Khương Tiểu Nhai thực chất thu bớt lực trong cú đá , chuyện đó chỉ cô .
Người đàn ông thì hề khinh địch chỉ vì cô là phụ nữ, dùng đến tám phần sức mạnh. Tất cả mặt tại hiện trường đều điều đó, và nhóm bịt mặt sớm hình dung kết quả.
Thế nhưng, khi tiếng "chát" vang lên và bóng đàn ông bay v.út , họ cứ ngỡ đang gặp ảo giác.
Đó là một kiểu chấn động và hoang mang mà dù cách một lớp mũ trùm đầu, vẫn thể cảm nhận .
Họ Khương Tiểu Nhai đang quỳ một gối, chân còn vẫn giữ nguyên tư thế đá , sang đồng đội đang đ.â.m sầm tường, im lìm động đậy.
Họ thậm chí còn mấy để xác định xem bay đúng là đồng đội của , còn im bất động là cái cô gái cao cao gầy gầy .
Ừm…
Thôi xong... xác định , bay đúng là đồng đội của họ.
cũng , kể cả bay là đồng đội của , họ sang và tự vấn lương tâm: Liệu họ thể dùng một cú quét chân để hất văng một xa vài mét như ?
Tư thế khác thì , chứ với tư thế quỳ một gối, chỉ dùng lực của một chân thì chắc chắn là thể .
À đúng , Khương Tiểu Nhai đang ở tư thế quỳ một gối, còn em của họ đang ở tư thế hảo để tung lực.
Kết quả cũng thấy đấy, đo ván trong một nốt nhạc.
Bầu khí tại hiện trường rơi một sự im lặng quái dị.
Khương Tiểu Nhai vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối nhúc nhích.
Mộc Dịch Cẩn đang cản đàn ông ăn mì cũng bất động, vị trí của hai thậm chí còn khiến hiểu lầm là họ đang ôm .
Thực chất là cả hai đều sững sờ.
Cách đó vài bước chân, mấy đàn ông mặc đồ giống hệt cũng ngây như phỗng, chẳng lấy một tiến lên đỡ đồng đội dậy.
Bình luận trong phòng livestream thì lướt vùn vụt, nhanh đến mức hoa cả mắt.
【Sốc kìa?】
【Đừng là họ, đến còn thấy sốc nữa là.】
【Tư thế càng ngầu, ngã xuống càng nhanh.】
【Sau khinh bỉ ai cứ việc : Tao quỳ một gối chấp mày một chân mà mày còn thắng nổi.】
【Đoán kết quả , nhưng ngờ bay xa đến thế...】
【Đã chuẩn tâm lý , nhưng ngờ chuẩn nhiều đến mức .】
【Chị Ngốc: Hiểu lầm thôi. Đối phương: Xem đây. Chị Ngốc: Buông tay. Đối phương: Không . Giây tiếp theo bay vèo mất. Chị Ngốc: Đã nể mặt nhé, đây mới là đãi ngộ thật sự của .】
【Họ trông giống mấy con robot phản ứng chậm , vẫn đang cố phán đoán sự thật mắt, nhưng chuyện vượt quá nhận thức thông thường nên cả não bộ và tứ chi đều treo máy luôn .】
【Ghi nhớ một điều: Gặp chị Ngốc của chúng , lúc còn thể chuyện t.ử tế thì tuyệt đối đừng động tay động chân, nếu thì pháp luật cũng bảo vệ nổi bạn .】
【Khách sáo một chút thì pháp luật mới bảo vệ . Động tay động chân là pháp luật cũng bó tay luôn nha.】
Người đàn ông ăn mì là phản ứng đầu tiên.
Anh bước về phía góc tường nơi đang . Không hiểu vì bộ quần áo lý do gì mà trông chẳng vẻ gì là hoảng loạn, trái còn vài phần phóng khoáng, phong nhã.
Anh tiến lên vỗ vỗ đang đất: "Còn sống ?"
Người đất: "..."
Chẳng lẽ c.h.ế.t chắc?
Thấy đồng đội mở mắt, đàn ông ăn mì khẽ một tiếng, đưa bàn tay đeo găng . Người đất nắm lấy tay , mượn lực để dậy.
Người đàn ông ăn mì buông tay định , thì giây tiếp theo thấy một tiếng "bịch" khẽ vang lên. Người đàn ông mới buông tay ngã lăn trở vị trí cũ.
Người đàn ông ăn mì: "..."
Không thể nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-360-chang-la-cai-dinh-gi-ca.html.]
Người đàn ông đang đất, tay ôm lấy đùi, cuối cùng cũng nhịn mà thốt một câu: "Gãy ."
Có thể thấy thừa nhận điều .
chẳng thường đời hai thứ thể giấu giếm, đó là ho và tình yêu ?
Thực tế thì là ba thứ, chân gãy cũng chẳng giấu nổi .
Người đàn ông ăn mì: "..."
Lần rốt cuộc giữ nổi nữa, đôi mắt phượng đầy khí chất nheo , ngẩng đầu phụ nữ cách đó xa.
Cô dậy, đang phủi bụi đầu gối và vận động gân cốt.
Nhận thấy ánh của , Khương Tiểu Nhai nhíu mày: "Đừng đổ thừa nhé, là tay đấy..."
Người đàn ông ăn mì: "..."
Cũng hẳn là ý đó.
Chỉ là chính mắt thấy hai chỉ chạm chân , của bay xa mấy mét, cái chân va chạm đó còn gãy luôn, trong khi Khương Tiểu Nhai còn chẳng xây xát gì, thế nào cũng thấy hợp lý chút nào.
Anh ăn mì bước tới mặt Khương Tiểu Nhai, chỉ đám trói trong kho củi: "Những ... đều là do cô ?"
Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn sát với , chắc hỏi là ý gì.
Ánh mắt hai quét qua họ, nếu đoán lầm thì lớp quần áo rộng thùng lình chắc chắn giấu v.ũ k.h.í.
Nghĩ đến khả năng đó, Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn lùi một bước, xác định chỉ cần là vật che chắn mới dừng . Người đàn ông thấy họ cảnh giác như cũng hỏi tiếp.
Anh sai đỡ đồng đội đất dậy kiểm tra tình hình, còn thì bình tĩnh tiến gần Khương Tiểu Nhai: "Hai là con tin bắt trong vụ ?"
Lần họ núi vốn vì nhiệm vụ , thông tin nhận nhiều, thể là chẳng chuẩn gì.
Sau khi núi, Lâm Tự Kinh sơ qua tình hình, trong đó nhấn mạnh việc hai con tin bắt giữ.
Lâm Tự Kinh còn đặc biệt nhờ vả họ đảm bảo an cho con tin bằng giá, nếu cần thiết, kể cả để đám tội phạm tẩu thoát cũng giữ mạng cho con tin.
họ đang thấy cái gì đây?
Cả căn phòng mấy chục con , kẻ ngất xỉu, thương, tất cả trói như đòn bánh tét.
Với cái sức chiến đấu mà Lâm Tự Kinh bảo họ "đảm bảo an cho con tin" á?
Là bảo vệ an cho đám "tội phạm" trong phòng khỏi tay hai con tin thì đúng hơn!
Khương Tiểu Nhai nãy giờ đoán phận của họ, giờ hỏi thì cơ bản xác định họ là của quân đội.
"Hi, chính là chúng đây." Sắc mặt căng thẳng của Khương Tiểu Nhai giãn đôi chút, nhưng vẫn dám gần, cô hỏi thêm một câu: "Các là ai?"
Người đàn ông ăn mì thốt một câu: "Chúng chẳng là cái đinh gì cả."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Cư dân mạng: 【...】
【Ha ha ha ha, vốn dĩ là đến cứu viện, kết quả thấy tội phạm dọn sạch bách , của mang đến còn gãy mất một chân, đúng là "chẳng là cái đinh gì" thật mà.】
【Câu trả lời đúng là thật thà đến mức đáng thương.】
【Không hổ là đội tuyển quốc gia, giác ngộ cao thật đấy.】
【Nếu hỏi rõ danh tính mà cứ thế tay, e là cả đội cũng khiêng xuống núi mất thôi.】
...
Khi Lâm Tự Kinh và Phương Tri Dữ cùng đồng đội đến ngôi làng, tin bộ băng đảng tội phạm sa lưới, ai nấy đều vô cùng kích động.
Họ tới kho củi, mấy chục trói bên trong, ngoài những vết thương ngoài da và tinh thần sa sút thì thấy vết đạn trường hợp t.ử vong trực tiếp nào.
Thế mà thể bắt sống bộ một băng đảng tội phạm lớn như , nhất thời Phương Tri Dữ và những khác kìm mà đồng loạt thốt lên những tiếng cảm thán đầy kinh ngạc.