Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 362:...
Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:16:18
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về việc cái chân gãy thế nào, Lâm Tự Kinh càng tò mò hơn, nhưng thấy đối phương ý định giải thích chi tiết, cũng tiện hỏi thêm.
Chuyện đành đợi lúc về xem bản ghi hình livestream mới .
Ừm, may mà livestream, quyết định để việc phát sóng gián đoạn bằng giá ngay lúc đầu đúng là quyết định sáng suốt.
Lâm Tự Kinh lấy tinh thần, lập tức điều phối hiện trường, sắp xếp áp giải đám tội phạm xuống núi.
Anh còn đặc biệt giao Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn cho Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch giám sát, chỉ sợ hai bên vì chuyện "trách nhiệm" thuộc về ai trong vụ gãy chân mà tiếp tục cự cãi.
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch giao trọng trách, cả hai lập tức ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu. Cả đời họ bao giờ dám thẳng lưng mặt của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa như thế, lúc dù thế nào cũng thể hiện một chút.
Hai họ bước về phía Khương Tiểu Nhai, khi ngang qua nhóm Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa còn cố tình nghiêng chào một tiếng. Cái bộ dạng đó, ai chắc tưởng họ đang bước lên bục nhận giải, tiến tới khoảnh khắc vinh quang nhất của cuộc đời.
Mọi : "..."
Người của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa: "..."
Không , , đây bọn họ như thế .
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch đến mặt Khương Tiểu Nhai, cúi thấp một cách cực kỳ cung kính.
Phương Tri Dữ: "Khương Khương ơi~"
Vạn Tín Bạch: "Khương Khương, chúng phía bên nhé~"
Mộc Dịch Cẩn ba họ rời một cách hài hòa thắm thiết: "..."
Cảm thấy thật là thừa thãi.
Cư dân mạng trong phòng livestream đến phát điên.
【Mộc Dịch Cẩn: Ở những nơi khác là đỉnh lưu, là siêu , là vạn mê, nhưng mặt mấy lính thì chẳng là cái đinh gì cả.】
【Có thể thấy, Tiểu Ngư Ngư đang tận hưởng khoảnh khắc .】
【Tiểu Ngư Ngư cho cảm giác giống như một bạn siêu đột nhiên xe tài xế riêng, ánh đèn flash xuất hiện cửa công ty để thăm .】
【Đây chính là sân nhà của chị Ngốc mà.】
【Hầy, như thể Khương Khương đủ hot , Khương Khương mà chẳng là nhân vật chính. Nếu cơ hội, cũng sẽ trưng cái bộ mặt "vinh dự" y hệt Tiểu Ngư Ngư.】
【Mộc Dịch Cẩn: Vậy nhé? đây??】
…
Tại căn cứ trú quân.
Chuông điện thoại trong văn phòng vang lên.
Người bên cạnh bắt máy, xong nội dung liền vội vàng gọi lãnh đạo.
Vị lãnh đạo dậy bước tới, cầm lấy điện thoại.
Nghe xong báo cáo, ông cứ ngỡ nhầm: "Ừ, , bộ sa lưới đúng ? , của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa núi... Cái gì? Người của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa thương?"
Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, ông hỏi tiếp: "Vết thương nặng ? Cần sắp xếp điều trị ở ? Bên chúng sẽ chuẩn ngay. Chuyện cũng là do chúng phiền các ."
Nghe báo là gãy chân, quá nghiêm trọng, lãnh đạo mới thở phào nhẹ nhõm: " sẽ sắp xếp bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất tới đó ngay... Cái gì? Người của chúng đ.á.n.h gãy?!"
Vừa xong câu đó, vị lãnh đạo cảm thấy chút.
Phải rằng Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa hiếm khi nhận nhiệm vụ, những vụ thế vốn chẳng đến lượt họ. Chính vì nhiệm vụ quá nặng nề nên ông mới hạ "mượn" từ Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa về.
Kết quả ông thấy cái gì?
Người của ông đ.á.n.h gãy chân của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa?
Chuyện ... chuyện ... khoan hãy đến việc nhờ giúp mà đ.á.n.h gãy chân, vấn đề là... đó là Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa đấy!
Bị của ông đ.á.n.h gãy chân?
là quá vô lý đó!
Lãnh đạo định hỏi thêm, nhưng bên cũng chỉ bảo là tin tức truyền từ trong núi, chi tiết cụ thể, đợi ngoài mới rõ.
Ông gác máy, thấy cả phòng đang , cuối cùng đành thông báo tình hình: "Có một tin và một tin , các tin nào ?"
Mọi trong phòng họp đều đang đợi tin, thấy sắc mặt lãnh đạo đột nhiên khó coi như , ai nấy đều dám lên tiếng.
Lãnh đạo đành tự tiếp: "Tin là băng nhóm tội phạm sa lưới bộ, đang đường áp giải về. Chúng thu giữ một lượng lớn hàng hóa, dự kiến sẽ lập kỷ lục mới về lượng."
Lời lãnh đạo dứt, cả phòng xôn xao.
Họ đều kỷ lục cao nhất hiện nay là bao nhiêu, mà lập kỷ lục mới... thì lượng đó khủng khiếp đến mức nào.
“Chà, vụ án phá nhanh như đều là nhờ công lao của Thủ trưởng cả. Nếu nhờ ngài phản ứng kịp thời, điều động của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa núi, chúng thể bắt sống băng nhóm tội phạm khổng lồ nhanh đến thế.”
“ , Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa nể mặt ai bao giờ, vẫn là nhờ Thủ trưởng của chúng giao tình với lãnh đạo bên đó, nếu thì...”
“Vụ thuận lợi , em coi như cũng trút gánh nặng, cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một chút.”
Vị lãnh đạo những nụ nhẹ nhõm gương mặt , đôi môi mím c.h.ặ.t.
Mọi dựa ghế, nụ hớn hở bỗng khựng khi nhận điều gì đó, họ đồng loạt về phía vị lãnh đạo đang im bất động. Sau vài giây ngơ ngác, dè dặt lên tiếng:
“Thủ trưởng, còn tin là gì ạ?”
Thấy cuối cùng cũng hỏi câu , đôi môi đang mím c.h.ặ.t của lãnh đạo khẽ nhếch lên. Dưới ánh mắt căng thẳng của đám đông, ông thốt một câu:
“Tin là, của chúng đ.á.n.h gãy chân của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa .”
Mọi : “...”
Cái gì gãy chân? Ai đ.á.n.h gãy?
Người của họ đ.á.n.h gãy chân của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa?!!
Mọi tại hiện trường cứ như thấy một tin tức hoang đường đến mức khó tin, ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Giây tiếp theo, nhanh phản ứng :
“Có là ngộ thương ?”
“Chắc chắn là ngộ thương ! Người của xưa nay vẫn luôn tôn trọng Tiểu đoàn ;ính b.ắ.n tỉa, thể đ.á.n.h thương .”
“Vả của cũng đủ trình để họ thương chứ.”
“ đoán chắc là... của nhận nhầm đối tượng, mà phía Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa chút phòng nào với quân .”
“Nhất định là như , nhất định là như !”
“...”
bất kể thế nào, việc của họ thương của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa là sự thật.
Lãnh đạo yêu cầu họ nhanh ch.óng nghĩ phương án xử lý khủng hoảng khẩn cấp.
Chuyện lớn thì lớn, nhỏ thì nhỏ, nhưng tuyệt đối để Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa và cấp tìm đến tận cửa đòi nợ, lúc đó vấn đề sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
...
Sau khi Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch đưa Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn sang một bên.
Khương Tiểu Nhai bắt đầu kêu gào vì bụng đói.
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch lôi trong túi hành lý thịt bò đóng hộp và cơm nắm. Trong đó, cơm nắm là do lực lượng viện binh núi mang theo cho họ.
Phương Tri Dữ cứ canh cánh lo cho hai Khương Tiểu Nhai nên mãi nỡ ăn, chỉ ăn tạm hai cái màn thầu. Cậu đem hai nắm cơm hấp nóng , chia cho Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn mỗi một cái, khui hộp thịt bò để hai ăn chung.
Khương Tiểu Nhai thật sự đói đến lả .
Từ lúc đến đây, ngoài đống màn thầu độc thì tất cả những gì họ ăn chỉ bát mì trứng hắc ám, giờ trong bụng chẳng tí gì lót .
Hai họ xổm đất, tay cầm cơm nắm, tay cầm đũa dùng một chia thịt bò trong hộp.
Đang ăn dở thì Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch bên cạnh đột nhiên bật dậy. Nhìn đang tiến về phía , họ cung kính lên tiếng:
“Đội trưởng...”
“Đội trưởng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-362.html.]
Chương 362
Về việc cái chân gãy thế nào, Lâm Tự Kinh càng tò mò hơn, nhưng thấy đối phương ý định giải thích chi tiết, cũng tiện hỏi thêm.
Chuyện đành đợi lúc về xem bản ghi hình livestream mới .
Ừm, may mà livestream, quyết định để việc phát sóng gián đoạn bằng giá ngay lúc đầu đúng là quyết định sáng suốt.
Lâm Tự Kinh lấy tinh thần, lập tức điều phối hiện trường, sắp xếp áp giải đám tội phạm xuống núi.
Anh còn đặc biệt giao Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn cho Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch giám sát, chỉ sợ hai bên vì chuyện "trách nhiệm" thuộc về ai trong vụ gãy chân mà tiếp tục cự cãi.
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch giao trọng trách, cả hai lập tức ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu. Cả đời họ bao giờ dám thẳng lưng mặt của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa như thế, lúc dù thế nào cũng thể hiện một chút.
Hai họ bước về phía Khương Tiểu Nhai, khi ngang qua nhóm Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa còn cố tình nghiêng chào một tiếng. Cái bộ dạng đó, ai chắc tưởng họ đang bước lên bục nhận giải, tiến tới khoảnh khắc vinh quang nhất của cuộc đời.
Mọi : "..."
Người của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa: "..."
Không , , đây bọn họ như thế .
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch đến mặt Khương Tiểu Nhai, cúi thấp một cách cực kỳ cung kính.
Phương Tri Dữ: "Khương Khương ơi~"
Vạn Tín Bạch: "Khương Khương, chúng phía bên nhé~"
Mộc Dịch Cẩn ba họ rời một cách hài hòa thắm thiết: "..."
Cảm thấy thật là thừa thãi.
Cư dân mạng trong phòng livestream đến phát điên.
【Mộc Dịch Cẩn: Ở những nơi khác là đỉnh lưu, là siêu , là vạn mê, nhưng mặt mấy lính thì chẳng là cái đinh gì cả.】
【Có thể thấy, Tiểu Ngư Ngư đang tận hưởng khoảnh khắc .】
【Tiểu Ngư Ngư cho cảm giác giống như một bạn siêu đột nhiên xe tài xế riêng, ánh đèn flash xuất hiện cửa công ty để thăm .】
【Đây chính là sân nhà của chị Ngốc mà.】
【Hầy, như thể Khương Khương đủ hot , Khương Khương mà chẳng là nhân vật chính. Nếu cơ hội, cũng sẽ trưng cái bộ mặt "vinh dự" y hệt Tiểu Ngư Ngư.】
【Mộc Dịch Cẩn: Vậy nhé? đây??】
…
Tại căn cứ trú quân.
Chuông điện thoại trong văn phòng vang lên.
Người bên cạnh bắt máy, xong nội dung liền vội vàng gọi lãnh đạo.
Vị lãnh đạo dậy bước tới, cầm lấy điện thoại.
Nghe xong báo cáo, ông cứ ngỡ nhầm: "Ừ, , bộ sa lưới đúng ? , của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa núi... Cái gì? Người của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa thương?"
Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, ông hỏi tiếp: "Vết thương nặng ? Cần sắp xếp điều trị ở ? Bên chúng sẽ chuẩn ngay. Chuyện cũng là do chúng phiền các ."
Nghe báo là gãy chân, quá nghiêm trọng, lãnh đạo mới thở phào nhẹ nhõm: " sẽ sắp xếp bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất tới đó ngay... Cái gì? Người của chúng đ.á.n.h gãy?!"
Vừa xong câu đó, vị lãnh đạo cảm thấy chút.
Phải rằng Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa hiếm khi nhận nhiệm vụ, những vụ thế vốn chẳng đến lượt họ. Chính vì nhiệm vụ quá nặng nề nên ông mới hạ "mượn" từ Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa về.
Kết quả ông thấy cái gì?
Người của ông đ.á.n.h gãy chân của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa?
Chuyện ... chuyện ... khoan hãy đến việc nhờ giúp mà đ.á.n.h gãy chân, vấn đề là... đó là Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa đấy!
Bị của ông đ.á.n.h gãy chân?
là quá vô lý đó!
Lãnh đạo định hỏi thêm, nhưng bên cũng chỉ bảo là tin tức truyền từ trong núi, chi tiết cụ thể, đợi ngoài mới rõ.
Ông gác máy, thấy cả phòng đang , cuối cùng đành thông báo tình hình: "Có một tin và một tin , các tin nào ?"
Mọi trong phòng họp đều đang đợi tin, thấy sắc mặt lãnh đạo đột nhiên khó coi như , ai nấy đều dám lên tiếng.
Lãnh đạo đành tự tiếp: "Tin là băng nhóm tội phạm sa lưới bộ, đang đường áp giải về. Chúng thu giữ một lượng lớn hàng hóa, dự kiến sẽ lập kỷ lục mới về lượng."
Lời lãnh đạo dứt, cả phòng xôn xao.
Họ đều kỷ lục cao nhất hiện nay là bao nhiêu, mà lập kỷ lục mới... thì lượng đó khủng khiếp đến mức nào.
“Chà, vụ án phá nhanh như đều là nhờ công lao của Thủ trưởng cả. Nếu nhờ ngài phản ứng kịp thời, điều động của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa núi, chúng thể bắt sống băng nhóm tội phạm khổng lồ nhanh đến thế.”
“ , Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa nể mặt ai bao giờ, vẫn là nhờ Thủ trưởng của chúng giao tình với lãnh đạo bên đó, nếu thì...”
“Vụ thuận lợi , em coi như cũng trút gánh nặng, cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một chút.”
Vị lãnh đạo những nụ nhẹ nhõm gương mặt , đôi môi mím c.h.ặ.t.
Mọi dựa ghế, nụ hớn hở bỗng khựng khi nhận điều gì đó, họ đồng loạt về phía vị lãnh đạo đang im bất động. Sau vài giây ngơ ngác, dè dặt lên tiếng:
“Thủ trưởng, còn tin là gì ạ?”
Thấy cuối cùng cũng hỏi câu , đôi môi đang mím c.h.ặ.t của lãnh đạo khẽ nhếch lên. Dưới ánh mắt căng thẳng của đám đông, ông thốt một câu:
“Tin là, của chúng đ.á.n.h gãy chân của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa .”
Mọi : “...”
Cái gì gãy chân? Ai đ.á.n.h gãy?
Người của họ đ.á.n.h gãy chân của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa?!!
Mọi tại hiện trường cứ như thấy một tin tức hoang đường đến mức khó tin, ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Giây tiếp theo, nhanh phản ứng :
“Có là ngộ thương ?”
“Chắc chắn là ngộ thương ! Người của xưa nay vẫn luôn tôn trọng Tiểu đoàn ;ính b.ắ.n tỉa, thể đ.á.n.h thương .”
“Vả của cũng đủ trình để họ thương chứ.”
“ đoán chắc là... của nhận nhầm đối tượng, mà phía Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa chút phòng nào với quân .”
“Nhất định là như , nhất định là như !”
“...”
bất kể thế nào, việc của họ thương của Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa là sự thật.
Lãnh đạo yêu cầu họ nhanh ch.óng nghĩ phương án xử lý khủng hoảng khẩn cấp.
Chuyện lớn thì lớn, nhỏ thì nhỏ, nhưng tuyệt đối để Tiểu đoàn lính b.ắ.n tỉa và cấp tìm đến tận cửa đòi nợ, lúc đó vấn đề sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
...
Sau khi Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch đưa Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn sang một bên.
Khương Tiểu Nhai bắt đầu kêu gào vì bụng đói.
Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch lôi trong túi hành lý thịt bò đóng hộp và cơm nắm. Trong đó, cơm nắm là do lực lượng viện binh núi mang theo cho họ.
Phương Tri Dữ cứ canh cánh lo cho hai Khương Tiểu Nhai nên mãi nỡ ăn, chỉ ăn tạm hai cái màn thầu. Cậu đem hai nắm cơm hấp nóng , chia cho Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn mỗi một cái, khui hộp thịt bò để hai ăn chung.
Khương Tiểu Nhai thật sự đói đến lả .
Từ lúc đến đây, ngoài đống màn thầu độc thì tất cả những gì họ ăn chỉ bát mì trứng hắc ám, giờ trong bụng chẳng tí gì lót .
Hai họ xổm đất, tay cầm cơm nắm, tay cầm đũa dùng một chia thịt bò trong hộp.
Đang ăn dở thì Phương Tri Dữ và Vạn Tín Bạch bên cạnh đột nhiên bật dậy. Nhìn đang tiến về phía , họ cung kính lên tiếng:
“Đội trưởng...”
“Đội trưởng...”