Linh miêu hằng ngày ký - Chương 62: Đến thăm Hổ tộc.
Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quang sửng sốt một chút, mở miệng : "... Linh dương, đổi một con linh dương ?"
Ninh Phỉ : "Lãnh thổ của chúng cũng linh dương, lượng nhiều, bằng chúng dẫn các ngươi xem bộ lạc của chúng thế nào?"
Lão Thạch Đầu lập tức tới : "Để dẫn các ngươi xem bộ lạc của chúng ."
lúc Quang định đồng ý, ngẩng đầu thấy của bộ lạc , vì thế : "Không bằng để cho bọn họ dẫn chúng xem , và bọn họ là đồng bạn, hôm nay chúng nhiều điều để ."
Lão Thạch Đầu Ninh Phỉ, Ninh Phỉ gật đầu.
Ngoại trừ một vài nữ thú nhân Hổ tộc đá con đang nghỉ ngơi ở nhà, tên thú nhân Hổ tộc chuyện với Quang lập tức : "Chúng mang Quang xem xem." Nói xong liền tiến lên kéo Quang và những khác sân .
"Liệu bọn họ ...'' Lão Thạch Đầu chút lo lắng.
Ninh Phỉ lắc đầu : "Những thú nhân Hổ tộc lẽ sẽ thuyết phục trong bộ lạc của hơn, bọn họ đột nhiên tới thăm, hẳn là bởi vì bọn họ bộ lạc của chúng khác biệt. Chỉ là đang suy nghĩ... Bọn họ cái gì thể đổi với chúng ?"
"Không bằng hợp nhất bộ lạc?" Mục Vân Sở .
Ninh Phỉ lắc đầu, "Bộ lạc của bọn họ nhiều , sợ là khi tới nơi chỉ theo thủ lĩnh của họ, đến lúc đó sẽ gây chia rẽ nội bộ, như . Hơn nữa thấy thủ lĩnh cũng ý định sáp nhập bộ lạc. Một bộ lạc lớn hơn chúng trừ phi thôn tính bộ lạc của chúng , nếu thể sáp nhập một bộ lạc nhỏ hơn chứ? nghĩ..." Anh cúi xuống ôm lấy một con sói con đang gào lên, sờ sờ bộ lông mềm mại đầu sói con, "Không sáp nhập cũng , nhưng cũng nghĩ nên đổi cái gì, thăm bộ lạc của bọn họ."
Thú nhân Hổ tộc kéo Quang sứ giả "ban họ", tên là Trịnh Đại Quang, một thú nhân nhỏ tuổi khác gọi là Trịnh Tiểu Quang. Ngoài hai họ còn Trịnh Đại Vân và Trịnh Tiểu Vân, nhưng họ ngoài săn.
Trịnh Đại Quang đưa thủ lĩnh và các em ban đầu của đến sân , thấp giọng : "Quang, bộ lạc chúng thiếu thức ăn, hơn nữa ngươi xem..." Cậu chỉ chuồng thỏ, chuồng gà, chuồng heo và một mảnh đất trồng rau xanh mướt ở sân : "Sứ giả ở đây chẳng những chăn nuôi những động vật mà còn thể chế biến thành thức ăn, bọn họ gọi đây là đồ ăn. Hơn nữa bọn họ còn thể dùng lửa để đồ gốm, chính là bát đựng đồ ăn ngươi ăn cơm. Ở đây nhiều thứ chúng từng thấy qua bao giờ, ăn hoặc dùng qua đây, đều là sứ giả nghĩ . Còn ngươi xem chúng mặc cái váy vải bố , là bọn họ từ một loại cỏ lấy sợi tơ nhỏ bên trong dệt thành, mặc ở thể che cơ thể mà còn mát mẻ, cần sợ đất gặp côn trùng..."
Quang nghiêm nghị hỏi: "Vậy thì... Con thánh thú , chính là con hổ trắng , dùng cái gì bẻ gỗ?" Cú đ.á.n.h thật sự khiến chấn động, dù mạnh đến mấy cũng thể đập vỡ một miếng gỗ dày như .
"Đó là rìu, bắt sắt. Sắt nung từ một loại đá." Trịnh Đại Quang giải thích: "Còn cái nồi hấp bánh bao cũng bằng sắt, thể những món ăn ngon, những l.ồ.ng hấp bằng trúc. Tóm ở đây nhiều thứ hữu dụng đối với ... Và bộ lạc của ngươi. Ngươi dùng một con linh dương đổi sứ giả, đơn giản là thể."
Quang im lặng một lúc, một lúc mới : "Vậy thể dùng cái gì để đổi?"
Trịnh Đại Quang : "Bộ lạc thiếu , tại ..."
"Không thể nào!" Quang trực tiếp cự tuyệt lời của , "Ta là thủ lĩnh bộ lạc, lãnh thổ bộ lạc rộng , thể sáp nhập với bọn họ? Nếu bọn họ sáp nhập ..." Hắn dừng ở đây, rõ điều là thể. Tuy l* m*ng nhưng cũng ngốc.
Quang dẫn dạo một vòng trở về, thấy ở sân đang dọn bàn ghế. Mấy trong sân đều nâng máy dệt vải lên một chỗ, Đại Hoa dẫn đầu bắt đầu dệt vải lanh. Mục Vân Sở đang cầm lưới đ.á.n.h cá hò hét bắt cá tươi ăn, các thú nhân nhỏ đưa cừu từ trong sân để chăn.
Dường như bộ lạc khắp nơi đều náo nhiệt và sôi động, khác so với bộ lạc của . Thú nhân trong bộ lạc của khi săn và ăn no liền tìm một nơi râm mát bắt đầu ngủ trưa, dù đối với loài hổ mà , khi ăn no ngủ một giấc là chuyện nhất. bộ lạc thì ? Mặc kệ già trẻ hầu như đều chuyện hết, nhưng cảm thấy mệt mỏi, thậm chí mặt còn nở nụ vui vẻ.
, ai ăn no mặc ấm lo ăn uống còn thể nuôi dưỡng con non, thể cảm thấy hạnh phúc ?
Hắn hâm mộ ghen tị.
Ninh Phỉ và Ninh Chinh đang vo gạo, trong kho gian của nhiều gạo, lúc thỉnh thoảng chỉ dùng để nấu cháo, gì khác, nhưng Mục Vân Sở đột nhiên ăn bánh quai chèo, Ninh Phỉ nghĩ hiện giờ ngải thảo còn lớn, bằng hái chút ngải cứu chút bánh ngải cứu để ăn, nhưng vì chỉ gạo chứ gạo nếp, sợ là mùi vị của bánh ngải cứu* kém hơn một chút.
(*Ngải cứu: một loại cây cỏ mọc dại ở nhiều địa phương phía Bắc Việt Nam. Chúng thường dùng món ăn hàng ngày và xuất hiện trong nhiều bài t.h.u.ố.c dân gian. Ngải cứu còn tên gọi khác là rau ngải, ngải diệp.)
Quang tò mò khi thấy họ đạp từng nắm cỏ vàng một cái giá gỗ, cho đến khi Ninh Phỉ thu thập tất cả hạt gạo và vò nát mới lên hỏi: "Đây là cái gì?"
"Ăn ." Ninh Phỉ .
Quang cầm một hạt gạo trắng ngắm cho miệng nhai hai , tuy mùi thơm... cứng như , thể ăn ?
Ninh Phỉ thấy nghi hoặc, : "Món cháo các ngươi ăn là từ thứ , chỉ thể nấu cháo mà còn thể món khác, ăn ngon."
Quang trầm mặc, vị sứ giả nhiều món ăn lạ đến , hơn nữa bọn họ từng thử qua. Chẳng lẽ như đàn em , là Thần thú sai sứ giả đến dạy bọn họ cách sống sót của thú nhân ?
Thần thú...
Hai mắt Quang đột nhiên sáng lên, : "Nếu sứ giả dạy thú nhân cách sinh tồn, thì chúng cũng là thú nhân, ngươi là sứ giả, cho nên nhất định dạy chúng ." , tại nghĩ tới?
Ninh Phỉ ngước mắt : " , dạy các ngươi, nhưng Thần thú , đời ai cũng thể nhận phần thưởng của Thần thú, thứ gì thì lấy đồ của đổi lấy. Lúc dạy bọn họ vì bọn họ việc chăm chỉ vì sự hưng thịnh của bộ lạc và thề sẽ mãi trung thành với Thần thú và bao giờ phản bội. Vậy... Thủ lĩnh Quang trả giá gì đây?"
Quang hỏi khó, gãi gãi mái tóc rối bù đầu, tức giận : "Những gì các ngươi chúng đều , chúng các ngươi đều , nếu thì thể dùng cái gì để đổi?"
Ninh Phỉ : "Thần thú sẽ khó thú nhân, cũng sẽ để các ngươi dùng thứ các ngươi để trao đổi. Nếu các ngươi thể tìm , thì đó là chỉ dẫn của Thần thú, sự chỉ dẫn nghĩa là bộ lạc các ngươi tự nhiên thứ cần."
Vừa lúc bọn họ sân , Ninh Phỉ tiến gian tìm hệ thống hỏi về sự phân bố của các loại thực vật và khoáng sản xung quanh. Kỳ thật vốn tưởng rằng nếu thành công liền để cho bộ lạc của Quang dùng đồ ăn đến trao đổi cũng là thể. nghĩ tới bộ lạc gây bất ngờ lớn hơn!
Có một mỏ trong bộ lạc của họ!
Chỉ vì đến bộ lạc đó nên hệ thống cách nào đó là loại khoáng sản gì, nhưng chỉ cần mỏ ngọc vô dụng thì . Dù là mỏ đồng mỏ sắt thì họ sẽ căn cứ để liên tục vận chuyển khoáng sản, giúp chạy ngoài khu vực Tam Bất Quản chở quặng về nhà.
"Đó là cái gì? Đã , nguyện ý trao đổi với ngươi!" Quang xong liền vui mừng, chỉ cần cái gì để trao đổi, đổi cái nhà ... , còn lửa, bởi vì đồ ăn nơi đều dùng cái gọi là lửa đồ ăn, hơn nữa đàn em dùng lửa nướng thịt ăn ngon, ngon hơn nhiều so với thịt sống.
"Là cái gì, đương nhiên đến bộ lạc của các ngươi xem một chút..." Ninh Phỉ xong, Ninh Chinh là đầu tiên vui. Hắn nắm lấy cánh tay Ninh Phỉ, vẻ mặt khó chịu.
Quang Ninh Chinh cũng chút khó chịu, dù đây cũng là hổ trắng, bộ lạc sứ giả, cho nên hổ trắng tự nhiên . bộ lạc của bọn họ sứ giả, nếu để hổ trắng qua đó... Những khác trong bộ lạc nên gì. Hơn nữa, nếu thấy hổ trắng bây giờ lớn lên khỏe mạnh như , chẳng là lúc trục xuất con hổ trắng là sai lầm ?
Tuy nhiên, trong quá khứ nhiều thú nhân lớn tuổi truyền rằng nếu bộ lông màu sắc khác thì chính là khác biệt, sẽ trục xuất khỏi bộ lạc.
dù , vẫn thấy hai con thú nhân màu sắc khác từ bộ lạc , một là con hổ trắng , một con khác là một con non báo hoa.
Ninh Phỉ an ủi vỗ cánh tay Ninh Chinh, Quang : "Nếu ngươi dẫn , cũng bộ lạc của ngươi gì. thú nhân của các bộ lạc khác thể tùy ý tiến bộ lạc của khác, vì vẫn cần lời mời của thủ lĩnh Quang."
Chỉ cần con linh miêu mắt, trong đầu nảy một ý nghĩ khác.
Chỉ cần con linh miêu bộ lạc của , ... Hắn thể dùng vũ lực giữ ? Bạn đời của c.h.ế.t sớm, bây giờ vẫn là một con mèo độc , nguyện ý cho con linh miêu phận bạn đời thủ lĩnh, chỉ cần ở trong bộ lạc của . Hơn nữa lãnh thổ của bộ lạc lớn hơn nơi , nhiều , thể sẽ sứ giả coi trọng.
đó nghĩ, con linh miêu bây giờ cũng là thủ lĩnh bộ lạc , thể bạn đời của ? tuyệt đối thể mang theo nhiều về bộ lạc của , chỉ cần cho rời ...
"Đương nhiên thể tới bộ lạc của chúng , nhưng ngươi thể mang theo nhiều hơn mang theo." Quang .
Ninh Phỉ gật đầu : "Không thành vấn đề."
Quang sắp xếp để nghỉ ngơi, bọn họ dự định ngày mai sẽ trở về bộ lạc của .
Nhìn thấy Quang rời , Ninh Chinh trầm giọng : "Ta theo ngươi."
Ninh Phỉ đang vo gạo : "Ngươi cần , ở nhà chờ , cùng Đại Vũ tới đó."
"Chỉ mang theo Đại Vũ." Ninh Chinh sửng sốt, lập tức nghĩ đến mang Đại Vũ đúng là lợi, nhưng... "Chỉ hai các ngươi ? Có quá ít ?"
"Chỉ hai là , cảm thấy chỉ thấy lợi ích của sứ giả nhưng bộ lạc của , trong lòng tự nhiên cam lòng. Ta qua đó, thể giữ ở bộ lạc của bọn họ."
Lời còn dứt, Ninh Chinh tức giận, "Vậy thì ngươi càng nên , dù cảm thấy bọn họ cũng thứ lành gì, ngươi còn nhớ con hổ lúc đến bộ lạc chúng gây rối ? Hắn thuộc về bộ lạc bọn họ! Không là bọn họ thành viên của đến gây rắc rối, mà bây giờ bọn họ còn nhắc đến, chẳng lẽ bọn họ cho rằng chúng so đo với ?"
Từ khi học chữ, Mục Vân Sở kể nhiều câu chuyện khác trong các buổi kể chuyện mỗi tối, khi Ninh Chinh chuyện đặc biệt quy tắc. Trên thực tế, chỉ Ninh Chinh mà nhiều thú nhân cũng bắt đầu bắt chước cách chuyện của các nhân vật trong câu chuyện mà Mục Vân Sở kể, đặc biệt là lão Thạch Đầu, ông hỏi Mục Vân Sở nhiều chuyện về quản gia, hiện giờ ông học hình dạng, nghiễm nhiên trở thành một đại quản gia.
Ninh Phỉ mỉm sờ sờ đầu Ninh Chinh, xoa mái tóc bạch kim của : "Cho nên đem Đại Vũ theo, nếu bọn họ ý đồ , và Đại Vũ trực tiếp bay về, bao giờ hợp tác với bọn họ nữa. Nếu bọn họ thật sự nguyện ý trao đổi với chúng thì càng . Sau khi bàn bạc vấn đề xong, và Đại Vũ bay về, tiết kiệm thời gian đường. Đáng tiếc bộ lạc chúng chỉ một con đại bàng vàng, nếu chúng nhiều hơn, như cũng tiện."
Đi máy bay, xe lửa và ô tô sẽ cảm giác chậm, từ xa xỉ đến tiết kiệm thật sự khó.
Quang và đồng bọn đưa đến một phòng dành cho khách, là phòng cho khách nhưng thực chất là một căn phòng trống trong ngôi nhà mới xây, dù năm con mèo lớn bọn họ cũng biến thành chen chúc với . Hơn nữa trong ngôi nhà đó đều là của bộ lạc , chuyện gì cũng tiện.
Trong nhà bộ nữ thú nhân đang m.a.n.g t.h.a.i đều đến sân của Ninh Phỉ, đang dệt vải, dệt đồ. Còn mấy cùng đào rau rừng về ăn thêm. Bây giờ họ là những duy nhất ở trong nhà.
Đám thú nhân giống như kẻ nhà quê, s* s**ng đồ đạc trong phòng, cảm thấy mới mẻ vô cùng, chúng thật sự cái gì cũng , hận thể trực tiếp giấu trong l.ồ.ng n.g.ự.c mang về. Một con thú nhân biến thành mèo lớn giường lăn lộn, dùng móng vuốt chạm chiếc giường, miệng cảm thán, dụi cái đầu to của tấm t.h.ả.m, kêu gừ gừ thoải mái.
Quang quanh thì thầm với những chung: "Sứ giả linh miêu rằng sẽ đến bộ lạc của chúng để xem gì trao đổi , yêu cầu cần mang theo nhiều , nghĩ cách để sứ giả ở bộ lạc của chúng ?"
Mấy khác xong đều sửng sốt, một con thú nhân hỏi: "Như ? Sứ giả đồng ý ở ?"
"Nếu chúng cho bọn họ , bọn họ cũng ?"
" bọn thú nhân bay, là thú nhân Vũ tộc. Đến lúc đó mang theo trực tiếp bay thì bây giờ?"
"Chúng giấu thứ để ngăn rời ."
Thấy chung cũng đồng ý với ý kiến của , Quang : "Ta bọn họ , sứ giả Thần thú phái xuống để dạy thú nhân cách sinh tồn, sứ giả dạy bọn họ nhiều nên đương nhiên cũng thể dạy chúng ."
Tuy rằng bọn họ còn Thần thú là gì, nhưng bọn họ đồng bạn rằng trong phòng Ninh Phỉ treo một bức chân dung của Thần thú, giống như bộ sức mạnh của nhiều tộc thú nhân tập trung với . Chỉ là bọn họ thể tưởng tượng nếu sức mạnh của nhiều tộc thú nhân tập trung với sẽ như thế nào, nhưng chỉ thôi cũng cảm thấy lợi hại.
" , sứ giả thể dạy cho bọn họ cũng thể dạy chúng , hơn nữa chúng chỉ dẫn một sứ giả, để cho bọn họ một sứ giả mà."
" , nếu sứ giả , chúng sẽ tộc Linh miêu để tìm một con cái thú nhân xinh bạn đời cho , như sứ giả khả năng ở cao hơn ?"
"Ừ, chúng vẫn sẽ những sứ giả nhỏ như ."
Nghĩ đến đây, mấy tên thú nhân hổ tộc càng vui vẻ, mong bộ lạc của ngay lập tức trở nên giống như bộ lạc , thoải mái xinh , thể ăn uống ngon miệng mỗi ngày và sinh nhiều con non.
Đến buổi tối, khi ăn một bữa tối ngon miệng, ý nghĩ nhất định đưa sứ giả về bộ lạc của càng ngày càng nghiêm trọng, khiến lũ thú nhân Ninh Phỉ như đang sứ giả của bộ lạc , tràn đầy háo hức và hài lòng.
Ngày hôm , Ninh Phỉ chuẩn cho thủ lĩnh Quang mấy giỏ bánh bột ngô thịt khô và một lọ dưa chua để bọn họ mang lên đường ăn, chuẩn vài ngày, mấy ngày nữa đến thăm.
Quang vui vẻ đồng ý, cùng đồng bọn đeo giỏ liền vui vẻ rời . Tuy rằng hình sẽ chậm hơn nhưng đeo những chiếc giỏ tiện hơn. Bọn họ đều thấy nhiều thú nhân ở đây ngoài hái đồ đều đeo giỏ, mang nhiều thứ hơn so với cầm hai tay.
Ninh Phỉ đem băn khoăn của và Ninh Chinh cho thú nhân khác trong bộ lạc , ngay cả Mục Vân Sở, sợ cái miệng rộng của y giấu chuyện. Nguyên nhân chủ yếu chính là sợ trong bộ lạc suy nghĩ lung tung, lo lắng cho .
Hơn nữa đến Hổ tộc, và Đại Vũ là lựa chọn nhất. Thứ nhất, ít để tránh đối phương cảm thấy xúc phạm; thứ hai, nếu như đối phương ý tưởng khác biệt nào, họ cũng thể trực tiếp cất cánh, bọn họ thể ngăn cản .
Sau khi chuẩn một ít đồ vật, giải thích một chuyện với trong bộ lạc, đồng thời an ủi Ninh Chinh đang lo lắng và hờn dỗi, Ninh Phỉ và Mục Vân Vũ liền thăm Hổ tộc.
Trên đường , Ninh Phỉ mới cho Mục Vân Vũ suy nghĩ của , sợ đến lúc đó Mục Vân Vũ kịp phản ứng.
Mục Vân Vũ vỗ cánh : "Không sợ, đến lúc đó sẽ bắt bọn họ bay lên trực tiếp ném c.h.ế.t bọn họ, bọn họ đuổi kịp ."
Đám mèo lớn thể bắt chim, nhưng bắt thú nhân thể bắt thú nhân Vũ tộc? Nghĩ quá.
Ninh Phỉ : "Ta chỉ là nghĩ đến chuyện nhất, tránh cho đến lúc đó trở tay kịp. Đương nhiên nếu đối phương những suy nghĩ thì càng , chúng gì thì ."
Mục Vân Vũ gầm lên một tiếng tỏ vẻ đồng ý.
Lãnh thổ của bộ lạc Hổ tộc thật sự rộng, rộng gấp đôi lãnh thổ của Ninh Chinh. Bình thường thú nhân sống cùng mà phân tán thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm phiên phụ trách một khu vực, ăn cho đến khi no. Chỉ tụ tập mùa tuyết rơi để thể sưởi ấm và chia sẻ thức ăn với .
Mục Vân Vũ mang theo Ninh Phỉ bay hai vòng trời thì thấy tiếng hổ gầm. Đó là giọng của Thủ lĩnh Quang, đang gọi họ xuống.
Sau khi xuống đất, Ninh Phỉ quanh, phát hiện ít nhất bảy mươi tám mươi con hổ đang hoặc xung quanh, tất cả đều chằm chằm.
Đột nhiên nhiều con hổ , ảo giác rằng rơi hang hổ và trở thành thức ăn, nhưng đây chỉ là ảo giác.
"Thủ lĩnh Quang." Ninh Phỉ con hổ lớn đối diện, mỉm gật đầu, : "Chẳng lẽ thủ lĩnh Quang tập hợp tất cả thú nhân trong bộ lạc của ngươi đến chào ?"
Trước khi bọn họ bay xuống, Quang biến thành và mặc chiếc váy vải lanh . Hắn trân trọng chiếc váy , đặc biệt khi thấy đám thú nhân dệt vải, cảm thấy chiếc váy quả thật quá quý giá.
Quang : "Bọn họ đều chúng kể về sứ giả, tò mò về sứ giả cho nên đều đến đây để gặp sứ giả."
Ninh Phỉ : "Nếu chỉ thì , chỉ sợ bọn họ quá nhiệt tình, đến lúc đó sẽ cho rời , như phiền toái."
Nụ của Quang khỏi cứng đờ.
Ninh Phỉ giả vờ như thấy, tiếp tục : "Đêm qua Thần thú cho , tới bộ lạc của các ngươi hợp tác sẽ chút khó khăn, trường hợp nhất sẽ khiến hai bộ lạc chúng quan hệ , điều chút lo lắng nha thủ lĩnh Quang."
Quang nên lời, ngờ Ninh Phỉ đoán bọn họ gì.
"Cái gì... Quan hệ ? Chúng thú nhân của Thần thú ?" Những thú nhân theo Quang đến bộ lạc Ninh Phỉ khỏi hét lớn.
" , chúng cũng là thú nhân của Thần thú, sứ giả tại ở bộ lạc của chúng ?"
Những thú nhân khác lượt dậy, lớn tiếng la hét theo.
Ninh Phỉ xung quanh, đợi bọn họ bình tĩnh mới : "Xem suy đoán của Thần thú là đúng, các ngươi luôn miệng các ngươi là thú nhân của Thần thú, nhưng các ngươi từng thề với Thần thú ? Đại Vũ, cho bọn họ thú nhân thề với Thần thú như thế nào, chỉ thú nhân thề mới thể Thần thú ban thưởng và dạy dỗ."
Đại Vũ gật đầu, lớn tiếng : "Thú nhân thề với Thần thú, vĩnh viễn trung thành với Thần thú, theo lời sứ giả mới thể nhận phần thưởng từ Thần thú và tên do sứ giả ban cho. Chỉ thú nhân như mới thể sứ giả dạy dỗ! Còn thú nhân ép buộc sứ giả sẽ Thần thú trừng phạt!"
Câu Ninh Phỉ dạy cho đường , bởi vì lời thề trong bộ lạc bọn họ chỉ nửa đoạn đầu mà nửa đoạn .
Vừa xong, đám thú nhân khó hiểu .
Họ thật sự ép buộc sứ giả ở .
Quang lúc vô cùng hổ, mặt đỏ bừng, hận biến thành một con hổ, như mới thể thấy bộ dạng bối rối hiện giờ của .
"Chúng cũng ép buộc sứ giả ở , nhưng... Chúng hy vọng sứ giả ở ." Quang cố gắng giải thích, "Bộ lạc của chúng lớn hơn bộ lạc của ngươi nhiều, hơn nữa bộ lạc của các ngươi thuộc về con hổ trắng ? Hổ trắng bất thường, lãnh thổ của ... cũng bất thường!"
Ninh Phỉ lạnh lùng , gằn từng chữ : "Con hổ trắng vô danh trong miệng các ngươi chính là thánh thú Thần thú đích chỉ định cho , là đại diện cho thú nhân dũng cảm, cũng là biểu tượng của bộ lạc chúng ! Hắn là thánh thú của , cũng là em trai của , của và là thú nhân ở bên đến cuối đời!"
Đám thú nhân Hổ tộc xong lời nào.
Ninh Phỉ , chỉ dựa mấy câu của thể đổi thành kiến của những thú nhân đối với thú nhân dị sắc, vì im lặng một lát : "Bộ lạc mặc dù là lãnh thổ của Bé Chinh, nhưng là do thành lập, đó cũng là bộ lạc của . Thủ lĩnh Quang, ngươi coi thường bộ lạc của ?"
Thủ lĩnh Quang:...
Anh như , còn gì nữa?
Chương 63
Chương 63. Thu phục về nhà
Quang thủ lĩnh trái ngó , : "Cũng là sứ giả khó xử, để sứ giả vui vẻ, bọn còn..." Hắn , hướng bên cạnh vẫy vẫy tay.
Vài linh miêu với những bộ lông màu màu sắc khác biệt từ bụi cây gần đó bước , tới mặt Ninh Phỉ, liền biến thành các cô nương linh miêu cường tráng.
Ninh Phỉ bỗng dưng trợn to hai mắt, vội vàng xoay đầu . Thấy Mục Vân Vũ còn như việc gì, liền túm : "Nhìn cái gì mà ? Cẩn thận về nhà Tiểu Sở m.ó.c m.ắ.t ngươi !"
Mục Vân Vũ thể hiểu nhưng vẫn cùng xoay , đó lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Trong bộ lạc của bọn họ, bất kể nam nữ đều mặc quần áo, các cô nương thì mặc váy từ vải bố và da lông, che khuất dáng yểu điệu . Mục Vân Sở từng với , nam nữ khác , nên tùy ý để lộ, nên hổ. Mặc dù quen với việc kh** th*n mà mặt đồng bạn, nhưng hình như sứ giả thích thế.
Hành động của bọn họ Quang thủ lĩnh cùng các linh miêu cô nương và những thú nhân khác đều ngây ngẩn cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-62-den-tham-ho-toc.html.]
Quang thủ lĩnh tiến lên một bước : "Sứ giả thích mấy thú nhân linh miêu ? Đây chính là những linh miêu xinh nhất trong bộ lạc, hơn nữa các nàng đều dũng mãnh, am hiểu bắt mồi. Trong đó một linh miêu còn từng sinh một ổ thú non khoẻ mạnh và tự nuôi dưỡng lớn lên."
Thú nhân giống cái như quả thực khiến thú nhân giống đực trong các bộ lạc tha thiết ước mơ, nếu vì bạn lữ của thú nhân giống cái c.h.ế.t sớm, bọn họ cũng cách nào đem nàng đến.
Ninh Phỉ: "..."
Anh lớn tiếng : "Ta giúp đỡ bộ lạc các ngươi là thật tình, ngờ các ngươi với . Xem các ngươi cũng cần trợ giúp, Đại Vũ, chúng về."
Mục Vân Vũ từ lúc đáp xuống vẫn luôn duy trì hình dạng thú, hiện tại Ninh Phỉ , liền sải cánh thét dài một tiếng, hai chân rời khỏi mặt đất.
Quang thủ lĩnh sửng sốt, chẳng lẽ mấy cô nương linh miêu hợp mắt sứ giả? Đây chính là những linh miêu nhất mà bọn họ thể tìm đó!
"Sứ giả, sứ giả!!" Hắn vội xông tới, túm c.h.ặ.t cánh tay Ninh Phỉ, liên tục "Sứ giả gì cứ với , nhất định thể . Nếu những thú nhân thì lập tức sẽ đổi thành kẻ khác?"
"Quang thủ lĩnh!" Ninh Phỉ khó chịu, nhưng cũng rõ, trong mắt những thú nhân , đây quả thật là thành tâm lựa chọn. Bọn họ giống như những thú nhân trong bộ lạc của , bản cùng Tiểu Sở chậm rãi đồng hoá, chữ, học lễ nghi, liêm sỉ, tiến lùi đúng mực.
Còn bọn họ chỉ dựa trực giác thú tính của mà việc, hơn nữa còn vui vẻ.
Anh thực sự là vui vẻ nổi.
Quang thủ lĩnh vẫy vẫy tay, ý bảo các cô nương linh miêu rời , buồn bực, bản sai chỗ nào mà khiến sứ giả nổi giận.
Nghe âm thanh rời của các cô nương linh miêu, Ninh Phỉ mới xoay về phía Quang thủ lĩnh, giận dữ : "Chẳng lẽ các ngươi cảm thấy kiếm nổi bạn lữ nên cần các ngươi chọn giúp? Hiện giờ hai bộ lạc hợp tác, dạy phương pháp sinh tồn cho các thú nhân, các ngươi cung cấp đồ vật yêu cầu, chính cũng cần gì, Quang thủ lĩnh đừng tự cho là thông minh!"
Quang thủ lĩnh hiểu, chớp đôi mắt hổ Ninh Phỉ, bối rối nở nụ ngốc nghếch.
Ninh Phỉ , nội tâm thở dài. Đều là lão hổ, vì cớ gì mà Bé Chinh nhà thông minh, còn tên ... Ngu như heo!
Anh điều chỉnh tâm trạng, tiếp tục : "Nếu Quang thủ lĩnh chuyện khác, bây giờ và Đại Vũ sẽ xem quanh địa bàn của ngươi, xem vật đáng giá nào để trao đổi, đó chúng tính toán tiếp." Nói xong liền gạt tay Quang thủ lĩnh .
"A...A!" Quang thủ lĩnh ngượng ngùng thu tay về, chỉ ngây ngốc gật gật đầu.
Đại Vũ giương cánh chở Ninh Phỉ lượn một vòng lãnh thổ Hổ tộc, Ninh Phỉ dò hỏi hệ thống trong đầu "Cẩu Đản, mày quặng ở nơi nào?"
Cẩu Đản liền [ Từ nơi hướng qua trái 10km, mỏ than lớn .]
Ninh Phỉ khiếp sợ : "Mỏ than??? Thật sự là mỏ than?"
Cẩu Đản đáp [ Là mỏ than, cái mới mẻ gì? tinh cầu 50% là nước, 50% là núi rừng, trải qua trăm triệu năm biến hoá, vài mỏ than bình thường ? ]
Ninh Phỉ hít sâu một , nhịn xuống sự vui sướng trong lòng, với Đại Vũ: "Bay về bên trái, phía đó thứ !"
Bên trái nơi là phương bắc của bộ lạc Hổ tộc, phần lớn diện tích là núi rừng, cây cối xanh che phủ. Khoáng thạch nhô lên giữa rừng cây, lộ sắc màu đen nhánh.
Ninh Phỉ đáp xuống đỉnh núi, dùng sức gỡ lấy một khối đá đen, đưa mắt tỉ mỉ quan sát, khối than đá dấu vết cây cối, quả là hàng thượng phẩm. Mỏ than hình thành từ cây cối chôn vùi đất hàng ngàn hàng vạn năm, trải qua sự biến chuyển của dãy núi, hiện giờ đẩy lên mặt đất. Nơi đất bùn che phủ mọc lên những cây cao lớn, nhưng đất ở một chỗ nước mưa dần dần cuốn trôi, lộ than đá chôn giấu.
Đây là một núi than đá khổng lồ!
Hơn nữa, điều tuyệt vời nhất là núi than đá ẩn trong rừng rậm thể thấy hết , cho dù là đào hết bộ nữa , đối với vùng núi rừng cũng chỉ là 'chín trâu mất sợi lông'.
Đôi tay Ninh Phỉ trùm lên khối đá lớn, đá lớn liền biến mất ngay lập tức, lộ hố sâu gần 5 mét.
Đại Vũ thấy cũng trách, bọn họ sớm quen việc Ninh Phỉ đổi đồ xung quanh.
Ninh Phỉ nhặt mấy khối than đá xung quanh, xé mấy lá to gói , hưng phấn : "Đi, tìm Quang thủ lĩnh."
Một đám lão hổ vẫn tại chỗ chờ đợi, thấy sắc trời dần tối mà vẫn thấy Đại bàng bay về, khỏi chút nôn nóng.
"Thủ lĩnh, sứ giả lẽ... về ?"
Quang thủ lĩnh lắc đầu " Địa bàn của chúng lớn như , sứ giả một vòng thì cho dù là vũ tộc cũng cần một thời gian dài. Chờ tiếp ."
Hắn dứt lời, liền thấy Đại bàng thét dài, vũ tộc to lớn xuất hiện ở phía chân trời, trong giây lát liền bay đến đỉnh đầu bọn họ, xoay quanh hai vòng thả Ninh Phỉ xuống.
Quang thủ lĩnh vội vàng lên đón tiếp, nôn nóng hỏi: "Sứ giả tìm vật mong ?"
Ninh Phỉ gật gật đầu, đem gói lá trong tay đặt tay Quang thủ lĩnh, "Ta cái ."
Quang thủ lĩnh cho rằng sứ giả tìm vật gì đó thể ăn , kết quả khi mở thấy mấy viên đá màu đen. Chẳng lẽ... Đá cũng thể ăn? Hắn cầm lấy một viên đá nửa ngày, bỏ miệng răng rắc c.ắ.n thử.
Ninh Phỉ kịp cản, Quang thủ lĩnh phun vụn than trong miệng , dở dở : "Cái đồ ăn, đây là đá."
Quang thủ lĩnh phun hết vụn than, dùng sức xoa miệng khiến gương mặt nửa đen nửa trắng. Hắn trưng bộ mặt đau khổ, : "Sứ giả đổi cái thứ đá ?"
Ninh Phỉ : " , các ngươi dùng đá để trao đổi kỹ năng sinh tồn cho thú nhân của ."
"Đá ..." Quang thủ lĩnh thật sự viên đá gì hữu dụng, cái cũng chẳng ăn ...
Ninh Phỉ : "Ta dạy miễn phí cho các ngươi cách nhóm lửa."
Anh tìm kiếm cành cây và cỏ khô phù hợp trong rừng bên cạnh, lấy dây leo vật hình cánh cung, rút cọ xát lỗ trống gỗ, một lúc liền khói nhẹ bay .
Tia lửa rơi mặt của ngòi lấy lửa, nhẹ nhàng gợi lên, phụt một tiếng, ngòi lửa liền lập tức bốc cháy.
Trong thời gian , Đại Vũ sớm tìm đá để xây nên cái bệ bếp giản dị, nhặt củi đặt trong bếp. Ninh Phỉ đặt ngòi lửa lên củi, ngọn lửa nhỏ dần dần biến thành một đám lửa bập bùng.
"Đây là lửa, thể nướng thịt tươi, giúp dễ ăn hơn, cho dù là già hàm răng thì cũng thể ăn một ít. Tuy lửa , nhưng sơ sẩy thì thể biến thành hỏa hoạn thiêu sạch cả rừng cây. Cho nên, khi các ngươi nhóm lửa, nhất định dọn sạch mặt đất xung quanh, dùng đá dựng thành bệ bếp, phòng ngừa lửa cháy lan . Chỉ cần liên tục cho củi khô trong bếp lửa, lửa sẽ tắt, nếu nhóm lửa nữa, các ngươi cũng cần tìm trông coi đống lửa ."
Ninh Phỉ ở đống lửa bên cạnh, về phía Quang thủ lĩnh, : "Hiện giờ thành ý của cũng đủ, còn ngươi thì ? Ngươi trao đổi cái gì với ?"
"Ta một nơi như thế, ý là, cái phòng giống thế để ở!" Quang thủ lĩnh bên đống lửa ấm áp kích động : "Ta còn cái bình gốm mà các ngươi dùng để nấu nướng! Còn cách những cái sọt đó nữa, , đều !"
Sọt tre mang về bọn họ lấy một cái tháo tung , nhưng cho dù là thông minh nhất trong bộ lạc cũng cách dùng cây trúc để bện thành sọt như thế. Những sọt tre còn thì bọn họ thấy tiếc, dám tháo .
Ninh Phỉ gật đầu : "Có thể, cách nồi đất, dùng 50 sọt đá như thế đem đổi. Khi nào các ngươi đem đủ 50 sọt đá đến, liền phái đến dạy các ngươi chế tác nồi đất, dạy cho đến khi các ngươi học . Cách chế tác sọt tre dùng 20 sọt đá để đổi, cũng sẽ phái đến dạy. còn nhà ở thì..."
Quang thủ lĩnh : "Những cái khác đều thể cần, nhưng hiện giờ cái nhà ở ...."
Ninh Phỉ : "Hiện tại cách nào chế tác nhà ở, nhưng thể cho các ngươi những thứ cần chuẩn , thời gian tới cũng sẽ phái đến dạy cho các ngươi. nhà ở quý, cần càng nhiều đá để trao đổi."
"Chỉ cần chúng , chúng sẽ đổi!" Quang thủ lĩnh lớn tiếng "Ta cái nhà ở ."
Ninh Phỉ : "Các ngươi sẵn nhiều loại đá , từ hôm nay trở cứ mỗi ngày đưa mười sọt đá, mãi đến khi mùa mưa qua mùa thu đến, sẽ phương pháp chế tác nhà ở cho các ngươi."
"Tốt !" Quang thủ lĩnh xoa xoa tay, kích động qua , lúc đột nhiên hỏi: "Thủ lĩnh, mười sọt là bao nhiêu?"
Quang thủ lĩnh sửng sốt, dừng bước chân, về phía Ninh Phỉ.
Ninh Phỉ sớm chuẩn mười khối đá nhỏ tròn tròn, đem đá đưa cho Quang thủ lĩnh : "Một cục đá đại biểu cho một sọt, mười tảng đá là mười sọt. Hai mười sọt chính là hai mươi sọt, năm là năm mươi sọt. Các ngươi nhớ kỹ."
Quang thủ lĩnh tay cầm đá, trong đầu chỉ là sọt và đá.
" mà, cái thứ đá đen ở chỗ nào?" Lại hỏi.
Ninh Phỉ : "Ngày mai đưa các ngươi tìm."
Buổi tối, Quang thủ lĩnh đem con mồi mà các thú nhân khác bắt , chọn lấy phần thịt ngon nhất đưa cho Ninh Phỉ, Ninh Phỉ lấy đồ ăn của đổi với , đó dùng d.a.o từ vỏ sò mang theo cắt thịt thành từng khối nhỏ, dùng nhánh cây xuyên qua, đặt đống lửa để nướng.
Các thú nhân khác thấy thế cũng sôi nổi theo. Chỉ là bọn d.a.o vỏ sò, chỉ thể dùng tay xé, răng c.ắ.n, đem thịt xé thành khối cũng xiên nhánh cây.
Thịt nướng gần chín, Ninh Phỉ lấy trong sọt của một cái ống trúc, bên trong đựng muối tiêu điều chế . Anh lấy một nhúm muối tiêu rắc lên thịt nướng, mùi hương bỗng dưng lan toả.
Các thú nhân khác đều cái ống trúc, thèm ch** n**c miếng.
Ninh Phỉ thấy thế, đưa ống trúc cho Quang thủ lĩnh, : "Cái tặng cho các ngươi, nhưng nữa thì chỉ thể đem đồ đến đổi."
Anh và Đại Vũ cầm tay dạy cho đám thú nhân cách nướng thịt, đưa đao vỏ sò cho bọn họ.
Các thú nhân vô cùng cảm kích, bọn họ nhai đầy một mồm thịt nướng, đầu lưỡi cảm thụ hương vị giống phàm nhân, ăn đến mức cả miệng bóng nhẫy, cảm thấy mỹ mãn.
Ninh Phỉ kỹ một lượt gương mặt của các thú nhân , một vòng cũng đến tột cùng là con nào lúc khiêu khích Ninh Chinh. Anh cúi đầu xuống, ngọn lửa thiêu đốt, đột nhiên nở nụ .
Quang thủ lĩnh khó hiểu , : "Sứ giả gì ?"
Ninh Phỉ : "Ta nhớ một năm tuyết lớn, một con thuộc Hổ tộc từ nơi nào đến địa bàn của khiêu khích, kết quả cùng A Chinh đ.á.n.h trở về. Kết quả con hổ cam lòng, châm ngòi mấy báo đốm bắt rời khỏi lãnh địa, g**t ch*t và A Chinh, chiếm địa bàn và sơn động của riêng..."
Quang thủ lĩnh , sắc mặt càng ngày càng đỏ lên.
Hắn há miệng th* d*c, đầu về hướng bên cạnh. Lúc trong đám một con thú nhân sắc mặt âm trầm đang nghĩ gì, nhưng , thú nhân chắc chắn lời sứ giả .
"...Ngươi xem, như thế mà cũng giống lời ? Quang thủ lĩnh, lúc liền với A Chinh, nếu đó là bộ lạc Hổ tộc, chờ chúng cường đại nhất định đ.á.n.h qua đó, địa bàn của một bộ lạc thể tuỳ ý khiêu khích ?"
Quang thủ lĩnh hổ cực kỳ, sắc mặt khó coi. Hơn nữa sắc mặt càng lúc càng khó coi hơn, lúc ít thú nhân đều chuyện, sứ giả đều hổ cúi đầu thật thấp.
"Sứ giả, kẻ đó đúng là thú nhân của Hổ tộc, là trong bộ lạc của , bảo xin ngươi ngay." Quang thủ lĩnh xong liền lớn tiếng: "Phong, ngươi còn mau tới đây!"
Ninh Phỉ ha ha: "Không cần xin , rốt cuộc thì khiêu khích cũng là , chỉ là uỷ khuất A Chinh nhà ."
Sắc mặt Quang thủ lĩnh càng thêm khó coi, ngay cả thú nhân tên mà dậy cũng càng thêm âm trầm.
"Ta bao giờ xin một con Bạch hổ xui xẻo!" Hắn lớn tiếng : "Trước đây đúng là nên để mặc cho con Bạch hổ lớn lên, bộ lạc nhân từ lắm nên mới g.i.ế.c khi sinh !"
Ninh Phỉ giương mắt , gì.
Quang thủ lĩnh nuốt nổi thịt nướng trong tay, trở dậy, cả giận : "Hiện giờ Bạch hổ trở thành thần thú của sứ giả, là do Thú Thần ban tặng. Tuy rằng năm đó chúng đuổi cả nhà họ khỏi bộ lạc, nhưng lúc đó chúng cũng nghĩ đến Thú Thần sẽ phong thần thú. Hiện giờ thì cần tôn trọng một phần, cho nên ngươi cần xin !"
"Ta !" Phong cứng cổ : "Vì cái gì mà lúc g.i.ế.c chiếm địa bàn thì chẳng ai phản đối. Còn bây giờ là kẻ sai, dựa cái gì chứ?"
Quang thủ lĩnh phẫn nộ hổ thẹn, quả thực mới .
Ninh Phỉ : "Được , rốt cuộc thì lúc và A Chinh cũng thương. Đại Vũ, ăn no , ngươi thì ?"
Mục Vân Vũ lấy một nắm cỏ xanh, lau qua dầu mỡ ngón tay, gì, nhưng cũng đủ để biểu hiện rằng bản ăn no.
Ăn uống no say, Quang thủ lĩnh phủ một lớp cỏ khô và rêu thật dày lên sơn động của chính . Cái Ninh Phỉ nhớ đến lúc đến thế giới , mờ mịt vô tri mà chạy đến địa bàn của Ninh Chinh, tìm sơn động .
Lúc đó gian khổ, ở trong sơn động phủ kín cỏ khô và rêu phong, cuộn tròn , cách nào ngủ say, vì còn dựng lỗ tai cảnh giác ngóng động tĩnh bên ngoài, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay cũng khiến bừng tỉnh.
Hiện giờ nhớ thấy khổ đau ngọt ngào, bắt đầu hoài niệm về hang động nơi Ninh Chinh và ở.
Mục Vân Vũ ngủ trong sơn động, biến về hình thái Đại bàng, cây thô to bên ngoài sơn động, tìm nơi chạc cây giao mà ngủ gật. Như thể canh gác, còn thể nghỉ ngơi, hơn nữa cũng lo những con mèo bự leo cây đ.á.n.h lén.
Hắn thật sự yên tâm với đám hổ , cảm thấy đầu óc bọn chúng đơn thuần như thú nhân trong bộ lạc của , mà đầy rẫy những ý nghĩ xa.
Thật , nếu bàn về bụng đầy tâm tư thì chẳng ai so với con báo nhỏ nhà .
Sáng sớm hôm , Ninh Phỉ và Đại Vũ ăn sáng qua loa, đưa Quang thủ lĩnh và vài thú nhân tìm đến chỗ núi than đá.
Các thú nhân sải bước chạy như điên theo phương hướng Đại bàng bay đầu chỉ thị, hơn một giờ mới đến vị trí của núi than đá. Ninh Phỉ nhổ bụi cỏ dại chân núi, dùng nhánh cây đào đất bùn, quả nhiên lộ than đá màu đen bên trong.
"Từ đỉnh núi đến đây, cả ngọn núi đều là loại đá đen , cũng đủ để các ngươi trao đổi nhiều thứ với bọn ." Ninh Phỉ cầm khối than đá trong tay xem xét khiến ngón tay đen sì, : "Lát nữa bọn trở về, cũng sẽ đưa sọt tre đến, đảm bảo đủ cho các ngươi sử dụng và một đan sọt nữa. Cậu chỉ dạy các ngươi đan sọt, mà còn chỉ cho các ngươi vài phép tính đơn giản, như sẽ tiện cho chúng giao dịch."
"...Tốt, ..." Quang thủ lĩnh gật gật cái đầu to xù lông của , trộm Ninh Phỉ, đem suy nghĩ trong lòng : "Sứ giả, ngài thật sự thể ở bộ lạc của bọn ? Chúng mỗi ngày đều sẽ cho ngài ăn con mồi ngon nhất, học cách nhà cũng sẽ để cho ngài ở căn phòng nhất, ngươi thể... ở ?"
Ninh Phỉ : "Ngươi bộ lạc của ngươi, cũng bộ lạc của . Quang thủ lĩnh, ngươi sẽ bỏ bộ lạc của để ở bộ lạc của khác ? Ngươi sẽ , cũng sẽ , nơi đó bạn bè của , nhà của , tuyệt đối sẽ bỏ rơi họ."
Quang thủ lĩnh thất bại thở dài.
Ninh Phỉ đáp , : "Sau địa điểm giao dịch của chúng là ở chỗ nước cạn bên , các ngươi mỗi ngày đem than đá đặt ở đó, chúng phái lấy. Chỉ cần đủ lượng liền sẽ dạy cho các ngươi thứ mong ."
Một con hổ giơ chân lên, chọc chọc Quang thủ lĩnh, Quang thủ lĩnh mới sực tỉnh từ bi thương vì sứ giả ở , mới nhớ tới cái gì mà vội vàng hỏi: "Cái bột phấn đêm qua ngài dùng để nướng thịt, cũng ."
Ninh Phỉ : "Ta dạy các ngươi cách vật đó, năm sọt mà đổi lấy một ống trúc."
"Vì dạy cách cái ?" Thú nhân phía Quang thủ lĩnh hỏi.
Ninh Phỉ : "Không chỉ là dạy cái , chế tác đồ sắt cũng dạy, các ngươi thì đem đồ tới đổi. Nếu cái gì cũng dạy hết cho các ngươi, các ngươi cho than đá nữa thì ? Để đảm bảo mối hữu nghị lâu dài giữa hai bộ lạc, đương nhiên cần liên kết giao dịch, nên chỉ đành dạy."
Đám hổ há to miệng, bọn họ hiểu vì để đảm bảo tình hữu nghị thì thể dạy họ chế tác thứ bột phấn .
Ninh Phỉ lười giải thích cho họ, chỉ : "Bắt đầu từ ngày mai, buổi chiều chúng sẽ đưa và sọt đến chỗ nước cạn, các ngươi cũng cần giao cho ... bốn sọt than đá tiền đặt cọc, bởi vì hiện tại các ngươi cũng chỉ bốn cái sọt. Người sẽ cho các ngươi than đá cần giao mỗi ngày, dù thì các ngươi đổi đồ gì thì trực tiếp dùng than đá đổi ." Nói xong, liền vỗ lên cánh của Đại Vũ, định rời .
"Sứ giả!" Quang thủ lĩnh vội vàng gọi Ninh Phỉ một nữa, lắp bắp : "Nếu, nếu chúng cũng thề với Thú Thần, thì ngài sẽ ban tên cho chúng ?"
Ninh Phỉ một cái, : "Biểu hiện của các ngươi ngày hôm qua thực sự buồn bực. Vậy nên bọn thông qua giao dịch lâu dài mà quan sát xem, các ngươi thật sự trung thành với Thú Thần. Chờ thời điểm tới, Thú Thần sẽ cho rằng ngài tiếp nhận thành ý của các ngươi , lúc đó sẽ tự động đến bộ lạc của các ngươi, ban tên họ cho các ngươi."
Quang thủ lĩnh thấy mấy lời khỏi chút mất mát. Hắn cảm thấy sứ giả vì sự kiện đêm qua mà nổi giận, chính là... Hắn thực sự nên xử lý Phong như thế nào, rốt cuộc thì hành vi của Phong lúc đó cũng là do ngấm ngầm đồng ý...
Lúc mặc dù bọn họ thiếu chút lãnh địa đó, nhưng thêm thì cũng . Tuy rằng vài vị quan hệ với cha Bạch hổ cũng khuyên can một chút, nhưng cũng vì thế mà ngăn cản Phong. Hơn nữa cũng , Phong và cha của Bạch hổ cũng chút mâu thuẫn, nên cũng mặc kệ.
cũng chẳng ai ngờ , chỉ vắng bóng mấy năm mà Bạch hổ Thú Thần phong thần thú, mà bọn họ xin sứ giả dạy cho bọn họ nhiều thứ, nhưng sứ giả xem Bạch hổ như nhà.
Hắn thật sự Thú Thần ban cho tên họ, lúc ở bộ lạc của sứ giả, đám gọi bằng những cái tên khác biệt, khiến chút cảm giác hâm mộ.
thế nào thì sứ giả mới cao hứng, thì Thú Thần mới nguyện ý ban tên cho bọn ?
Đại Vũ tung cánh bay v.út lên, Ninh Phỉ bắt lấy cổ chân mà bay theo lên trời, ở giữa trung lớn tiếng : "Quang thủ lĩnh, nhớ rõ giao dịch của chúng ." Nói xong liền theo Đại Vũ bay cao, dần dần xa.
Chờ bay một xa, Đại Vũ mới tìm nơi nhẹ nhàng đáp xuống, Ninh Phỉ đem da trùm , treo lên chân Đại Vũ, một nữa bay lên.
Anh thật sự sợ đám hổ , sợ bọn họ túm c.h.ặ.t cho rời , ngay cả túi da cũng kịp trùm .
"Về nhà...dù mới xa một ngày, nhưng nhớ bộ lạc của ." Ninh Phỉ trong túi da, cảm thấy bộ lạc của thật sự , cả A Chinh cũng nữa.
Đại Vũ cũng nhớ bộ lạc của , cảm thấy cho dù là con hổ nào thì cũng so với Tiểu Sở nhà . Đặc biệt là đám Hổ tộc , quả thực quá phiền phức!
Chương 64