Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 489: Đàm linh

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Duyệt Duyệt vui mừng khôn xiết, liên tục cảm ơn.

Mẹ Trần cũng ngờ con gái ‘kỳ ngộ’ như thể sống khỏe mạnh, tại chờ c.h.ế.t? Bà sống còn lương hưu, bảo hiểm y tế cũng thanh toán một phần.

Vốn dĩ bà lo lắng hơn là căn bệnh của cần chăm sóc sẽ tạo thêm gánh nặng cho con gái.

Bây giờ , Đại sư , bà thể bình phục như xưa.

Mẹ Trần hy vọng, tâm trạng cũng lên, tích cực phối hợp điều trị.

Ca phẫu thuật thành công.

Có bùa khỏe mạnh gia trì, bà phục hồi phẫu thuật nhanh, tinh thần cực kỳ .

Trong thời gian đó chồng cũ của Trần Duyệt Duyệt giành quyền nuôi con gái còn bà mắng cho té tát. Bà một nuôi lớn con gái, dạng .

Trần Duyệt Duyệt thấy khỏe mạnh còn thể nhảy quảng trường cũng yên tâm, chuyên tâm công việc. Chưa đầy nửa năm thăng chức, lương tự nhiên cũng tăng.

Cuộc sống mắt thường thể thấy ngày càng hơn.

Sau khi khai giảng, trời trở lạnh, Đàm Linh tan ngang qua cửa trung tâm thương mại, thấy bên ngoài dựng rạp bán quần áo giảm giá, loa phóng thanh vang vọng cả cây .

Cô do dự một lát, mua một chiếc áo len dệt kim rẻ tiền.

Xách túi về đến nhà thì lập tức thấy Đàm Minh Vĩnh đang xếp bằng ghế sofa chơi game.

Sắc mặt cô trong nháy mắt vặn vẹo, chán ghét dời mắt , vội vàng về phòng.

phòng chính thức, chỉ một gian phòng chứa đồ tạm thời dọn , tổng cộng chỉ vài mét vuông, ánh sáng kém, ban ngày ban mặt cũng bật đèn.

Chưa mấy bước cha Đàm mặt mày sa sầm gọi .

“Mày mù ? Gặp lớn cũng chào một tiếng.”

Đàm Linh trong lòng chán ghét, mặt cảm xúc gọi một tiếng ‘ba’ đó đẩy cửa .

Rầm.

Cửa đóng sập .

Cha Đàm ở phòng khách tức đến xanh mặt. “Nghịch nữ…”

Mẹ Đàm bưng thức ăn từ bếp , hòa giải: “Thôi mà, con nó mới về, trong lòng thoải mái để nó bình tĩnh chút, đừng kích thích nó.”

Cha Đàm trừng mắt.

“Đã gần nửa năm còn bình tĩnh thế nào nữa? thấy nó chính là con sói mắt trắng nuôi mãi quen. Không chỉ cãi cha , đến con cái khai giảng cũng để thằng bé ở trường ngẩng đầu lên thế nào ? Có ai như nó ?”

Đàm Minh Vĩnh mà phiền phức, ngoài miệng vẫn ngọt ngào dỗ dành: “Ông nội đừng giận, chỉ là mệt thôi, đó còn hứa phát lương xong sẽ mua đồ chơi cho cháu mà.”

Sắc mặt cha Đàm dịu ngay tức khắc, hiền từ xoa đầu nó. “Vẫn là Minh Vĩnh nhà chúng hiểu chuyện.”

Mẹ Đàm cũng nở nụ .

Đàm Linh chiếc giường chỉ rộng một mét, rõ mồn một lời mắng c.h.ử.i của cha và sự hòa thuận của ba ông cháu, trong lòng lạnh toát.

Trên mặt cô là vẻ tê liệt và châm biếm.

Nuôi mãi quen?

Bọn họ nuôi cô mấy năm, trong lòng chút tự ?

Còn về Đàm Vĩnh Minh, cô bóp c.h.ế.t nó lúc nó mới sinh coi là nhân từ còn vọng tưởng cô và nó diễn cảnh hiền con thảo, đúng là chuyện viển vông.

Còn đồ chơi, cô nuôi sống bản còn khó khăn, thể tiêu tiền cho cái thứ nghiệt chủng đó?

cái nhà chào đón cô nhưng bi ai là cô chỗ dung , chỉ thể về đây, nhẫn nhục chịu đựng, ăn nhờ ở đậu.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Đàm.

“Linh Linh, ăn cơm thôi.”

So với sự nghiêm khắc của cha Đàm, thái độ của bà hòa hoãn hơn nhiều, thì vẻ thương xót và áy náy với cô nhưng cũng chỉ giới hạn ở lời .

Thỉnh thoảng còn nhân danh cho cô, vài câu xát muối vết thương.

Cô sống trong cái nhà nhưng sớm vô hình trung gạt ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-489-dam-linh.html.]

Đàm Linh hít sâu một , mở cửa .

Mẹ Đàm thấy sắc mặt cô , khuyên vài câu nhưng nhớ đến những gì cô trải qua những năm đành lòng, bèn im lặng.

Đàm Linh sớm thất vọng về cha , chỉ sớm tích cóp đủ tiền ngoài thuê nhà ở một .

Trên bàn cơm cô vẫn im thin thít như khi.

Mặt cha Đàm đen như than, mắng ánh mắt của Đàm ngăn .

Đàm Vĩnh Minh kiêng nể gì. “Mẹ, sắp phát lương đúng , con trúng một mẫu xe đua đồ chơi, chỉ hai ngàn tệ thôi, mua cho con nhé.”

Đàm Linh sa sầm mặt mày.

Cô siết c.h.ặ.t đôi đũa, cực lực kiềm chế xúc động đập trán Đàm Vĩnh Minh.

Cha Đàm nãy giờ vẫn nhịn cơn giận thấy bộ dạng đó của cô cuối cùng cũng bùng nổ.

“Mày câm ? Không thấy Vĩnh Minh chuyện với mày ? Mày chỉ mỗi đứa con trai , kiếm tiền cho nó tiêu thì cho ai? Chẳng lẽ mày còn tái hôn, kế cho con khác?”

Nghe thấy hai chữ kế, sắc mặt Đàm Vĩnh Minh khẽ biến đổi.

Mẹ Đàm đang sức nháy mắt với ông chồng trong lòng khẽ động.

Thực … cũng thể.

Con gái đến ba mươi, sự già nua do cuộc sống nghèo khó nhờ nửa năm nay bồi bổ lấy chút ít, ăn thêm chút đồ bổ, trang điểm , ngoài vẫn là một mỹ nhân.

Hạ thấp tiêu chuẩn chút, chừng tái hôn còn tìm mối ngon.

Đàm Linh ném mạnh đôi đũa xuống bàn, lạnh lùng : “ con trai, cái thứ nghiệt chủng các thích nuôi thì tự nuôi lấy, đừng hòng nhét cho .”

Cha Đàm giận tím mặt, giơ tay định đ.á.n.h .

Mẹ Đàm hoảng hốt dậy ngăn cản. “Thôi nào, đang ăn cơm, ông đừng dọa thằng bé sợ.”

Cha Đàm theo bản năng sang cháu trai Đàm Vĩnh Minh.

Đàm Vĩnh Minh sợ, nó thậm chí còn mong đợi Đàm Linh dạy dỗ nhưng khi ông nội sang, nó vẫn lập tức vẻ sợ hãi. Mấp máy môi, dám lời nào.

Cha Đàm vô cùng đau lòng.

Cha ruột Đàm Vĩnh Minh là kẻ vũ phu, lúc Đàm Linh cảnh sát đưa về, khắp đầy vết thương còn viện một tuần.

Trên Đàm Vĩnh Minh tuy chỉ vết thương ngoài da nhưng vớ cha như , đây chắc chắn cũng đ.á.n.h ít.

Cha Đàm thu tay về. “Vĩnh Minh sợ, ông nội chỉ đùa với cháu thôi.”

Ông gắp cho Đàm Vĩnh Minh cái đầu cá. “Nào, ăn nhiều , xem cháu gầy kìa, ăn nhiều đồ bổ mới lớn .”

Đàm Linh khuôn mặt béo núc ních và cánh tay to khỏe của Đàm Vĩnh Minh, lạnh một tiếng.

Tên súc sinh mới nỡ đ.á.n.h đứa con trai cùng một giuộc với , chút vết thương ngoài da đó đều là do nó tự va quệt, thế mà lấy lòng thương hại của cặp cha tràn trề tình thương của cô.

Quả nhiên cháu bà nội tội bà ngoại.

Con gái ruột thì tính là gì chứ?

Chẳng qua chỉ là công cụ nối dõi tông đường cho nhà họ Đàm mà thôi.

Đàm Linh tiếp tục ở đây bọn họ gia đình hòa thuận nhưng cô thể để bụng chịu thiệt.

Nhịn thêm chút nữa.

Thuê nhà cần đặt cọc, một trả ít nhất ba tháng tiền nhà, chuyển ngoài còn sắm sửa đồ dùng sinh hoạt.

Trừ những khoản , cô còn giữ chút tiền dư, phòng khi cần dùng gấp.

Tháng phát lương, chắc là đủ .

Cô nén sự chán ghét và mất kiên nhẫn trong lòng xuống, im lặng tiếp tục ăn cơm.

Câu tiếp theo của Đàm phá vỡ sự bình tĩnh cô cố gắng duy trì.

“Chủ nhật tuần sinh nhật ba mươi tuổi của Trân Trân, Linh Linh, con cũng nhé, dù nó cũng là chị con, m.á.u mủ tình thâm mà...”

Đàm Linh trực tiếp đập bát.

Tiếng sứ vỡ vụn thành công chặn lời hết của Đàm, cha Đàm còn kịp nổi giận thấy Đàm Linh như phát điên, giật phăng khăn trải bàn, hai tay vung loạn xạ, đập nát bấy mâm cơm bàn.

Lời mắng c.h.ử.i kịp thốt của cha Đàm nghẹn ở cổ họng khi bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của Đàm Linh, trong lòng bỗng dâng lên nỗi sợ hãi.

Đàm Linh nghiến răng nghiến lợi : “Các nếu đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thì đừng nhắc đến tên con tiện nhân đó mặt , nếu c.h.ế.t cũng kéo nó theo chôn cùng!”

Loading...