Người đàn ông thấy lời liền ngẩng phắt đầu lên, kích động biện bạch.
“ xảo quyệt! Những gì đều là sự thật!”
“ là vì cho nó! Chỉ cần đạt thành tích thì mới thể thành công hơn , rạng rỡ tổ tông!”
“Như thế thì và nó cũng cần tiếp tục sống những ngày tháng khổ cực nữa!”
...
Nghe đến câu cuối cùng, Đỗ Hành Vũ bên cạnh khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: “Nói cho cùng thì ông chỉ dựa con trai để sống cuộc đời vinh hoa phú quý.”
Người đàn ông lập tức phản bác: “ cũng là đang nghĩ cho nó thôi! Không thi thành tích thì sẽ công việc , công việc thì tiền. Sau và nó cũng sẽ già yếu qua đời, đến lúc đó nó sống thế nào!”
Không ngờ Khương Nhất lúc thản nhiên một câu: “Vậy thì bây giờ ông cần lo nữa , vì nó c.h.ế.t .”
Câu khiến đàn ông giống như con vịt bóp c.h.ặ.t cổ, lý lẽ lập tức nghẹn . Biểu cảm bướng bỉnh mặt ông đông cứng.
Thủy hữu trong phòng livestream cũng bắt đầu lên tiếng giễu cợt:
【Cái gì mà vì cho nó, đúng là ích kỷ vô năng!】
【Gắn mác “vì cho con” ép đến c.h.ế.t, loại là ghê tởm nhất!】
【Gà đẻ trứng mà mơ nở thành phượng hoàng vàng, đúng là nực !】
【 , giỏi giang thế tự học !】
【Bản nên mới trông chờ con , kết quả con cũng nên tâm lý ông trực tiếp sụp đổ.】
【Gặp cha như thế đúng là xui xẻo tám kiếp.】
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-qua-chuan-quoc-gia-moi-ta-roi-nui-zmpk/chuong-1466-qua-nhien-bi-lua.html.]
Người đàn ông đôi mắt bình thản chút gợn sóng của Khương Nhất, trong lòng luôn cảm thấy cô đang mỉa mai . Nhất thời, cảm xúc trong lòng ông kích động!
Ông nhịn nghiến răng nghiến lợi : “Nó đúng là đồ kiểu cách! Chỉ chút áp lực mà chịu nổi, suốt ngày tìm sống tìm c.h.ế.t! Cuối cùng còn hại tốn bao nhiêu tiền mới nghĩ một cách như thế !”
Thấy ông còn tỏ uất ức, xem trong phòng livestream chỉ cảm thấy nghẹt thở.
Khương Nhất lúc lên tiếng hỏi: “Vậy các từng hỏi qua ý kiến của nó ?”
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: “Nó là kẻ sai chuyện, khó khăn lắm mới cơ hội sống, thể đồng ý!”
đúng lúc , Lưu Dương đột nhiên lên tiếng: “Anh đồng ý.”
Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả đều tập trung về phía . Giọng điệu của Lưu Dương mang theo sự lạnh lẽo từng : “Ông dự định khi nhập cơ thể thì sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t xác để giải thoát !”
Không ngờ đàn ông kiên quyết phủ nhận: “Không thể nào! Nó rõ ràng cam đoan rằng nhất định sẽ trân trọng cơ hội sống !”
Lời dứt, tia sáng cuối cùng trong đôi mắt Lưu Dương vụt tắt: “Quả nhiên ngay từ đầu ông ý định g.i.ế.c c.h.ế.t , nhưng lừa rằng để cả đến giúp. Trên thực tế là để thế .”
Đến lúc , đàn ông mới nhận rằng ngay cả bản cũng lừa! Trong khoảnh khắc, gương mặt ông thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn và chột .
nhanh đó, ông lập tức sang mắng nhiếc Lưu Dương: “Vậy thì cũng trách mày chịu cầu tiến! Cái thành tích nát bét của mày nổi một mắt, mày bên ngoài nhạo tao thế nào !”
“Người nhà họ Lưu tao vốn mang mệnh bần hèn, dù sinh một đứa thông minh cũng ông trời thu , chỉ để loại ngu dốt như mày!”
“Mày chỉ cần bằng một nửa mày thôi thì tao đến mức ?! Tất cả đều tại cái thứ vô dụng như mày! Đều là tại mày hết!”
...
Bị mắng c.h.ử.i thậm tệ, Lưu Dương mím c.h.ặ.t môi, một chữ cũng . Trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc.
Người cha từ đầu đến cuối chỉ một lòng một nhớ đến con trai cả c.h.ế.t . Còn , trở thành cái gai chướng mắt nhất trong mắt ông .