“ là Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa... quá đỉnh luôn...”
“Lợi hại thật sự, tổ chức lẽ nên cho họ núi sớm hơn.”
“Cùng là lính mà cách khác biệt thế .”
“Nghe bên họ cũng thương đấy.”
“Ai thương? Bị thương ở ?”
“Gãy một chân...”
“Đi , chúng mau đến hỏi thăm chút , lúc về họ cho chúng vài lời khuyên...”
Nhóm Phương Tri Dữ của đội lính b.ắ.n tỉa thương, vội vàng rủ tiến tới. Miệng thì là quan tâm, nhưng thực chất là tìm cớ để bắt chuyện với những thiên tài mà họ hằng ngưỡng mộ bấy lâu.
Lâm Tự Kinh họ một bước, lúc đang đó với vẻ mặt bối rối.
Phương Tri Dữ và đồng đội cứ ngỡ kích động quá mức khi gặp của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa, nên cũng phấn khởi chen lên phía .
Để ngay đó, họ thấy hai bóng dáng quen thuộc.
Ánh mắt Phương Tri Dữ sáng rực lên, hưng phấn định lao tới: “Khương Khương...”
Vạn Tín Bạch ở phía kịp thời túm c.h.ặ.t cánh tay , hiệu hãy kỹ tình hình .
Phương Tri Dữ vùng vẫy: “Ơ kìa, tìm đội ;ính b.ắ.n tỉa, tìm Khương Khương cơ mà...”
Lời dứt, ngẩn cảnh tượng mắt.
Chỉ thấy Khương Tiểu Nhai đang bước về phía đội lính b.ắ.n tỉa.
Những trong đội lính b.ắ.n tỉa im bất động, ở giữa là một thương binh nghi gãy chân đang đó.
Thấy Khương Tiểu Nhai tiến gần, thương binh hốt hoảng chống tay định dậy để lùi , nhưng vì chân gãy nên chẳng thể nhích ...
Trong mắt nhóm Phương Tri Dữ, Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa là một sự tồn tại như thần thánh. Bình thường sân tập, chỉ cần thấy họ mặc quân phục của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa ngang qua là cả lũ thèm thuồng nhỏ dãi.
Phương Tri Dữ và các đồng đội khác bao bắt chuyện, thậm chí còn canh chừng ở ngã tư để chào hỏi, nhưng những bao giờ thèm để ý.
Nghe vì phận đặc biệt nên họ thường mặc trang phục thiết kế riêng, lời cực kỳ ngắn gọn súc tích.
Những tình cờ gặp đây, cùng lắm họ chỉ gật đầu đáp chứ ai thấy giọng của họ bao giờ, lạnh lùng vô cùng.
Thế nhưng, lúc họ đang thấy cái gì đây?
Họ thế mà thể cảm nhận sự hoảng loạn từ ngôn ngữ cơ thể của những , dù họ đang mặc trang dày cộm và đội mũ trùm kín mít.
Ngay giây tiếp theo, khi còn đang nín thở, thương binh vẻ trụ vững tâm lý nữa, gào lên câu thoại kinh điển: “Á! Cô đừng qua đây, cô đừng qua đây mà~!”
Khương Tiểu Nhai: “...”
Cô vẻ hài lòng, thở dài : “Chẳng bảo là sẽ cõng xuống núi ?”
“Không , cần, ...” Anh thương binh lắc đầu nguầy nguậy, kịch liệt phản đối.
“Tại ?” Khương Tiểu Nhai thấy bộ dạng của thì hiểu nổi, chẳng lẽ thành ý của cô đủ ? Không đủ để cảm động ?
Anh thương binh chỉ c.h.ử.i thề, nhưng quá hiểu phụ nữ mặt nguy hiểm đến mức nào.
Uy lực từ cú đá đó, cái cảm giác đau đớn vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, tuyệt đối trải qua nữa.
Nếu giờ mà c.h.ử.i miệng, khéo chẳng cần xuống núi nữa mà chôn luôn tại chỗ mất. Anh nén cơn giận, hạ thấp giọng: “Cô...”
Anh bóp c.h.ặ.t cái đùi gãy, giọng run rẩy vì uất ức: “Cô... đau c.h.ế.t .”
Nói đến câu cuối, thế mà mang theo vài phần nức nở đầy ủy khuất.
Mọi : “...”
Phương Tri Dữ: “...”
Vạn Tín Bạch: “...”
Hai , xác nhận xem đang gặp ảo giác .
Không, thể nào, Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa mà họ như thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-361-tieu-kha-ai.html.]
Tuyệt đối thể là cái vẻ "tiểu khả ái" tội nghiệp thế !!!
Khương Tiểu Nhai , gật đầu: “ mà.”
"Thôi mà, đừng giận nữa." Khương Tiểu Nhai bước đến mặt , giọng mềm mỏng: " xin mà."
Anh lính thương của Tiểu đoàn lính Bắn tỉa: " chấp nhận... Không , chấp nhận lời xin của cô, còn những cái khác... thật sự cần thiết !"
Khoảnh khắc cô bế lên lúc nãy, danh tiếng của trong đội chính thức hủy hoại .
Hơn nữa, cái sức mạnh của phụ nữ đúng là kinh khủng, lúc nãy cô nắm tay , cứ ngỡ tay cũng sắp gãy đến nơi.
Giờ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám để cô cõng .
Khương Tiểu Nhai thấy xin , còn bế đến đây nghỉ ngơi, thấy thái độ kiên quyết như thì cô cũng mặc kệ.
Cô sang Lâm Tự Kinh và đàn ông ăn mì, rõ ràng là thủ lĩnh của nhóm , lên tiếng hỏi:
"Cái chân ... tính là trách nhiệm của ? Có ảnh hưởng đến công trạng của ? Quân đội sẽ kỷ luật chứ?"
Cô hỏi một lèo ba câu liên tiếp.
Lâm Tự Kinh: "..."
Người đàn ông ăn mì: "..."
Thà cô đừng , cô nhắc đến chuyện , cả Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa đều rơi im lặng.
Các bác ơi, ai thấu nỗi đau ?
Lặn lội đường xá xa xôi rừng sâu, giữa đường Lâm Tự Kinh còn tha thiết nhờ họ giải cứu con tin.
Kết quả thì ? Kết quả thì !
Hai con tin tự xử cả băng đảng tội phạm, chẳng để thừa cho họ lấy một tên.
Nói một cách đơn giản là họ một chuyến công cốc, còn khuyến mãi thêm một cái chân gãy.
Chuyện mà đồn ngoài, đừng là Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa, mà danh tiếng của họ trong quân đội coi xong.
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch vẫn còn đang hoang mang, cho đến khi Lâm Tự Kinh hòa giải.
Anh đến chỗ đàn ông ăn mì, mặt cô xin họ, sẵn tiện xâu chuỗi bộ đầu đuôi câu chuyện...
Nhóm Phương Tri Dữ cuộc trao đổi ngắn gọn của hai bên mà đầu óc đang từ mù mịt dần trở nên sáng tỏ, đôi mắt cũng theo đó mà trợn tròn.
Họ thấy cái gì ...
Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn hai lật đổ cả một băng đảng buôn lậu ma túy mấy chục tên, còn đ.á.n.h gãy chân cả của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa đến cứu viện á?!!
Chuyện ... đúng là chút ngại ngùng.
Chưa đến hình tượng thần thánh của đội lính b.ắ.n tỉa trong lòng họ, giờ cứ thấy họ cứ... dư thừa thế nào .
【Trong mắt chị Ngốc hề sự quan tâm dành cho thương binh, tất cả chỉ là sự khao khát ghi công.】
【Chị Ngốc: Anh nhận lời xin cũng , nhưng đừng trừ điểm và công trạng của nha.】
【Sau khi kể , ánh mắt của đội trưởng Khương Khương đổi. Có lẽ đây chính là cảnh giới cao nhất của con tin .】
【Băng nhóm tội phạm đáng sợ nhất thế giới? Khương Tiểu Nhai: cũng chuyện gì nữa, tự dưng bọn họ chúng trói hết .】
Phương Tri Dữ phía đám đông, trợn tròn mắt Khương Tiểu Nhai bằng ánh mắt xa lạ.
Cậu đang nôn nóng về ngay để xem livestream, xem Khương Tiểu Nhai "one shot" của đội lính b.ắ.n tỉa như thế nào.
Đáng sợ, thực lực đúng là khủng khiếp đến mức rợn .
Lâm Tự Kinh khi hiểu rõ sự tình, Khương Tiểu Nhai với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Thực lực của đội lính b.ắ.n tỉa thế nào họ đều rõ.
Khương Tiểu Nhai thể phản sát và trói hết đám tội phạm thì lạ, vì họ cô giỏi, nhưng đ.á.n.h gãy chân cả đội lính b.ắ.n tỉa thì chuyện ... sì, kiểu gì cũng thấy đúng là nghé con sợ cọp.
Tuy nhiên, những trong đội lính b.ắ.n tỉa lúc , cảm giác kẻ trời cao đất dày chính là họ mới đúng…