Linh miêu hằng ngày ký - Chương 65: Thành lập hạm đội

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Thạch Đầu điều động một ít thú nhân săn, cộng thêm sáu đến bảy già nữa.

Dưới sự dẫn đầu của hai sứ giả là Ninh Phỉ và Mục Vân Sở, một đám thú nhân chổng m.ô.n.g lên mà nhổ cỏ trong khu vực vẽ quảng trường.

Cỏ dại và bụi cây trong khu vực um tùm, những cánh đồng mới trồng của họ cứ cách vài ngày nhổ cỏ một . Tuy nhiên do mùa thu năm ngoái những cánh đồng họ trồng cháy, nên nhiều cỏ dại cũng đốt .Vì thế mà sang năm lượng cỏ dại ít hơn một nửa. Nói là ít hơn một nửa, nhưng còn cỏ dại dư cũng khá nhiều.

Cỏ dại, bụi rậm và một cây non nhổ tận gốc đều vứt sang một bên. Chờ khi phơi khô sẽ trải bãi đất trống để đốt lửa. Thứ nhất là để đốt hết những hạt giống cỏ dại còn sót , thứ hai là loại bỏ bọ và trứng trùng trong đất.

Nếu , thì dù lót đá lên, một trận mưa cũng sẽ cỏ dại mới đẩy .

Đám thú nhân việc hiệu quả, họ chỉ nhổ cỏ dại mà còn đặt tất cả các loại rau dại ăn từng đống riêng biệt. Hiện tại rau dại trong mắt họ còn giống như cỏ dại nữa, mà sẽ biến thành nguyên liệu cho những chiếc bánh bao hoặc sủi cảo hấp dẫn, ăn kèm với thịt, một ngụm c.ắ.n xuống lan tỏa hương vị tươi ngon, khiến giơ lên ngón trỏ.

Buổi trưa, Đại Hoa ở nhà chuẩn cơm trưa gọi bọn họ về ăn, tiện đường còn mang một giỏ bánh nhân thịt cho đám thú nhân nhỏ đang chăn cừu. Hai con sói con chạy tới chạy lui chân Đại Hoa, giờ chúng xem nàng là của . Lâu lâu, chúng những hành vi cử chỉ mang theo đặc điểm của loài báo hoa, chẳng hạn như luôn trèo cây. Điều khiến em nhà họ Tôn dở dở , nhưng cũng còn cách nào khác ngoài việc chờ đến khi lũ sói con cai sữa năm mới sửa .

Suy cho cùng, sói thể trèo cây, cho dù kêu "ao hú, ao hú" thì cũng chẳng thể ích gì.

Chỉ mất gần một buổi sáng để dọn sạch bộ khu vực cần dọn dẹp, cỏ dại và rau dại đều chất thành đống cao.

Một trận gió oi bức thổi qua, những đám mây đen dần xuất hiện ở phía chân trời.

Điểm của mùa mưa chính là việc luôn phụ thuộc thời tiết. Đám Ninh Phỉ nhanh ch.óng đem thu dọn đống lông thú, rau dại và các loại nấm phơi khô ngoài sân đưa trong nhà, đó chờ đợi đám thú nhân săn trở về. Y đặc biệt lo lắng cho Mục Vân Vũ, vì thời tiết sấm sét khá là bất lợi cho Vũ tộc. Nước mưa chỉ ướt đôi cánh của Vũ tộc, mà còn mắt họ mờ , khiến họ dễ lạc đường.

Mục Vân Sở chút lo lắng, y yên nhặt rau ngoài. Được một lúc thì dứt khoát chạy ngoài, vươn cổ về hướng Mục Vân Vũ . Nếu lúc Mục Vân Vũ thể trở về, đến lúc trời trở mưa thì càng khó trở về hơn.

May mắn , Mục Vân Vũ trong chốc lát liền xuất hiện từ phía chân trời, móng vuốt phía còn móc vài chiếc giỏ trúc chứa đầy than đá.

Mục Vân Sở thở phào nhẹ nhõm, bộ như thèm quan tâm, trở hành lang nhà, chiếu rơm tiếp tục nhặt rau.

Ninh Phỉ thấy y như , khỏi hừ lạnh một tiếng, Mục Vân Sở trợn mắt như thấy.

Những thú nhân đang săn cũng lượt cõng con mồi lưng trở , khi họ kịp bước nhà thì mưa lớn trút xuống. Đám thú nhân chạy , la hét đùa ầm ĩ, thuận tay ném con mồi lên hành lang giũ nước mưa xuống.

Ngày mưa thì thể nào nướng thịt .

Kỳ thật đối với đám thú nhân lúc còn tiến bộ lạc , ngày mưa tương đương với việc nhịn đói. Họ thể săn mồi những ngày mưa, hơn nữa còn trốn bụi rậm hoặc hang động để tránh nước mưa ướt lông mắc bệnh. Bây giờ nhớ , liền cảm thấy hồi đó chút đáng thương nên lời.

Mục Vân Vũ đặt giỏ trúc cạnh bếp, đó Mục Vân Sở kéo phòng, bảo nghỉ ngơi thật . Từ sáng đến giờ, Mục Vân Vũ hầu như ngừng mang vác đồ nặng bay tới bay lui, hơn nữa buổi trưa cũng ăn gì, quả thực mệt mỏi.

Tuy rằng trời mưa thể nướng thịt, nhưng vẫn còn nhiều thứ để ăn khác. Ví dụ như món bánh bao nhân thịt hấp trong nồi hấp chồng cao lên , hoặc là món thịt hầm rau củ trong nồi đất, cùng với bánh nhân thịt rán chảo sắt, còn Ninh Chinh đang nhào bột mì ăn.

Trong nhà thể chứa quá nhiều , nên mỗi khi trời mưa, đ.â.m thú nhân sẽ đến lấy đồ ăn từ chỗ Ninh Phỉ mang về nhà ăn. Tuy bây giờ chỉ hai chiếc nồi sắt lớn, nhưng nhà nào cũng một chiếc chảo nhỏ thể dùng để nướng thịt và bánh nướng áp chảo, dùng cũng tiện lợi. Thậm chí kể cả món hầm, họ cũng chỉ việc mang thịt và rau chuẩn sẵn về nhà hầm là xong.

Khi bánh bao hấp xong, Ninh Phỉ hô lớn một tiếng, mấy thú nhân từ trong sân nhà lao , mang theo hai nồi hấp phủ bằng lá cọ ngao ngao lao nhà. Cả đám vui vẻ, trong tiếng mưa xôn xao tạo nên bầu khí đặc biệt ấm áp hẳn.

Ăn xong, Ninh Phỉ với Mục Vân Vũ về suy nghĩ của .

Trên mặt Mục Vân Vũ bộc lộ chút cảm xúc gì. Thực sự để mà thì nhận bộ lạc ngày càng bận rộn như , nhưng chỉ một là thú nhân thuộc Vũ tộc so thì quá ít. Chỉ là hầu như chẳng tình cảm gì mấy với bộ lạc của , nếu cũng sẽ vì sự sụp đổ của bộ lạc mà nảy ý tưởng tiến về phía nam để thăm dò.

Hắn cũng sẽ tình cờ mà đến đây như .

Ninh Phỉ vẻ mặt của Mục Vân Vũ, : "Hoặc là ngươi thể cho địa điểm, hừm... Có những nơi nào mà thú nhân Vũ tộc? Ta thể đích tới đó mời họ. Không cần lo lắng về tuổi tác, già cũng mà tuổi còn nhỏ quá cũng . Ngươi cũng đấy, nơi vốn thiếu đồ ăn thức uống, mà chỉ thiếu thôi."

Mục Vân Vũ cử động ngón tay, nhỏ giọng : "Ta tiên sẽ truyền cho bọn họ tin tức, xem bọn họ ai chịu tới ... Nếu thì chúng nghĩ cách khác."

"...Vậy cũng ." Ninh Phỉ gật đầu. Kỳ thật cũng thể Mục Vân Vũ quả thực cá tính. Đương nhiên dễ thì là cá tính, còn nếu khó thì chính là khó mà hòa đồng . Bình thường cũng thích chuyện là mấy, tiếp xúc nhiều nhất chính là Mục Vân Sở, nếu thì cũng sẽ lăn giường .

Hắn việc âm thầm vô cùng điềm tĩnh, nhưng cũng ít thực sự đang nghĩ gì.

Năm đó khi còn ở trong quân đội, Ninh Phỉ dẫn đội nhiệm vụ, sợ những cứng đầu, nhưng cực sợ những như thế . Người cứng đầu chỉ cần k*ch th*ch một chút là thể tạo một chiến binh xuất sắc. Tất nhiên, những thực sự thể quản sẽ tự sinh tự diệt ở những đơn vị cấp thấp. những lính im lặng và việc chăm chỉ là những khó quản nhất, ngươi những gì đều , nhưng nghĩ cái gì ngươi . Ai cũng rõ tính cách thật sự trầm tĩnh như , là loại sẽ bất ngờ bùng nổ một thời điểm nào đó.

Ninh Phỉ nháy mắt với Mục Vân Sở, Mục Vân Sở cũng gật đầu, đưa tay nắm lấy tay Mục Vân Vũ.

Mộ Vân Vũ ngẩng đầu y, sắc mặt trở nên hơn.

Ninh Phỉ vén rèm khỏi phòng, thấy Ninh Chinh đang bên đống lửa ở phòng khách, cùng bọn Đại Thạch và Tôn Sâm trò chuyện về việc săn, trong khi tay ngừng xử lý con mồi còn sót của cuộc săn ngày hôm nay.

Con mồi khó bảo quản những ngày mưa, nên thường là ăn một nửa, nửa còn cho nồi hầm từ từ lửa nhỏ cho đến khi xương mềm và thịt nhừ. Đến sáng hôm , kết hợp cùng với bánh bột ngô và bánh bao. Đó chính là một sáng ngon miệng.

Tuy nhiên, phòng khách vẻ nóng vì lửa, hai chị em Tôn Đóa Nhi dọn phòng của Lão Thạch Đầu và Thiết Trụ, chỉ còn em nhà họ Tôn trong phòng khách trông coi lửa cùng với những các nồi đất ở phía .

Con mồi chia đều từng nhà nên còn nhiều. Ninh Phỉ Ninh Chinh chỉ là mượn cớ để chờ cùng về nhà ngủ chung mà thôi.

Ninh Chinh thấy Ninh Phỉ , liền dậy ngoài dùng nước mưa rửa sạch tay, đó lặng lẽ kéo Ninh Phỉ về phòng.

Tôn Sâm nhướng mày Đại Thạch, Đại Thạch , đặt nồi thịt hầm lên lửa, vỗ nhẹ vai Tôn Sâm, bế con báo nhỏ đang buồn ngủ bên cạnh trở phòng.

Tôn Lâm chiếu, ánh lửa nhảy nhót, hạ giọng với trai: "Anh , nghĩ chúng nên với những bạn cũ về nơi ? Nơi đây khá là thoải mái, thể bọn họ cũng đến đây đấy."

Tôn Sâm nghĩ một chút, lắc đầu: "Tên thủ lĩnh đó quá lợi hại, sợ phát hiện sẽ đến gây phiền toái cho bộ lạc ."

" chúng sứ giả ?" Tôn Lâm nghiêng đầu háo hức trai : "Thần Thú sẽ bảo vệ chúng mà, ?"

Tôn Sâm : "Thần Thú sẽ cho chúng cơm ăn áo mặc, nhưng... Nếu hai bộ lạc bởi vì chuyện mà tranh cãi đ.á.n.h , lẽ ở trong mắt Thần Thú đấy là chuyện bình thường. Bộ lạc chúng vẫn còn quá ít , nếu xảy xung đột thì sẽ lợi thế. Khi nào nhiều hơn ... Thần Thú cũng sẽ giúp chúng đ.á.n.h , thằng nhóc ngốc , mau ngủ ."

Tôn Lâm thở dài, trở chiếu, tự nhủ: "Không bây giờ bọn họ sống thế nào , nếu lúc bọn họ cùng chúng trốn thì ."

Tôn Sâm nữa mà cũng chỉ âm thầm thở dài.

Trời mưa to suốt cả đêm, sáng sớm thì mới tạnh .

Tiếng ve sầu cùng với tiếng chim bắt đầu kêu vang ríu rít trong rừng, đám thú nhân từ trong mộng dần mở to mắt, chào đón một ngày mới đang đến.

Ninh Phỉ đẩy con mèo lớn đang bám c.h.ặ.t lấy , bất đắc dĩ : "Đã đến lúc săn , còn chịu rời giường nữa." Từ khi đến Hổ tộc, Ninh Chinh bám càng nghiêm trọng hơn. Buổi tối cũng buông, trời nóng như mà còn ngủ chung với , nóng đến mức sắp nổi sởi luôn .

Ninh Chinh ồ một tiếng, nhưng vẫn động đậy.

Cách vách lúc Đại Vũ rời giường, Mục Vân Sở kéo chuyện, giọng lớn nhưng xuyên qua vách tường bên đây. Đơn giản là dặn nhanh về nhanh, đường nhớ nghỉ ngơi, nếu chịu nổi thì cứ lấy một chiếc giỏ trúc nhỏ gói chút đồ ăn để ăn đường và lum la các thứ nữa, chuyện sến rện đến mức khiến đỏ mặt.

Ninh Chinh một hồi, mới thấp giọng : "Ngươi cũng chẳng bao giờ chuyện với như ."

Ninh Phỉ đành hôn lên trán hai cái, đẩy hai cái, : "Được ? Mau dậy , thể để khác thấy chúng ngủ nướng như , sẽ nhạo mất."

Ninh Chinh khịt mũi, chậm rãi dậy, cầm chiếc cốc đ.á.n.h răng bàn ngoài.

Lão Thạch Đầu đốt lửa trong sân, trong hố lửa mấy viên than đá đang cháy sáng rực, đó bày một dãy nồi đất, nồi chứa thịt hầm, nồi chứa cháo. Nồi hấp trong bếp bánh bao hấp, nhân là do mấy lão thú nhân dậy sớm chuẩn , bây giờ chắc cũng gần chín .

Những thú nhân trẻ tuổi cuối cùng cũng rời giường, dùng nước giếng mát lạnh để xua tan cơn buồn ngủ đến dùng bữa sáng tràn đầy năng lượng, ăn trò chuyện về những việc mà họ hôm nay.

Mục Vân Vũ ăn sáng xong, Tiểu Sở cũng từ giường dậy, tìm một cái giỏ trúc nhỏ, dùng lá gói mấy cái bánh bao hấp, suy nghĩ một chút cho thêm mấy quả trứng hấp . Sau đó y Mục Vân Vũ với ánh mắt đầy mong chờ.

Mục Vân Vũ thở dài, hóa thành một con đại bàng vàng, bảo Mục Vân Sở treo chiếc giỏ trúc nhỏ lên cổ mới vẫy cánh bay .

Đêm qua, Mục Vân Sở cùng nhiều chuyện. Hắn cũng rằng, chỉ một thì thể hết việc . Hắn bay lơ lửng bầu trời một lúc, đó đáp xuống một cái cây cổ thụ, kêu lên vài tiếng.

Một đàn chim bay tới, một lúc , cả đàn cùng bay về phía Bắc.

Mục Vân Vũ cúi đầu chiếc giỏ trúc nhỏ lủng lẳng cổ, ngửi thấy mùi bánh bao bên trong, mặt tự chủ hiện lên nụ môi.

 

Chương 66

 

 

Chương 66. Cậu nhớ ?

Nấm núi bắt đầu sinh trưởng mạnh mẽ. Hiện giờ khi săn núi, ngoại trừ những thú nhân nhiệm vụ tuần tra ranh giới, hầu hết mỗi đều sẽ mang theo giỏ tre. Thấy nấm, quả dại linh tinh sẽ hái xuống bỏ trong giỏ, gặp con mồi thì cởi váy biến thành hình thú. Sau đó vác con mồi bắt vai, xách theo giỏ tre chậm rãi về.

Bởi vì đang là mùa mưa, con mồi nhiều lên. Mỗi ngày bọn họ đều ngoài sáng sớm, đôi khi giữa trưa là thể mang con mồi về. Thời gian buổi chiều hoặc là giúp đỡ vài việc vặt trong bộ lạc, hoặc là lên núi đào nấm, đào về phơi khô, thuận tiện cho việc bổ sung rau mùa tuyết rơi.

Mùa mưa, chỉ nấm mọc thành chùm mà còn nhiều măng.

Búp măng to bằng cả bắp chân gặp nước mưa, đ.â.m xuyên qua từng lớp đất đỉnh đầu, ngừng nhô lên khỏi mặt đất. Tầm mười mấy cây măng là thể chất đầy một sọt. Những cây măng lột vỏ, cắt thành từng miếng mỏng phơi khô, hoặc dùng phần ngọn non mềm để ngâm muối. Mùa đông ăn thịt khô xào măng với cơm, thơm ngon.

Ninh Phỉ dẫn theo Mục Vân Sở và hai thú nhân già khác đào măng. Đi qua hang động mà bản từng ở, nhớ tới Hồ tộc chiếm nơi đó. Anh nghĩ nghĩ, vòng qua xem thử Hồ tộc sống như thế nào.

Thật hồ ly là động vật ăn tạp, ngoại trừ thịt thỏ hoang nhỏ chuột núi, bọn họ cũng sẽ ăn sâu, giun, ếch xanh và cá. Vào mùa đông khan hiếm thịt, bọn họ cũng sẽ dự trữ ít quả hạch và trái cây sấy khô, nhờ đó gian nan vượt qua mùa đông.

Thú nhân Hồ tộc đa phần khá nhỏ gầy, trong mắt Hổ tộc hoặc Báo Đốm tộc, bọn họ là một đám chú lùn. Dù chiều cao Hồ tộc tương đương với liệp báo và linh miêu, nhưng hình mảnh mai hơn một chút. Dáng như cũng giúp cho động tác của bọn họ trở nên cực kỳ nhanh nhạy, bất kể là săn né tránh tấn công đều chiếm ít lợi thế.

Mỗi Hồ tộc đều sở hữu một khuôn mặt xinh . Nếu gương mặt của Hổ tộc Báo Đốm tộc chút kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây, Liệp Báo tộc thì thuần thúy là giao diện phương Tây, Hồ tộc mang vẻ phương Đông, mày liễu mắt phượng, dịu dàng quyến rũ, dù là nam nữ đều xinh . Hơn nữa thể là do cách bộ lạc tương đối gần, đàn Hồ tộc học cách mặc váy cỏ. Có thú nhân nữ còn bện thêm váy một vòng hoa bằng cỏ, trông cực kỳ mắt.

Ninh Phỉ chiếc sọt trong tay, nhóm Hồ tộc đang phơi chăn cỏ trời nắng. Anh suy nghĩ một lát đẩy lùm cây qua.

"Ai?" Hồ tộc đang việc lập tức cảnh giác, bọn họ cảnh giác nhì Ninh Phỉ và hai con báo đốm già phía , trong miệng phát tiếng rít cảnh cáo.

Ninh Phỉ lên phía , dừng một cách an , "Ta là linh miêu của bộ lạc Cẩm Vinh, hang động nơi các ngươi đang ở từng là của ."

Mọi trong Hồ tộc tròn mắt , một thú nhân nam bước lên : "Là bộ lạc hổ trắng ? Chúng ... các ngươi bỏ hang động để nơi khác ?" Hắn căng thẳng, dù bọn cũng đang sống lãnh thổ của loài săn mồi cỡ lớn, đương nhiên cũng sẽ chủ nhân lãnh thổ bảo hộ. Cho nên nếu chủ nhân nơi thu hồi cái hang động , bọn cũng quyền lên tiếng.

Ninh Phỉ thú nhân Hồ tộc đang lo lắng mặt, hỏi: "Tộc trưởng các ngươi ?"

"Tộc trưởng đang săn." Thú nhân nam rốt cuộc Ninh Phi gì, vẫn giữ trạng thái cảnh giác như cũ.

"Các ngươi đừng căng thẳng." Ninh Phỉ thả sọt trong tay xuống, : "Ta đến thu hồi hang động, đến là giao dịch với tộc trưởng các ngươi. Các ngươi hẳn thấy cuộc sống của bộ lạc chúng ?"

Các thú nhân đồng loạt gật đầu. Khoảng cách hai nơi gần như , thỉnh thoảng săn cũng thể gặp , cho nên bọn họ thường xuyên chạy tới xem. Hơn nữa trong bộ lạc còn tỏa hương thơm khiến cảm thấy đói, hại bụng bọn họ sôi lên ùng ục.

"Cho nên, các ngươi bộ lạc trở nên như ?" Ninh Phỉ hỏi.

"Thật ? Chúng ......" Các thú nhân Hồ tộc thấy thế, khỏi sững sờ. Bọn họ mơ cũng trở thành một bộ lạc như , nhưng bọn họ chỉ là một bộ lạc nhỏ, căn bản dám tiến thêm một bước chừ đừng đến mong cầu một ít đồ vật.

Khi bọn họ hang động , thấy một bình gốm nứt mẻ và những tấm chăn cỏ thô ráp còn lưu , đều cảm thấy chúng hữu dụng, đó là còn kể đến hang động còn tảng đá lớn cửa và một đồ vật bằng phẳng mà họ rõ. Hang đông cho bọn họ cảm thấy hạnh phúc, đến những đồ vật khác ở trong.

Hiện tại bọn họ học cách dùng cỏ khô đan thành những tấm vải cỏ, phát hiện thứ dùng cực kỳ , mùa đông ngủ ở ấm áp. Hơn nữa những bình gốm vỡ mẻ đó vẫn thể dùng để đựng nước, phần góc cạnh sắc bén thể dùng để cắt thịt con mồi.

Bọn họ vẫn luôn dùng những thứ cẩn thận, sợ hỏng thì sẽ còn nữa.

Hơn nữa bọn họ cũng học theo bộ lạc , hái ít nấm mang vè phơi khô, thịt cũng phơi khô mùa thu. Tuy ăn ngon, nhưng quả thật thể cho bọn họ chắc bụng mùa đông.

"Ta tìm tộc trưởng về!" Một thú nhân lớn tiếng , lập tức biến thành hính thú, run rớt váy cỏ , chạy thẳng đầu .

"Chúng đào măng ?" Thú nhân già theo Ninh Phỉ nhỏ giọng hỏi Mục Vân Sở.

Mục Vân Sở cũng thì thầm đáp : "Đoán chừng sẽ giúp chúng đào, đừng gấp."

Nữ tộc trưởng Hồ tộc trẻ tuổi vội vã ngậm hai con thỏ chạy về, nàng ném con thỏ sang một bên biến thành hình , đó phát hiện bọn Ninh Phỉ đều nhanh ch.óng , lúc mới nhớ còn mặc váy cỏ biến .

Những khác mang váy và áo cỏ đây, nữ tộc trưởng mặc đồ , với Ninh Phỉ: "Ta ngươi, ngươi là sứ giả của bộ lạc đúng ?"

Ninh Phỉ tiếng mặc quần áo của nàng, đoán nàng xong bèn đầu: " , là sứ giả Ninh Phỉ."

"Sứ giả......" Nữ tộc trưởng nhịn bước lên phía , phấn khích đến mức mặt đỏ lựng: "Ngươi tới nơi của chúng là, là, chuyện gì ?"

Ninh Phỉ : "Lần tới là dạy các ngươi cách sọt tre và tạo lửa, nhưng với điều kiện các ngươi trao đổi một vật dụng với chúng ."

"Chỉ cần đó là thứ chúng thể tìm !!" Hốc mắt nữ tộc trưởng đỏ lên, nàng lửa, cũng nhiều thấy đám thú nhân nướng đồ ăn ngọn lửa. Thịt nướng chín thật thơm mà, thơm hơn thịt sống nhiều, cũng ngon miệng hơn nữa.

Ninh Phỉ : "Thực cũng khó, chỉ cần các ngươi giúp chúng hái măng là , chốc nữa chỉ các ngươi cách đào măng. Sau đó....... Lỗi thúc, ngươi dạy bọn họ cách nhóm lửa, cách nướng thịt ?"

Một thú nhân báo đốm đến, : "Tất nhiên là thể, dạy luôn bây giờ ?"

Ninh Phỉ : " thế, ngươi dạy bọn họ nhóm lửa, dẫn bọn họ đào măng."

Lỗi thúc bước đến chỗ thú nhân Hồ tộc, hỏi: "Ai học nhóm lửa nào?"

"Ta!"

"Ta !" Không ít thú nhân giơ tay lên, bọn họ thực sự phấn khích khi thể học những thứ như .

Lỗi thúc dẫn bọn họ chọn những khúc củi nhóm lửa, Ninh Phỉ gật dầu vói nữ tộc trưởng, hiệu cho nàng theo .

Nữ tộc trưởng chọn vài tên thú nhân theo , nàng trầm ngâm một lát, hỏi: "Sứ giả, ngoài măng , chúng còn cái gì để thể trao đổi với ngươi ?

"Các ngươi thể giúp chúng việc, đó chúng sẽ trả công các ngươi đồ ăn." Ninh Phỉ .

"Tuy vóc chúng nhỏ bé, nhưng sức lực lớn, việc gì cũng thể !" Không đợi nữ tộc trưởng trả lời, thú nhân khác đằng lập tức cướp lời, "Chúng thể học cách áo da ? Ta thấy lúc tuyết rơi, các ngươi thường mặc lên lớp da dày. Chúng cũng từng thử áo da, nhưng nó quá cứng để mặc."

Có lửa, da, ít bọn họ thể sẽ một mùa đông ấm áp.

"Còn thứ đồ thể đựng nước , các ngươi gọi nó là bình gốm." Nữ tộc tưởng .

Ninh Phỉ gật đầu: "Tất cả đều , nếu casc ngươi , lúc tuyết rơi chúng sẽ chia cho các ngươi một ít đồ ăn và áo lông, giúp các ngươi yên mà vượt qua mùa đông, thấy thế nào?"

Các thú nhân Hồ tộc phấn khích điên , liên tục gật đầu.

Rừng trúc càng ngày càng lớn, bởi vì đến đào măng, chúng nó kiêng nể gì mà bành trướng lãnh địa.

Ninh Phỉ lụa một cây măng, đào xới bùn đất bên cạnh, dùng đao từ vỏ sò bổ măng xuống đưa cho nữ tộc trưởng, "Chính là cái , mỗi ngày các ngươi đào mấy sọt cho chúng , thể đổi lấy đồ ăn hoặc những đồ vật khác. Vỏ sò đao cũng tặng cho các ngươi, các ngươi thể đưa sang bộ lạc chúng học bện sọt tre và nung bình gốm. Đến khi măng già, các ngươi dùng sức lao động để trao đổi. Bện sọt tre cần nhiều sức mạnh, thú nhân lớn tuổi hoặc thành niên đều ."

Nữ tộc trưởng nhận lấy đao vỏ sò, học theo Ninh Phỉ đào măng, "Làm như ?"

" , đúng là như , chất đầy một sọt đưa cho chúng ."

"Tốt, , hôm nay chúng sẽ đưa qua cho các ngươi!" Nữ tộc trưởng vui xỉu, vội vàng gọi các thú nhân bắt đầu đào măng. Bọn Ninh Phỉ mang đến bốn cái sọt tre, bộ đều để ở nơi .

Nữ tộc trưởng theo bọn họ về hang động, lửa ngoài cửa động đốt lên. Bởi vì lúc Ninh Phỉ ở trong hang động dùng tảng đá thành lò sưởi, đàn thú nhân cũng phá hỏng lò sưởi, hiện tại đúng lúc mang sử dụng.

Hai con thỏ nữ tộc trưởng mang về Lỗi thúc thuần thục lột da, moi nội tạng, xiên thịt và nội tạng cành cây, đặt lò sưởi cạnh tảng đá lớn, nướng, phát những tiếng tanh tách của dầu mỡ.

Nước mắt nữ tộc trưởng rơi lã chã, nàng ngừng lau mặt, phấn khích gì hơn.

"Chúng về , các ngươi tự chọn xem ai thể học bẹn sọt tre." Ninh Phỉ xong, dẫn theo Lỗi thúc tạm biệt với đàn Hồ tộc.

"Cuối cùng cũng ." Lỗi thúc hắt xì một cái thật mạnh, dùng sức xoa xoa cái mũi : "Thú nhân Hồ tộc thực cũng tệ, thông minh, nhưng họ........ còn cả mùi trong hang động, sặc chạy , mùi quá nồng."

Thật thú nhân luôn mùi tanh cơ thể, mùi Hồ tộc khác so với bọn họ. Chẳng qua hiện giờ thú nhân ở bộ lạc Ninh Phỉ đề yêu sạch sẽ, đ.á.n.h răng rửa mặt mỗi ngày, buổi tối còn tắm một , mùi tanh phai nhiều.

Mục Vân Sở : "Chúng cần tìm một cây bồ kết, đợi cho cây bồ kết đó quả là thể dùng xà phòng, nhưng cây bồ kết trông ." Nói xong, y giương mắt Ninh Phỉ, thò gần, hỏi: "Có thể dùng hệ thống đổi rau dại lấy sách t.h.u.ố.c y d.ư.ợ.c linh tinh ? Hiện tại chúng nhiều ý tưởng, nhưng nhiều thứ chúng thậm chí còn chúng trông như thế nào."

"Trở về bàn tiếp." Ninh Phỉ cũng ý tưởng , đặc biệt là y d.ư.ợ.c. Hiện giờ gian, nước suối trong đó hữu dụng với những vết thương ngoài da, hơn nữa bột tam thất tiêu sưng giảm viêm . nếu một ngày gian biến mất thì ? Việc cần hiện giờ là cố hết khả năng đổi lấy càng nhiều đồ từ gian càng , đó truyền những thứ cho các thú nhân, chỉ tri thức trong tay mới là thứ chân chính thuộc về .

Lão Thạch Đầu thấy bọn họ tay về thì khỏi sửng sốt. Nghe Lỗi thúc xong mới : "Như cũng , hiện giờ nhân thủ của bộ lạc quá ít, con mồi gì đó thiếu, nhưng sức lao động cực kỳ thiếu hụt. Tuy giờ cần vội vàng, nhưng chờ đến khi lương thực trồng đến mùa thu hoạch, đến việc xây nhà, sợ là đến thời gian ngủ cũng ."

Ninh Phỉ: ", hơn nữa Đại Vũ và Tiểu Sở còn đến biển mùa thu, đều là việc vất vả."

"Nếu Hồ tộc thể đến việc, thu dẫn theo vài biển." Mục Vân Sở : "Tài nguyên bờ biển phong phú, còn thể nấu muối bắt cá, phơi cá khô các thứ. và Đại Vũ thực sự lo liệu hết chừng việc."

Ninh Phỉ : " và Bé Chinh sẽ , dẫn theo mấy thú nhân già theo ........ Anh em họ Tôn cũng tồi."

Mục Vân Sở đồng ý.

Ninh Phỉ trong về nhà của , trực tiếp chui trong gian.

Anh mở thương thành , đổi một ít thức ăn chăn nuôi và hạt giống hoa hướng dương. Thương thành đa dạng đủ loại lung tung gì cũng , thậm chí cả áo lông vũ trang sức vàng linh tinh, đôi lúc lướt vài ngày cũng tìm thấy đồ vật cần.

Cẩu Đản cho thương thành là xài chung với các hệ thống gian vị diện khác, đồ vật bên trong cũng là đồ phù hợp với tất cả các vị diện, cho nên chắc sẽ tìm đồ .

Ninh Phỉ gọi hệ thống, : "Tao đổi một quyển mà bên trong đó ghi chép về các loại rau dại và y d.ư.ợ.c, mày ?"

Cẩu Đản 【Tất nhiên là , nhưng cần nhiều điểm để đổi. 】

Ninh Phỉ điểm của chính , bởi vì cách rèn sắt, chế tạo v.ũ k.h.í công cụ bằng sắt, khung cửi và vải bố, hơn nữa còn truyền thụ hết thảy cho thú nhân, cho nên điểm của cực kỳ nhiều, liếc qua thấy hơn mười vạn điểm.

"Giờ tao đổi điểm ?" Ninh Phỉ hỏi.

Một lúc lâu , Cẩu Đản 【Có thể đổi, nhưng khi đổi thì điểm của ngài sẽ giảm nhiều. 】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-65-thanh-lap-ham-doi.html.]

"Không cần quan tâm, tao đổi!" Ninh Phỉ vùa bản đủ điểm, lập tức yên tâm. Cười : "Tao còn tưởng ngươi bảo cần nhiều nhiều điểm, tao đổi nổi luôn."

Cẩu Đản【 Lúc điểm của ngài nhiều, về vì tự nghiên cứu chế tạo nhiều đồ vật, điểm mới nhiều như . Hơn nữa truyền dạy cho khác, thiết lập trật tự đều sẽ điểm....... , sách của ngài. 】

Một quyển bách khoa thư thật dày về cách hái và phương pháp bào chế y d.ư.ợ.c đáp xuống tay Ninh Phỉ.

Ninh Phỉ cầm lấy quyển sách hơn mười sáu khai đại bỉ gạch còn dày hơn lật lật, hỏi: "Rau dại ?"

【Trong đó rau dại, rau dại cũng là y d.ư.ợ.c. 】Cẩu Đản đột nhiên thở dài, đáng tiếc tiếng phát là âm thanh máy móc, khiến cho tiếng thở dài trở nên kỳ quặc, 【 Ký chủ nhà đều thường xuyên tới gian chuyện phiếm với hệ thống, đó nhanh ch.óng thăng cấp. Vậy mà vì ký chủ nhà như thể quên mất sự tồn tại của ? Ta và ngài đồng hành với cũng hai năm, mà đến giờ mới lết đến cấp 30. 】

Ninh Phỉ ôm sách hỏi: "Vậy ? Những khác thăng cấp nhanh?"

thế, hệ thống của những ký chủ khác đều max cấp! Cẩu Đản bắt đầu oán giận, Chỉ ngài là chậm nhất, năm ngoái đến gian đến một năm max cấp , nhưng ngài mới hơn cấp 30! Quả thực là ký chủ thăng cấp chậm nhất. 】

Ninh Phỉ cũng cảm thấy thăng cấp chậm, "Người khác bí quyết thăng cấp gì ? Bọn họ cũng rộng? Nhiều lương thực như giải quyết ?"

【 Đương nhiên là bán , đồn bọn hệ thống ở vị diện tu tiên, trồng nhiều linh thực, bán nhiều linh thạch, tích cóp điểm cũng nhanh nữa. 】 Âm thanh điện t.ử của Cẩu Đản tràn ngập sự hâm mộ và ghen tị.

Khóe miệng Ninh Phỉ giật giật, : "Tao cũng cách nào, mày xem, đồ tao trồng bán cho ai? Há? Nếu mày ném tao đến vị diện tu tiên, tao cũng cho mày linh thực mang bán."

Cẩu Đản phát âm thanh thở dài, nữa.

Ninh Phỉ , lắc đầu. Anh mở bảng điểm lên, đó ngẩn .

Quyển sách quả nhiên tiêu tốn nhiều điểm, hơn mười vạn điểm của ! Phỏng chừng qua một thời gian nữa là thể đột phá lên trăm vạn điểm, nhưng giờ chỉ còn hàng đơn vị, nếu ngày mai thương thành gì đó thì khả năng cao sẽ mua !

"Thật tàn độc!" Ninh Phỉ trừng mắt bảng điểm nửa ngày, căm phẫn khỏi gian.

Mục Vân Sở đang ở trong nhà băm cải trắng, cải bọn họ trồng dày đặc, cách một thời gian tỉa lá một , từ mầm nhỏ chỉ to bằng bàn tay giờ lớn thành cây cải trắng cao bằng hai bàn tay, xanh mượt đáng yêu.

Cải trắng thể nấu canh, thể xào lên ăn, còn thể nhân bánh. Mục Vân Sở đang định món gà xào cải trắng, bánh bao nhân trứng đậu phụ, bánh bao nhân thịt và bánh bao nhân rau cải, y băm sẵn một nồi lớn cải trắng.

Thấy Ninh Phỉ từ trong phòng , y liền cho một ánh mắt dò hỏi.

Ninh Phỉ hì hì gật đầu : "Được một quyển sách dày, chút nữa cho bọn họ xem hình ảnh bên , xem cái nào cần dùng. Quyển sách trực tiếp về thời kì giải phóng...... Ầy."

Mục Vân Sở bĩu môi : "Bớt bớt , hiện tại chúng vẫn đang ở giải phóng ? Lúc nhiều điểm cũng thấy ăn sung mặc sướng."

Ninh Phỉ cũng phản bác, ngẩng đầu trời, xuống, : " sống ở thành thị áp lực công việc lớn, còn chẳng bằng về quê trồng rau nuôi cá. Bây giờ như nguyện , hẳn cảm tạ ông trời mới đúng, còn hờn dỗi cái gì? Ăn sung mặc sướng? Cho ngươi hướng cái ớt cay thủy."

"Lại cho ghế hùm*?" Mục Vân Sở nhún vai, ném đao vỏ sò trong lòng Ninh Phỉ, "Anh thái rau , sang quảng trường bên ."

*ghế hùm (hình phạt t.r.a t.ấ.n thời xưa, chiếc ghế dài, duổi thẳng chân , trói c.h.ặ.t đ.ầ.u gối với ghế, đệm dần gạch gót chân, đệm càng cao thì càng đau). Tui hong hỉu câu nì ;-;

Toàn bộ cỏ quảng trường đều nhổ sạch sẽ, cỏ khô lẫn với những cành cây khô đang chất đống bên để chuẩn đốt. Mấy thú nhân đang cạnh quảng trường, vung cây b.úa trong tay đập khối đá lớn thành những hòn đá nhỏ. Những vụn đá sẽ trải mặt quảng trường. Chờ lửa tắt, các thú nhân còn ôm cọc gỗ thô to để nén đất chỗ quảng trường.

Bùn đất bên mềm xốp, những chỗ đ.â.m đều lún xuống, đó dùng bùn đất đào bên cạnh hồ nước lót lên, tiếp tục đ.â.m.

Đó đều là việc tốn nhiều sức, Mục Vân Sở ôm đầu gỗ bao lâu những thú nhân khác đuổi . Bọn họ thực sự nổi bộ dáng việc của vị liệp báo tay chân gầy yếu , đù thì vị còn cao lớn chắc nịch bằng cái cột.

Mục Vân Sơ nghỉ tay ở bên cạnh một lát đào hố, kịp cầm lấy công cụ thuyết phục rời nữa.

Y ngượng ngùng trong sân, dứt khoát vớt một chậu cải trắng cho vịt ăn. Hẳn đám vịt sẽ ghét bỏ cho chúng ăn vóc dáng nhỏ gầy nhỉ?

Vịt con và gà con lớn nhanh, vịt đàn con của , luôn dắt chúng sang bên bờ hồ. Tiếc rằng rào tre vây quanh sân quá c.h.ặ.t, ngoài cửa còn theo dõi, vịt thử vài thì bỏ cuộc, chỉ thể chờ đàn con trưởng thành, tung cánh bay cao.

Cho vịt ăn xong chuồng lợn rừng.

Răng nanh của đàn lợn rừng đều bẻ gãy, đến bây giờ cũng chỉ mọc hơn hai tấc. Dù đàn lợn rừng trí nhớ dài hạn, nhưng chúng bao giờ chịu chuồng. Chỉ khi thấy thú nhân tham gia bẻ răng, chúng nó mới kinh sợ rúc một góc kêu la t.h.ả.m thiết. Chỉ Lão Thạch Đầu là thú nhân thường xuyên cho bọn chúng ăn là chào đón t.ử tế hơn.

Còn Mục Vân Sở? Lợn rừng căn bản thèm để tâm đến thú nhân gầy yếu như thế.

Mục Vân Sở lợn rừng ngó lơ, lững thững về sân , rửa qua tay cầm d.a.o sắt, lời nào mà vung tay c.h.ặ.t thịt. Thịt là thịt tươi đêm qua dư treo miệng giếng, nhiệt độ thấp giữ cho miếng thịt vẫn còn tươi, lúc nhân bánh ăn.

Ninh Phỉ dáng vẻ hồn vía lên mây của y, : "Nhớ Đại Vũ?"

Đầu Mục Vân Sở cũng ngẩng lên: " lo cho cánh tay thôi."

" cũng lo lắng, nhưng hiện giờ cũng tìm ai phù hợp hơn ." Ninh Phỉ rầu rĩ . Anh hỏi mấy thú nhân già, họ đều rõ xung quanh chỗ nào Vũ tộc, gần đây nhất thấy Vũ tộc cũng nhiều năm về . Có thú nhân già bên Hổ tộc cũng cung cấp một ít manh mối, nhưng Vũ tộc mà ông miêu tả đáng tin cho lắm.

"Đuôi dài và to, bay quá cao cũng quá nhanh, trông cực kỳ . Năm đó phụ săn quá xa, đó thấy ở hồ nước cách xa nơi . Có xanh trắng....... Đó là đầu tiên ông thấy Vũ tộc đến ."

Ninh Phỉ liên tưởng đến thú nhân khổng tước, cũng việc nặng nhọc. Lỡ như là một bầy mong manh như tiên nữ, còn cung phụng đối phương, càng phiền hơn.

Buổi chiều, Hồ tộc đến giao măng.

Nữ tộc trưởng dẫn theo vài thú nhân Hồ tộc, đầu tiên bước bộ lạc mà nay chỉ dám từ xa, đầu cũng dám ngẩng lên quá cao, thả sọt ở xa, sợ mất hồn vía đám hổ và báo đốm đang việc từ xa.

Bộ lạc qua quả thực tuyệt.

 

Chương 67

 

 

Chương 67. Thú nhân nhát gan

"Các ngươi đến ? Mau đây." Ninh Phỉ chào hỏi từ xa.

Nữ tộc trưởng dùng sức chà xát bùn đất tay, xách sọt trúc lên, đỏ mặt qua. Tới sân, nàng càng ngượng ngùng trong, dù thị lực nữa thì nàng cũng thể cái sân sạch sẽ đến cỡ nào. Thú nhân bên trong cũng sạch sẽ, đầu tóc bóng mượt, cơ bắp săn chắc. Điều cũng nghĩa là bọn họ lo nghĩ về việc ăn uống, da lông dày mượt, thể cường tráng.

"Vào đây ." Ninh Phỉ .

Nữ tộc trưởng hoảng loạn lắc đầu, nàng đặt sọt trúc xuống đất, biểu cảm hoang mang ngượng ngùng: "Ta, chúng . Măng đào cũng mang tới..."

Ninh Phỉ cũng nữ tộc trưởng tự nhiên, cũng tiện khuyên bảo. EQ của tuy thấp nhưng cũng hiểu rõ, đôi khi lòng tự tôn của nữ giới còn mạnh hơn nam giới nhiều, đặt biệt là về ngoại hình.

Anh cầm mấy cái sọt trúc mới từ trong sân , lấy thêm một sọt bánh bao hấp và một sọt bắp luộc chín, đưa cho nữ tộc trưởng.

Nữ tộc trưởng ngửi mùi đồ ăn, mặt càng đỏ hơn. Nàng lắp bắp : "Những món ăn ... cần bao nhiêu măng để đổi lấy?"

"Cho các ngươi cả đấy." Ninh Phỉ mỉm : "Ngày mai phái đến đây học đan sọt trúc , còn cái đó đem về cho mấy đứa nhỏ nếm thử món mới."

"Cảm ơn!" Nữ tộc trưởng ôm sọt trúc lên, ngẩng đầu, liền xoay chạy . Mấy thú nhân theo nàng thấy thế cũng gì, xách mấy sọt trúc trống lên vội chạy theo.

Ninh Phỉ đem đống măng trúc đổ đầy trong sân, bắt đầu lột vỏ.

Măng khi lột vỏ một phần thì cắt thành từng miếng nhỏ, tối nay sẽ đem hầm với thịt, phần còn cắt thành sợi luộc qua nước sôi cho mềm đem phơi khô.

Mục Vân Sở cũng lột vỏ cùng, lột vài cái liền thở dài : " ăn bánh chưng nhân măng."

"Không gạo nếp ." Ninh Phỉ thở dài theo.

Lần bọn họ hấp gạo để giã bánh gạo, tuy rằng trong bộ lạc tương đối thích, nhưng quá phiền toái, chi bằng trực tiếp nấu gạo thành cơm. Các thú nhân hiện tại vẫn nhu cầu thưởng thức những món ăn cầu kỳ do lượng thức ăn vẫn còn dồi dào. Trước đây, bọn họ một ngày ăn một bữa, khi hai ba ngày mới ăn một . Mỗi đều ăn đến mức ăn no căng cả bụng để bản đói quá nhanh. Hiện giờ mỗi ngày ít nhất thể ăn hai bữa, thú nhân săn còn thể ăn ba bữa một ngày, mỗi bữa đều thịt để ăn, bọn họ cảm thấy vui .

Lần Mục Vân Vũ về trễ, dù thì mười sọt than đá cũng hề nhẹ. Mỗi ngày vận chuyển mười sọt than, đường cũng cần nghỉ ngơi vài .

Mục Vân Sở đau lòng thôi, Ninh Phỉ bằng ánh mắt uất hận. Ninh Phỉ cũng cảm thấy như , vì thế chỉ thể tìm vài thú nhân bảo họ ngày hôm đến chỗ nước cạn, nhận than đá bộ về một đoạn, giúp Mục Vân Vũ quá mệt nữa. Hơn nữa, chỗ nước cạn nguồn thức ăn phong phú. Các thú nhân cứ mười ngày sẽ phiên việc, chỉ cần kiên trì đến mùa tuyết là .

Cơm nước xong xuôi, Mục Vân Vũ phòng của Ninh Phỉ, Ninh Chinh đang quỳ rạp đất để cho Ninh Phỉ chải ông, từng nhóm lông trắng lược chải xuống, rụng thành đống bên cạnh.

"Ta truyền tin ." Mục Vân Vũ " ai tới ai thì cũng rõ."

"Truyền tin cho bộ lạc của ngươi ?" Ninh Phỉ đẩy Ninh Chinh, ý bảo lật trở .

Mục Vân Vũ lắc đầu: "Ngoại trừ bọn họ, còn Vũ tộc khác nữa, tìm những Vũ tộc vóc dáng to lớn thể bay đường dài. Chẳng hạn như hổ điêu, kền kền.

Ninh Phỉ nghĩ liền thông suốt, hỏi: "Vũ tộc các ngươi thể giao tiếp với các loài chim khác ?"

"Chỉ thể giao tiếp với một loài thôi." Mục Vân Vũ xong, hâm mộ con mèo béo ườn mặt đất : "Chỉ như thế thôi."

Ninh Phỉ : "Vất vả cho ngươi , chờ thêm vài ngày nữa là công việc của ngươi trở nên nhẹ nhàng hơn , nếu bằng hữu của ngươi thể tới thì càng ."

Mục Vân Vũ gật đầu xoay rời .

Để mà thì những tên đó hẳn xem là bằng hữu, chẳng qua là một Vũ tộc khác mà bắt gặp khi bay lượn khắp nơi vô tình gặp , chỉ trao đổi đôi ba câu chuyện mà thôi. Có nhiều bộ lạc thú nhân suốt cuộc đời cũng từng giao lưu với bộ lạc khác, bởi vì cách quá xa. đối với Vũ tộc mà , bọn họ thể bay xa, hơn nữa cũng khả năng phán đoán phương hướng chính xác, cho nên ngẫu nhiên sẽ cơ hội gặp mặt.

Tuy rằng tin tức truyền , nhưng những thú nhân đó tới thì cũng chắc. Dù , Vũ tộc chỉ gặp kẻ thù tự nhiên khi còn nhỏ, ví dụ như rắn các loài săn mồi thích ăn chim non. Tuy nhiên, khi trưởng thành, Vũ tộc ít khi gặp kẻ thù. Dù thì lượng chim non của Vũ tộc vẫn nhiều bởi vì quá trình một thú nhân Vũ tộc từ trứng đến khi thành con non đến lúc thể bay lượn còn phức tạp hơn so với thú tộc khác nhiều. Chưa kể, ngoài kẻ thù tự nhiên thì khí hậu khắc nghiệt cũng khiến họ c.h.ế.t non.

Do đó, một nơi thể nuôi dưỡng chim non an đến trưởng thành thật sự quan trọng.

Tin Mục Vân Vũ truyền cũng nội dung như thế: "Ở đây chỉ cần chịu khó việc là chim non thể lớn lên khỏe mạnh, và lượng tổ nhiều lắm, càng nhanh càng ."

Ninh Phỉ gom lông mặt đất , cất túi da sạch, đang định rửa mặt ngủ, đột nhiên nhận thông báo từ hệ thống.

Anh với Ninh Chinh một tiếng, tiến gian.

"Nâng cấp?"

Cẩu Đản : "Bởi vì các ký chủ xuyên cùng lúc với ngài đa phần đều đạt cấp tối đa, còn đạt cấp tối đa từ lâu . Vì thế để đáp ứng nhu cầu của các ký chủ, hệ thống cập nhật thêm nội dung mới, cho nên quyết định nâng cấp đồng loạt."

Ninh Phỉ kêu lên một tiếng, giao diện thiếu điểm đến đáng thương của , hỏi: "Đối với loại cấp thấp như tao ảnh hưởng gì ?"

Cẩu Đản lạnh : "Không , nhưng cần đoán, nội dung mới chắc chắn sẽ tiêu hao điểm, so với việc suy nghĩ ảnh hưởng gì , chi bằng ngài nên lo lắng cho điểm của ."

Ninh Phỉ bình tĩnh khép bảng điểm , : "Tao cũng biện pháp nào khác. Không gian thể nâng cấp nhanh ch.óng, nhưng đồ ăn thì tính bây giờ? Kho hiện giờ tuy rộng hơn một chút, nhưng vẫn thể chứa quá nhiều đồ đạc. Nếu ăn hết thì sẽ lãng phí. Ở nơi , thể giao dịch mua bán với khác, điều hiện tại cũng bắt đầu xây dựng phát triển các kênh khác. Thay vì cứ châm chọc tao thì chi bằng mày nghĩ biện pháp giúp tao tiêu thụ tài nguyên thì hơn đấy."

Âm thanh điện t.ử của Cẩu Đản thêm oán hận: "Không thêm tính năng thu hồi tài nguyên ?"

Ninh Phỉ : "Tao , nhưng cái đó mới thêm thôi ? Hiện giờ tao cũng chỉ mới bán mấy đợt nông sản." Tính năng thu hồi tài nguyên là mỗi ba ngày một , mỗi chỉ thể thu về cùng một loại nông sản. Hiện tại, chủ yếu chỉ trồng đậu nành, nhưng đậu nành trồng đất đỏ mất mười ngày để trưởng thành. Đối với đất bình thường mất hai mươi ngày, thật sự nhanh ch.óng nâng cấp.

Thật nếu ngay lúc đầu đủ kênh để tiêu thụ những loại cây trồng , thì chậm trễ một thời gian dài như . Ít nhất thể nâng cấp sớm hơn, đổi nhiều đồ vật hơn. chính lúc đó, thăng cấp, tiếc đồ ăn sản xuất từ gian. Chưa kể đến mấy loại như cà rốt, củ cải trắng dùng thức ăn chăn nuôi , thỉnh thoảng cũng cần trồng vài . Cứ thế mà quá trình nâng cấp càng trở nên chậm hơn.

Thật Cẩu Đản cũng rõ, thường thì hệ thống ném xuống nơi hoang dã như thế sẽ chậm hơn nhiều. Việc gieo rẫy thể so sánh với việc luyện đan, đ.á.n.h đ.ấ.m như tu tiên. mà...

" , quên . Khi bộ lạc của ngài đạt đủ 50 , sẽ nâng cấp thành một thôn nhỏ. Đến lúc đó hệ thống sẽ phần thưởng lớn dành cho ngài."

Ninh Phỉ sửng sốt: "Chuyện lớn như mày sớm hơn?"

Cẩu Đản tức giận : "Ngài còn trách ? Nếu ngài tiếp nhận bộ lạc Hổ tộc Hồ tộc, chẳng ngài ngay ? Nếu vì thấy ngài ý định thu nạp hai bộ lạc , quên mất việc ! ]

Ninh Phỉ: ...

Không thu nạp, mà là do tính toán của riêng .

Bộ lạc Hổ tộc xích mích với Ninh Chinh, hơn nữa bên nhiều , nếu xác nhập khả năng gây chuyện mất kiểm soát. Còn bên Hồ tộc, càng hy vọng bộ lạc đó thể trở thành một phần của bộ lạc , thể phân công một việc cho họ . Hơn nữa, một cách chủ quan thì hy vọng mỗi trong bộ lạc đều giá trị riêng —— giá trị lớn hơn nữa.

Hiện giờ trong bộ lạc sáu thú nhân Lang tộc nếu tính cả sói con, bộ lạc Hoa Báo tính cả thú non và thành niên mười ba , Hổ tộc tính cả hổ con mười chín . Tính thêm cả và Ninh Chinh, hai em nhà Mục Vân thì tổng cộng 42 cá thể, cũng quá xa mục tiêu 50 .

Cẩu Đản tiếp tục : "Khi đạt đủ 50 là thôn loại nhỏ, 100 là thôn cỡ trung, 500 sẽ thành một thôn lớn. Hai thôn lớn sẽ hình thành một thị trấn nhỏ. Khi đạt các mốc , ngài đều sẽ mang điểm và phần thưởng."

Tinh thần của Ninh Phỉ lập tức phấn chấn, hỏi: "Mày thôn với thị trấn, là cần tập trung tất cả một chỗ mới tính hả?"

Cẩu Đản : "Không cần nhất thiết thế, chẳng bộ lạc của ngài tên ? Ví dụ như ngài xây dựng năm thôn cỡ trung đều dùng chung một tên, thế thì hệ thống sẽ mặc định đó là một thôn lớn. Tương tự như , tất nhiên nếu các thôn quá xa , chẳng hạn như một bộ lạc ở đây và một bộ lạc khác cách xa mười vạn dặm dùng chung một cái tên cũng tính. nếu ngài lập nhiều thị trấn, cách các thị trấn cách xa cũng vấn đề gì."

Ninh Phỉ : "Hệ thống chỉ căn cứ cách và tên để xác định thôi ?"

Cẩu Đản : "Đương nhiên , hệ thống căn cứ bộ lạc của ngài, thôn của ngài, thị trấn của ngài. Mọi thứ lấy ngài nguyên tố chủ yếu mới ."

Ninh Phỉ lâm trầm tư.

Cẩu Đản tiếp tục dong dài: "Người khác xuyên đến thế giới mới thì tổ chức đội ngũ, nhận tiểu , tìm mỹ nữ, một đối mặt với BOSS lớn BOSS nhỏ, nhanh tổ chức một nhóm . Còn ngài thì.... Thật khiến ngài với con mắt khác*, ngài thế mà đến đây ruộng.]

*Nhìn ngài với con mắt khác (刮目相看) ý chỉ nể phục, ấn tượng

Ninh Phỉ xốc tinh thần, thèm quan tâm nó: "Là tại chứ? Ai khiến trở thành một con linh miêu hoang dã hả? Nếu là một con sư t.ử, chậc..."

Cẩu Đản câm miệng .

Có điều, tuy rằng Ninh Phỉ phát triển tương đối chậm, nhưng các vị ở đ.á.n.h giá tương đối cao. Đặc biệt là so với một bộ lạc thú khác phát triển quá nhanh, dễ dẫn đến tình trạng loạn lạc, chiến tranh nổi lên ở khắp nơi, vô cùng khó giải quyết.

Sự phát triển quá nhanh của nền văn minh so với khả năng tiếp nhận của các thú nhân sẽ tạo sự khác biệt to lớn, phát sinh nhiều chuyện mong . Đây chính là vấn đề lớn nhất khi những thế giới cấp thấp. Tuy nhiên, lợi ích của thế giới cấp thấp nhất là ít xảy những rắc rối phức tạp. Ví dụ như ở các thế giới cấp cao, nhiều đối diện với sự áp bức, nguy hiểm, lừa ngươi gạt. Bàn tay vàng duy nhất của nhóm các ký chủ chính là hệ thống gian , họ vắt óc để sinh tồn, trong khi thế giới cấp thấp an hơn.

Cẩu Đản cũng Ninh phỉ băn khoăn, tuy rằng luôn oán giận việc nâng cấp chậm, nhưng cũng cưỡng cầu ký chủ quá mức.

Một lúc , Ninh Phỉ hói: "Lần nâng cấp mất bao lâu?"

Cẩu Đản : "Không rõ lắm, một sự biến động lớn, thêm một tính năng mới. Ít nhất là ba ngày, nhiều thì thể là mười ngày đến nửa tháng..."

Ninh Phỉ ngẫm nghĩ, đem một ít muối, trái cây, hạt bắp từ trong gian . Anh khi gian nâng cấp, những thứ trong đó sẽ mất . nếu thực sự cần mất đến mười ngày hoặc nửa tháng, nếu đồ bên ngoài dùng hết mà thể lấy thì cũng phiền toái.

Ninh Chinh yên lặng mười mấy cái sọt trúc lắp đầy trong phòng, chờ Ninh Phỉ khỏi gian, liền hỏi: "Sao lấy đồ hết ?"

Ninh Phỉ vẫy vẫy tay : "Không gian cần thăng cấp, khi nào mới xong. Muối ở ngoài còn nhiều lắm. Còn trái cây và bắp... Cũng mới thu hoạch, gì thì cũng ăn nhiều một chút."

Ninh Chinh mang sọt trúc kho ở bên ngoài, rửa mặt xong liền ngã lên chiếu, Ninh Phỉ bên cạnh.

Đột nhiên : "Ta sẽ nhanh trưởng thành."

Mấy tháng thú non đời nhiều, Ninh Chinh loáng thoáng cảm nhận sự đổi trong cơ thể .

Ninh Phỉ trở về phía Ninh Chinh, hỏi: "Làm ngươi chính xác sẽ trưởng thành ngày nào hử?" Anh nhớ mang máng, hình như Ninh Chinh bản sinh khi nào, chính xác thời điểm trưởng thành? Hơn nữa chỉ , các thú nhân khác cũng đều Ninh Chinh sắp thành niên.

Ninh Chinh chau mày, khó hiểu hỏi: "Chẳng lẽ ngươi cảm nhận ?"

"Ta..." Ninh Phỉ gãi đầu, cố gắng nhớ thể lúc thành niên phản ứng gì. bởi vì cuộc sống đây của mấy , nên ký ức khắc sâu đều chỉ là bắt con mồi nào ngon, ăn uống thỏa thích, thoả mãn...

Cảm giác như ăn no là điều nhất mà thể từng , thể thấy nguyên chủ của cơ thể luôn thường xuyên đói bụng.

"Không nhớ rõ, đây chỉ một , ăn ngon ngủ yên, tinh thần để nhớ nổi cái ." Ninh Phỉ .

Ninh Chinh vẫn nhăn đôi chân mày, nắm tay Ninh Phỉ, đặt lên , đó cả ghé sát : "Ngươi thật sự cảm nhận ?"

Ninh Phỉ sửng sốt.

Anh thể cảm nhận thể bàn tay ngày càng cường tráng, ngày càng cao lớn, càng khí chất của một vị vua nơi rừng sâu. Chẳng lẽ mấy cái là dấu hiệu của sự sắp thành niên ? Không... hẳn là chỉ như ...

Ninh Phỉ đột nhiên hít hít mũi, tựa hồ ngửi một thở nhàn nhạt hormone.

Khi các thú nhân trưởng thành, cơ thể của họ đều phát triển chỉnh, và họ sẵn sàng để tìm bạn đời và chuẩn sinh sản cho đời . Vì , bọn họ còn loại thở non nớt tuổi trẻ, mà tràn ngập mùi vị của thú nhân thành niên mang theo uy lực.

Ninh Phỉ kề sát cổ Ninh Chinh, nữa cẩn thận hít hít mũi.

Quả nhiên, thứ mùi hương càng rõ ràng hơn, mùi thơm nhè nhẹ của thanh thiếu niên như ngày thường vẫn ngửi thấy.

"Quả thật là sắp trưởng thành ..." Ninh Phỉ thở dài, nhưng trong đầu nhảy lên vài câu:

Cũng nghĩa là t-hiến...

"Phốc..." Ninh Phỉ nhịn mà bật .

"Ngươi cái gì?" Ninh Chinh vui, ôm trong n.g.ự.c: "Ta trưởng thành là việc đáng ?"

"Không , như ..." Ninh Phỉ duỗi tay vỗ lên vai Ninh Chinh vài cái, "Thành niên, cũng nghĩa là ngươi đủ lớn, thể tìm cô nương hổ..." Anh còn xong ánh mắt tối sầm của Ninh Chinh ép nuốt chữ .

"Ta sẽ tìm cô nương hổ nào cả, ngươi !" Ninh Chinh vùi đầu vai Ninh Phỉ, gì nữa.

Ninh Phỉ nghĩ thầm:

 

Chương 68

 

 

 

Loading...