Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn, Quốc Gia Mời Ta Rời Núi - Chương 1474: Cầu Cứu?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 11:09:22
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn dáng vẻ của bọn họ, Khương Nhất nhịn lạnh một tiếng: “Không ?”

 

Tim đám khẽ run lên. Ngay lập tức, họ lắp bắp lên tiếng biện minh cho .

 

“Chúng .”

 

, hơn nữa bây giờ chuyện giải quyết xong , mấy chuyện cũ kỹ đó cũng chẳng cần thiết nhắc nữa.”

 

“Phải đó, chuyện qua thì cho qua .”

 

 

Khương Nhất bộ dạng rõ ràng là qua loa cho xong chuyện của họ, cũng tiếp tục truy hỏi.

 

“Được , nếu các thì cũng ép.”

 

Lời thốt , đám mặt rõ ràng đều thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng ngay đó, Khương Nhất chậm rãi tiếp: “ nhắc nhở các một câu, chuyện con ch.ó kết thúc , nghĩa là những chuyện khác cũng kết thúc.”

 

Trình Cương , sắc mặt lập tức căng thẳng: “Khương đại sư, ý cô là ?”

 

Khương Nhất ý định giải thích cho , dứt khoát xoay rời . Dù thì lời khó khuyên kẻ c.h.ế.t, những định sẵn kết cục thì nên cưỡng ép đổi. Tùy tiện can thiệp vận mệnh của khác, cuối cùng chỉ chuốc lấy phản phệ.

 

Đứng trong cửa, Trình Cương theo bản năng định đuổi theo. mấy phía giữ c.h.ặ.t.

 

“Cháu định ?”

 

Trình Cương giải thích: “Đại sư chuyện vẫn kết thúc.”

 

Mấy thích phía tỏ vẻ khinh thường: “Chó cũng siêu độ , thể kết thúc .”

 

Trình Cương còn định thêm: “ mà…”

 

Kết quả cắt ngang ngay: “Không nhưng nhị gì hết, vị Khương đại sư chắc cũng nhiễm chút thói thần hồn nát thần tính của mấy lão thầy cúng thôi, cần để trong lòng.”

 

Những xung quanh liên tục gật đầu, cảm thấy lời lý. Trình Cương thấy họ đều chắc chắn như , dù trong lòng vẫn còn một tia bất an mơ hồ, nhưng cuối cùng vẫn bước qua khỏi bậc cửa.

 

Lê Ân bên cạnh lạnh lùng liếc đám đó một cái, nhanh ch.óng đuổi theo Khương Nhất, hạ giọng hỏi: “Tiểu Nhất Nhất, cần phái canh chừng ?”

 

Khương Nhất đáp bằng giọng thản nhiên: “Nếu cô thấy phía chính phủ cần duy trì an ninh địa phương, cứ bí mật phái canh giữ.”

 

Lê Ân cô nhắc đến an ninh địa phương, lập tức hiểu rằng trong ngôi làng chắc chắn vấn đề. Tuy nên dễ dàng can thiệp vận mệnh của khác, nhưng với phận của chính phủ, cô gánh vác trách nhiệm cần . Nếu thật sự xảy chuyện, đây còn là vấn đề của một hai cá nhân, mà liên quan đến cả ngôi làng. Thậm chí nếu tình hình nghiêm trọng hơn, nguy hiểm lan rộng còn thể ảnh hưởng đến các làng xung quanh.

 

Ngay lập tức, cô gửi tin nhắn cho Lục Kỳ Niên. Lục Kỳ Niên từng nghi ngờ trực giác của Khương Nhất. Sau khi nhận tin, lập tức điều động một đội nhỏ ở gần đó đến bí mật điều tra.

 

Lúc , Khương Nhất đang ở đầu con hẻm chờ Hoa Hoa. Thấy cô bé bên trong đang nghiêm túc siêu độ, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tập trung, cô cũng tiện quấy rầy, chỉ thể cùng Lê Ân chờ.

 

Khoảng hơn mười phút , của Tổ đặc biệt đến. Khi thấy Khương Nhất, tất cả đều cung kính chào: “Khương đại sư.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-qua-chuan-quoc-gia-moi-ta-roi-nui-zmpk/chuong-1474-cau-cuu.html.]

 

Khương Nhất gật đầu: “Ngôi làng chút kỳ lạ, các cẩn thận.”

 

Người của Tổ đặc biệt đều hiểu rõ năng lực của Khương Nhất. Một khi cô nhắc nhở cẩn thận, nơi chắc chắn đơn giản!

 

“Đa tạ Khương đại sư nhắc nhở.” Sau khi cảm ơn, họ nhanh ch.óng chia thành từng nhóm hai , lượt hành động theo các hướng khác trong làng.

 

Lê Ân với tư cách là phụ trách hành động , sang với Khương Nhất: “Tiểu Nhất Nhất, cùng bọn họ xem .”

 

Khương Nhất gật đầu: “Được, cô cũng chú ý an .”

 

Rất nhanh đó, đều lượt rời . Chỉ còn một Khương Nhất ở đầu con hẻm.

 

Lại qua thời gian một nén nhang, Hoa Hoa từ sâu trong hẻm , tươi : “Sư phụ, em siêu độ xong .”

 

Khương Nhất “ừ” một tiếng, giọng vẫn bình thản: “Chúng về thôi.”

 

Hoa Hoa quanh bên cạnh cô, nhịn hỏi: “Chị Lê ?”

 

Khương Nhất chỉ đáp ngắn gọn: “Cô việc cần ở thêm một lúc, chúng .”

 

Khóe môi Hoa Hoa khẽ cong lên: “Ra là .”

 

Lời dứt, từ phía xa bỗng vang lên một tiếng kêu cứu quen thuộc.

 

“Cứu… cứu mạng…”

 

Thần sắc Khương Nhất lập tức khựng . Đó là giọng của Lê Ân! Cô lập tức sải bước chạy nhanh về hướng phát âm thanh. hề nhận rằng, theo từng bước tiến lên, màn sương mù phía ngày càng dày đặc. Đến khi cô tiến sâu trong đó, bóng dáng nuốt chửng còn thấy rõ.

 

Khi đến nơi phát tiếng kêu, mắt cô chỉ còn một bụi cây rậm rạp, thấy bóng dáng Lê Ân . Trong nháy mắt, Khương Nhất liền nhận , đây là một cái bẫy!

 

định rút lui, thì phía bỗng vang lên giọng của Hoa Hoa: “Sư phụ, chị đang tìm ai ?”

 

Khương Nhất đầu , quả nhiên thấy Hoa Hoa từ lúc nào phía . Cô khẽ nhíu mày: “Sao em đây?”

 

Hoa Hoa mang vẻ mặt vô tội đáp: “Em thấy sư phụ chạy tới đây, tưởng chuyện gì nên theo.”

 

Khương Nhất: “…”

 

Thấy cô gì, Hoa Hoa liền tiếp: “Sư phụ yên tâm, lúc nãy em qua đoạn đường , em nhớ đường về, chị theo em.”

 

Khương Nhất dáng vẻ chủ động của cô bé, khẽ nhướng mày: “Thế ?”

 

Hoa Hoa gật đầu thật mạnh: “Vâng!”

 

Lần Khương Nhất từ chối nữa: “Được, theo em.”

 

 

Loading...