Linh miêu hằng ngày ký - Chương 38: Bao vây

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chương 38. Bao vây

Không vì cảm thấy đầu óc của báo săn Mục Vân Sở và nhóc gần giống , là coi y thành bạn bằng tuổi mà Thiết Trụ T.ử mới nhất quyết chơi đùa cùng y. Hoặc con báo nào đó vì học cách chiến đấu mạnh mẽ thời tận thế thì học cách trở nên xảo quyệt, hèn nhát và lén lút. Tóm , kế hoạch mở rộng lãnh thổ của Ninh Phỉ là nhất định thực hiện bằng giá.

Hơn nữa, nhất định cùng Ninh Chinh sống c.h.ế.t , lý do lẽ là thể tìm một vài thứ thể ăn mang về đây.

Ninh Chinh đồng hành cùng Ninh Phỉ hơn nửa năm , khẩu vị của giới hạn những thứ thịt thà tạp nham và các loại cỏ dại. Dường như trong mắt Ninh Phỉ, chỉ cần ăn c.h.ế.t thì đều sẽ gọi là đồ thể ăn.

Đại Hoa chăm mấy đứa nhỏ nên thể , Thiết Trụ T.ử vẫn còn nhỏ nên cũng tác dụng gì. Anh can đảm liều với khác vì tật lắp của như con hổ trắng Ninh Chinh năm đó, cuối cùng bảo vệ . Lão Thạch Đầu còn trông nom heo con và thỏ con của ông, kể trong nhà còn mười mẫu đất cần chăm sóc, càng khó.

Ninh Phỉ đặt tất cả hy vọng lên hai em Mục Vân.

Nếu Đại Hoa thể xem như là chủ đạo về chiến đấu chủ lực, lão Thạch Đầu một nửa năng lực chiến đấu, thì con mèo lớn ngu ngốc Mục Vân Sở cũng chỉ thể coi là một kẻ lao động chân tay. Vậy nên con đại bàng vàng là Mục Vân Vũ mới là mối quan tâm lớn nhất của .

Tuy rằng bên trái một Điêu Huynh Vũ, bên một em nhưng Ninh Phỉ vẫn yên tâm khi để chim đột ngột xuất hiện ở chỗ của . bây giờ lo lắng thì cũng tác dụng gì, chỉ thể cầu nguyện vị đại ca chim sẽ thể hòa nhập trong bộ tộc , suy cho cùng thì cũng thề với thú thần.

"Chúng thôi, cái nhà từ trong ngoài, từ già đến trẻ hiểu chuyện ngu ngốc thì cũng chỉ thể dựa ngươi thôi, em ." Ninh Phỉ qua Điêu Huynh Vũ vốn thích chuyện, bước tới vỗ mạnh vai của đối phương: "Trách nhiệm lớn đấy nhé."

Nét mặt Điêu Huynh Vũ vẫn vô cảm như thế, bàn chân mèo vai , con linh miêu thấp hơn nửa cái đầu, khoé miệng khẽ nhếch lên: "Ừ."

Trong lòng Ninh Phỉ tiếc nuối, quen với việc chuyện cùng thích chuyện.

Trong đàn mèo lớn , ngay cả là Đại Thạch lầm lì ít nhất cũng nhiều gấp bội vị đại ca chim . Sống chung qua mấy ngày, Mục Vân Vũ ngoài việc ngọn cây chải lông thì sẽ là vùi đầu việc, thậm chí khi còn chơi đùa với ba con mèo nhỏ một lúc.

cái gọi là chơi cùng chính là chằm chằm mấy con mèo nhỏ đang chơi đùa trong phạm vi nhất định, nếu như khỏi phạm vi đó thì sẽ chim thẳng tay bắt về . Sau vài , đám mèo con dọa sợ vì sự lạnh nhạt của Điêu Huynh Vũ, cũng dám ngoài vòng vi phạm nữa.

Cứ như nuôi thành mấy con mèo trong nhà !

Ninh Phỉ một bước đầu ba , theo Ninh Chinh và Đại Thạch về phía Đông Nam, xem xem lãnh thổ mà bọn họ mở rộng.

Ngược , Ninh Phỉ sốt ruột lắm, là vì để tích điểm nên mới về về khắp nơi, bỏ lỡ nhiều phong cảnh đường , vì quặng sắt nên chạy khỏi lãnh thổ, vội vàng chạy trốn khi đàn khỉ đầu ch.ó đuổi theo. , bên cạnh còn hai vệ sĩ theo.

Một con là vua của núi rừng, một con là bá chủ của loài mèo.

Sắp tới, mấy con hổ lớn và mấy con báo hoa trưởng thành sẽ khiến bộ động vật hoang dã xung quanh khiếp sợ, chỉ cần sử dụng đầu óc một chút, cơ bản chúng sẽ tiến về phía việc gì .

Rừng rậm giống như kho báu, Ninh Phỉ chỉ chỉ trỏ trỏ kiên trì : "Nhìn thấy khóm cây cọ ? Bên trong cây cọ thể ăn , nhiều chất đường, vị thanh ngọt, phù hợp để giảm cân. Còn cả những bụi cỏ linh lăng nữa, tiếc là xung quanh nhà chúng loại , cỏ linh lăng đầu mùa non. Ôi chao, còn gà rừng nữa. Thật cảm thấy chúng thể bắt vài con gà rừng về nuôi, cắt bỏ cánh của chúng, để chúng đẻ ấp trứng cho chúng , qua hai năm là thể ăn trứng và thịt gà mãi hết ."

Ninh Chinh hùa theo "Ừ ừ" vài câu, tuy trong lòng hứng thú với cây cỏ gì nên ăn , đối với thì gì ngon bằng thịt, nhưng đại ca thích thì cũng miễn cưỡng thích theo. những thứ đều là một cú sốc đối với Đại Thạch.

Đại Thạch vẫn luôn Ninh Phỉ chăm chú, hiểu tại một con linh miêu thể lớn như thế, lẽ thật sự là ăn cỏ thể lớn như thế ? Hay là thú thần với nhiều cỏ thể ăn như ...? bọn họ là động vật ăn thịt mà, mặc dù những loại cỏ chế biến món ăn chắc chắn cũng tệ... Phải , Ninh Phỉ gọi loại rau đó là rau dại. thật ngờ nhiều loại cỏ như thế đều thể gọi là rau rừng.

Bọn họ cũng thỏ cừu, ăn cái ... Có thể no ?

Trên đường , Ninh Phỉ còn thu hoạch thêm vài loại cây ăn quả, hầu hết cây ăn quả bỏ trong gian đều cấy ghép, thời gian trái cây trong kho dự trữ hầu như cạn kiệt gần hết. Bây giờ cũng nên bù thanh ram một chút. Vả ngoài trái cây , còn thấy một cây hạch đào già, thực tế thì nếu cây hạch đào mùa xuân thì e rằng chỉ là lá của một cái cây mọc lên, bình thường nếu qua thì sẽ khó mà đó là loại cây gì. Mặc dù cây quả, nhưng gốc cây lâu nhiều quả rơi xuống từ năm ngoái, chẳng qua bây giờ chỉ còn sót vỏ, thịt quả bên trong hoặc là hỏng, hoặc là mấy loại động vật nhỏ côn trùng ăn hết .

Cây hạch đào già cũng đem bỏ gian của , tăng thêm mấy chục điểm.

Trong gian còn cả đồ ăn chuẩn từ lâu, sẽ tiện cho mấy hôm nay, cho dù bọn họ cần nhóm lửa cũng thể ăn no. Đại Thạch bắt một con nai, là con nai lớn nên thể là một cuộc chiến với đồng loại để tìm bạn đời, vết thương khắp , cuối cùng thuận tiện tạo cơ hội cho báo hoa để ý đến.

Cho dù hai kẻ săn mồi hàng đầu quen với việc ăn đồ nấu chín, nhưng ao ước thịt tươi non thì vẫn . Bọn họ ung dung ăn hết những bộ phận thơm béo con nai, quẹt qua mặt mèo nên dính đầy m.á.u.

Từ khi thể ăn đồ nấu chín, Ninh Phỉ còn nhạy cảm với thịt sống nữa. Anh lấy một miếng bánh mì mỏng để cuốn thịt nướng, c.ắ.n một miếng thịt nướng và táo. Sau khi hai con mèo lớn giải quyết xong vấn đề ăn uống, bản cũng ăn no. Thịt nai còn thừa sẽ để ở bên , lúc mèo lớn cùng rời thì hai con sói hoang và linh cẩu dòm ngó bên cạnh gần, thỏa mãn thưởng thức bữa ăn lớn .

Lách qua vài bộ tộc nhỏ trong lãnh thổ của con hổ, đám mèo lớn khi dạo chơi ba ngày, cuối cùng cũng bước vùng đất xác định.

Khu vực xác định trải dài từ những ngọn núi thấy đỉnh, tầng tầng lớp lớp sương mù lơ lửng sườn núi, giống như những sợi bông nhẹ nhàng bao quanh cho ngọn núi màu xanh. Thỉnh thoảng trong núi còn phát tiếng khỉ kêu, chứng tỏ rằng ở đây tuy thú nhân, nhưng những dã thú khác.

Khỉ thì sợ, nhưng chúng cực kỳ phiền. Hơn hết là chỗ nào khỉ thì chứng tỏ chỗ đó quả dại nhiều.

Ninh Phỉ con báo hoa bên cạnh , báo hoa chớp mắt về phía tiếng khỉ kêu. Mặc dù loài khỉ đó thì thông minh linh hoạt, nhưng chắc chắn là một trong những loài thú trong thực đơn của báo hoa.

Đại Thạch từng săn về một con khỉ, Ninh Phỉ mà sởn gai ốc, nhấn mạnh ba ghét ăn khỉ nhất thì từ đó khỉ mới biến mất trong thực đơn của bộ tộc.

Đàn khỉ nên cảm ơn mới .

Ngọn núi dốc cực kỳ, chỗ gần như chỉ là một đoạn thẳng lên hoặc thẳng xuống . Giữa hai ngọn núi một khe suối, nước suối quanh co mát lạnh, chảy róc rách. Có nhiều động vật hoang dã theo con dốc nhỏ bên cạnh bờ suối. Nhìn từ xa, sườn núi như dần dần bằng phẳng, mặt suối cũng dần hiện rõ. Ở đó là nơi tụ tập dê rừng và hươu nhiều, thậm chí còn một bầy gia súc lớn.

Ninh Phỉ chăm chú đàn gia súc nửa ngày, thấp giọng : "Ta còn nhớ đầu ngươi săn là một con bò rừng."

Bò rừng ở đây là loại da đen dày với cặp sừng lớn như bò rừng Châu Phi, mà là loại bò rừng cặp sừng khá nhỏ, da màu nâu sẫm. một con bò rừng lớn thể nặng đến mấy tấn, khi đó con mà Ninh Chinh mang về cùng lắm chỉ thể xem là một con bê.

Đám mèo lớn thu hút bởi đàn bò rừng to như xe tăng, một đàn bò to như thế, chúng bao nhiêu thịt chứ!

"Đây đúng là vùng đất quý mà!" Ninh Phỉ nén cảm xúc: "Nhất định khoanh vùng !"

Hai vị ông Hanh ông Cáp* bên cạnh hẹn mà cùng gật đầu.

( *Ông Hanh ông Cáp: hai thần giữ cửa Miếu của đạo Phật, một thì phun khí trắng từ mũi, một phun khí vàng từ mồm.)

 

Ninh Phỉ mấy con bò rừng và dê rừng , trong lòng chút ngứa ngáy. Anh cũng tham lam, chỉ cần thể bắt vài con dê con và bê con đem về bộ lạc nuôi... Không những thể ăn thịt dê mãi hết, mà công việc cánh đồng cũng sẽ .

"Đi, chúng qua bên xem thử ." Ninh Phỉ dẫn đầu, đầu tiên là sâu trong khu rừng nhiệt đới, dọc theo khe núi mò xuống.

Mèo lớn theo chút do dự. Trong mắt bọn họ, trâu rừng và bò rừng đều ở bên đó, đó cũng chính là bữa ăn bàn của họ trong tương lai.

Đám mèo lớn mò đến bên cạnh bờ suối, xuống trong bụi cỏ chăm chú đàn thịt tươi đang di chuyển, đến cả Ninh Chinh cũng kìm chế mà l**m môi, cho dù nãy ăn no.

Ninh Phỉ như phát hiện gì đó, ngẩng đầu, thấp giọng : "Các ngươi phía con suối kìa."

Hô hấp của Ninh Chinh trở nên nặng nề, thấy bờ bên con suối vài con hổ đang sấp, mà bộ tộc của chúng cách chỗ xa, là bộ tộc mà Ninh Chinh đuổi ngoài.

Mấy con hổ đó cũng đang chuẩn săn.

"Chậc, đúng lúc." Đột nhiên Ninh Phỉ mỉm , hạ thấp giọng: "Lát nữa khi chúng bắt đầu săn thì chúng sẽ thừa dịp quấy rối, bắt đàn con của chúng sang bên , thể giam mấy con thì bắt mấy con. Phải bé Chinh, mày ở bên vốn là khu vực săn bắt của bọn chúng ?"

Ninh Chinh gật đầu: " thế, bình thường bọn chúng sẽ săn ở ngọn núi bên ."

"Thấy , cũng đang mở rộng lãnh thổ kìa, bây giờ ngăn bởi một con suối... À mà, các ngươi đều bơi, con suối nhỏ chắc chắn thể chặn mấy con hổ nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-38-bao-vay.html.]

Ninh Chinh ừ một tiếng.

Mèo lớn chỉ bơi, những hôm trời nóng còn thích tắm nữa.

"Vì chúng chiếm giữ bên , ngăn cách với bên suối, nhất là nước sông phạm nước suối. Ôi... Nếu thời gian để Điêu Huynh Vũ cũng đến đây tuần tra một chút, bay nhanh nên bay bay về cũng mất bao lâu, cũng để cho đàn hổ đó chúng thể tùy ý bước bên ." Khóe miệng Ninh Phỉ cong lên.

Anh đám mèo lớn đó mở rộng lãnh thổ thì tất nhiên sẽ bỏ qua nơi săn bắt tuyệt vời như bờ bên của con suối, nhưng thật ngại quá, bên mang họ Ninh mất .

Hai bên đều đang giằng co, đợi đối phương tay đó lợi dụng điều . Đám Ninh Phỉ ăn no nên đương nhiên cũng vội gì, nhưng mấy con hổ mặt thể chịu đựng nữa, đợi gần một giờ đồng hồ, đột nhiên từ trong bụi cỏ nhảy một bầy đàn!

Mục tiêu của chúng cũng mấy con bò rừng.

Số lượng đàn bò rừng thực sự lớn, chỉ một bên suối thôi thì đủ thỏa mãn chúng. Đàn bò rừng dòng nước suối chia thành hai bên, ở giữa mấy con đang tách đàn mà ngâm trong nước suối một cách đầy hài lòng, chợp mắt vô cùng thoải mái.

Sự xuất hiện của mấy con hổ khiến đám động vật hoang dã đột ngột chạy tán loạn!

Cho dù là bò rừng dê rừng hoặc động vật khác, khi chúng xuất hiện, bầy đàn của bọn chúng về cơ bản sẽ đàn thú con bao vây bảo vệ ở giữa, thú trẻ vây quanh bốn phía, thú già lùi . Đám hổ thông minh, bọn chúng chia thành hai nhóm, một làn sóng ập đến từ phía , tách rời đàn bò rừng, lập tức thêm một làn sóng chặn ở giữa, nhột một phần bò rừng trong vòng tròn chúng tạo .

Đàn bò rừng hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, phần lớn băng qua nước suối ở giữa để chạy qua bên . Những con bê kẹp ở giữa thì đang kêu ò ọ, bọn chúng chỉ hoảng loạn chạy theo cha , thậm chí con còn chạy khỏi vòng bảo vệ.

Cùng lúc đó ở bên , con hổ trắng lớn xuất hiện mặt đám động vật đang hỗn loạn, đàn bò rừng ở phía bên của con suối cũng hoảng loạn kêu lớn. Ngay đó, con báo hoa như âm hồn lặng lẽ thò đầu , hung hăng tiến đến đàn cừu, lùa đàn cừu về phía đàn bò rừng.

Hai bên bờ suối gần như nổ tung, các loài động vật ăn cỏ sự dẫn dắt kẻ cầm đầu, chạy trái chạy khắp nơi. Ở chỗ bọn chúng chú ý, một con linh miêu bất ngờ xuất hiện, trộm ít cừu con và bê con của chúng.

Tuy hổ bên phía đối diện cũng bắt con mồi, nhưng khi quan sát thấy kẻ bên là ai, lập tức nổi giận.

"Cái thứ tạp chủng ! Cút mau, đây là lãnh thổ của bọn !"

Ninh Phỉ huýt sáo một tiếng, con hổ trắng và báo hoa đều bỏ truy đuổi con mồi mà tiến về phía .

"Vậy mà sống tay của một con linh miêu, ngươi đúng là hèn nhát!" Đám hổ con linh miêu, đồng thời bọn chúng cũng tin tức mà đồng đội mang về, khẩu khí tràn đầy khi thường.

Ninh Chinh định cãi , thì tay của linh miêu cản : "Ồn cái gì! Bao vây!"

Đám động vật hoang bao vây thô bạo, Ninh Chinh và Đại Thạch để nước tiểu của xung quanh bờ, tiện thể cọ cọ chân của . Điều chứng tỏ chỗ con hổ trắng và báo hoa tiếp quản .

Con hổ đối diện khiêu khích, giận dữ đến mức lao tới đ.á.n.h . Ninh Phỉ trực tiếp lao đàn cừu, đàn cừu bình tĩnh nữa doạ sợ chạy tán loạn, đồng thời cũng khiến đàn bò rừng tung bộ móng chạy thẳng sang phía đối diện.

Mấy con hổ đối mặt với đàn bò rừng hung hăng , móng vuốt cũng lập tức tê dại, trốn tránh sang bên cạnh với vẻ hỗn loạn, đợi khi đàn bò rừng yên trở thì thấy bóng dáng con hổ trắng ở phía đối diện nữa.

"Chúng thôi, bắt chúng từ phía đối diện!" Một con hổ còn khá nhỏ tuổi lớn tiếng .

những con hổ khác do dự, quy tắc đặc biệt của thú rừng là nếu đối phương khoanh lãnh thổ mà vẫn còn chiếm đoạt, thì đây sẽ coi là gây chiến. Gây chiến là chuyện giữa hai bộ lạc, bọn chúng trải qua mùa đông khắc nghiệt, bây giờ còn đang nghỉ ngơi an dưỡng để sinh tồn tiếp, lúc thích hợp để khiêu chiến với bộ lạc khác.

Hơn nữa, theo như lời kể của đồng đội từng gây chiến thì con linh miêu đó kỳ quái, lúc đ.á.n.h thì dùng hình dạng con , trong tay còn đồ vật đ.á.n.h lên kẻ nào thì kẻ đó lập tức ứa m.á.u. Khi đó còn lừa báo hoa chiếm đoạt lãnh thổ, còn giờ thì ? Rõ ràng con báo hoa và con hổ trắng đang cùng khoanh lãnh thổ!

Điều chứng tỏ cái gì? Báo hoa và con hổ trắng hợp thành một bộ lạc!

"Đi, về với thủ lĩnh." Một con hổ khá tuổi lên tiếng, con hổ khác trẻ hơn cho dù đang tức giận cũng chỉ thể nhịn xuống.

Đám Ninh Phỉ ẩn núp ở phía vách đá cách đó xa, mấy con hổ như đang bàn bạc với một lúc, đó thì kéo theo con mồi rời . Anh còn đang chuẩn phản kích nhưng đối phương rời ??

"Ta còn cho rằng bọn chúng sẽ tới đ.á.n.h chúng ." Ninh Phỉ lẩm bẩm.

Sắc mặt của Ninh Chinh lắm, : "Thực tên thủ lĩnh của Hổ tộc đó... Không hẳn là kẻ xa, khi xưa bọn đuổi ngoài, khi bọn lãnh thổ ở bên cũng đến quấy rối, nếu ..."

Hắn hết câu, nhưng Ninh Phỉ ý .

Nếu thì dựa vài con hổ nhỏ tuổi thì nuốt trọn một nơi lớn như .

"Tóm là nước sông phạm nước giếng, chỗ chúng khoanh vùng xong , nếu bên đến thì chúng cũng gây rối gì, nhưng nếu chúng đến thật thì chúng cũng sẽ khách sáo ." Ninh Phỉ lạnh giọng: "Cả năm nay, nắm đ.ấ.m ai lớn hơn thì đó quyền, tuy chúng ít nhưng chúng cũng dễ chọc. cảm thấy tên thủ lĩnh đó cũng sẽ tùy ý đến xâm phạm chỗ của khác , thôi, qua vài hôm nữa đến xem xem."

Chỗ bọn họ khoanh vùng khá lớn, chủ yếu là khoanh vùng bộ chỗ thể khoanh . Có một thú nhân của vài bộ lạc nhỏ cũng thấy bọn họ, nhưng gì. Suy cho cùng, kẹt ở nơi nhiều động vật ăn thịt to lớn sức mạnh như , cũng thể xem như là một cách bảo vệ.

Chỉ là bọn chúng vẫn khó hiểu, giờ con hổ trắng chỉ hoạt động trong lãnh thổ của đột nhiên bắt đầu mở rộng lãnh thổ ? Còn đem theo một con linh miêu và một con báo hoa? Lẽ nào những tin đồn là thật ??

Đám thú nhân cũng thường hóng hớt, nguồn tin tức của bọn chúng luôn đủ thứ đủ loại, từ mấy con chim kêu ríu rít, cả lời truyền miệng của mấy loài động vật nhỏ.

quan trọng là ai , thì bây giờ bọn chúng con hổ trắng bộ lạc, trong bộ lạc linh miêu, báo hoa, báo săn, còn cả một con đại bàng vàng lớn. Tuy rốt cuộc tại báo săn và đại bàng qua đây, nhưng nhiều kẻ săn mồi lớn như sống hòa bình với , rõ ràng là bất thường.

Bộ lạc bất thường như mở rộng lãnh thổ, điều chứng tỏ bộ lạc cảm thấy thực lực của đủ mạnh .

Tốt nhất là đừng nên đụng chạm đến thì hơn...

Ninh Phỉ, Ninh Chinh và cả Đại Thạch bộ nửa vòng men theo xung quanh lãnh thổ, cuối cùng chỗ ban đầu. Trên bãi cạn vẫn còn lưu mùi nước tiểu của hổ trắng và báo hoa, chứng tỏ đàn hổ cũng đột nhiên trở đây cướp chỗ. Bọn họ nữa củng cố dấu vết biên giới và kịp lúc trở về bộ tộc khi mùa mưa tới.

Chuyến của họ mất nửa tháng, bộ lạc thì dựng lên thêm một căn nhà ở bên cạnh nhà cũ lúc của bọn họ.

Căn nhà mới lớn bằng nhà cũ, cũng cao bằng nhà cũ. Lúc về, căn nhà nhỏ bắt đầu lợp mái.

"Ninh ca Ninh ca!" Mục Vân Sở chạy tới khua tay nhảy nhót trò: "Mọi về , xem, bọn xây một cái kho đấy, thế nào hả?"

Ninh Phỉ bất ngờ, nghĩ rằng trong lúc ở đây thì những xây cả nhà kho!

"Phòng mà bọn ngủ lúc đầu là phòng để đồ của các . Điêu Huynh Vũ mấy đồ đó để ở phòng khách thì lắm, hơn nữa cũng thể để quá nhiều, thế nên bọn xây một cái nhà kho nhỏ, hahahaha." Mục Vân Sở kéo Ninh Phỉ trong nhà kho xem một vòng, đắc ý : "Tuy bền như nhà của chúng đang ở, nhưng cũng đầy đủ lắm, khi lấp kín phần mái thì sẽ thêm vài cái giá treo đồ nữa". Y thì thầm to nhỏ tai Ninh Phỉ: "Như thể thu thập thêm ít đồ bỏ trong nhanh ch.óng thăng cấp. thực sự rốt cuộc cửa hàng đó thể bán cái gì, mong chờ cực kỳ."

Ninh Phỉ: ...

Chẳng trách thằng nhóc chăm chỉ như , là vẫn còn nhớ đến cái cửa hàng đó?

—-----

Tác giả lời :

Ninh Phỉ: Nuôi gà, nuôi vịt, nuôi bò, nuôi dê!! Rồi sẽ trứng và thịt ăn mãi hết, hạnh phúc quá!

Ninh Chinh: Đại ca , ăn cái gì thì sẽ ăn cái đó.

Mèo Sở: " trong cửa hàng gì, !"

Điêu Huynh Vũ: ... Ngu ngốc.

 

 

Loading...