì?" Báo già chằm chằm nồi đất, cảm thấy mắt lắm.
"Sao ngươi nhiều vật kỳ lạ như ?" Ông nhạy bén về phía Ninh Phỉ, phát hiện quần áo, cây gậy kỳ lạ đột nhiên xuất hiện, nhưng quan trọng là chỗ để những món đồ !
Ninh Phỉ chậm rãi lên, mặt một đám báo ngốc, trầm giọng : "Ta tên là Ninh Phỉ, là sứ giả Thần Thú phái tới, còn Ninh Chinh là thánh thú mà Thần Thú ban tặng cho .
Hai chúng đến với thế giới để trải qua những đau khổ ở đây, còn … Để ban cơ hội sống sót cho những tín đồ sùng đạo của Thần Thú.
Nếu các ngươi rời , các ngươi nhắc về chúng , nếu , Thần Thú sẽ mang đến tai họa cho các ngươi.
Tất nhiên, nếu các ngươi ở , các ngươi thề rằng sẽ bao giờ phản bội Thần Thú, nếu các ngươi trái, Thần Thú sẽ xử lý những kẻ phản bội một cách tàn nhẫn, và nghĩ là các ngươi trải nghiệm điều đó."
Ninh Chinh Ninh Phỉ xong thì ngây .
Cái gì mà sứ giả? Sao thể trở thành thánh thú? Đó là cái gì? Có thể ăn ??.