Khương Tiểu Nhai khéo léo sang một bên, nhường đường cho Cố Nhượng đang phía : "Chú ơi, mời chú ."
Cố Nhượng: "..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Khuôn mặt lạnh lùng của Cố Nhượng hề thanh đổi, chỉ thản nhiên xuống vị trí đó, vẻ mặt lạnh lùng diễm lệ, cử chỉ cao quý tao nhã.
Một căn phòng khách quá lớn mà cái khí thế như đang ở trong hội trường của Liên Hợp Quốc.
Mộc Dịch Cẩn tự giác lưng Cố Nhượng, còn Khương Tiểu Nhai thì ở phía bên của .
Cư dân mạng trong phòng livestream thấy cảnh thì nhặt mồm.
【Chú của cháu vẫn cứ là chú của cháu, chú là lớn nhất.】
【Cảm giác hai đang kiểu cáo mượn oai hùm nhỉ.】
【Hai coi như cũng tìm chỗ dựa vững chắc .】
【Bộ ba sắt vụn đúng là tổ hợp yêu thích của .】
【Gia đình ba thật hạnh phúc.】
【Là gia đình bốn chứ, họ đến đón em trai về nhà mà.】
Bà lão ở đối diện dáng vẻ phủ đầu của họ, tuy còn nghi hoặc về phận của Khương Tiểu Nhai, nhưng vẫn dùng giọng điệu hòa hoãn để chuyện.
Cố Nhượng thì chẳng một lời thừa thãi, chỉ duy nhất một yêu cầu: Họ gặp Tư Dịch ngay lập tức.
"Ôi dào, là Tiểu Dịch đang ngủ mà..." Bà lão thấy họ như , vẻ như họ cho tức giận, bèn ôm mặt bắt đầu than vãn: "Thằng bé hôm nay ở khách sạn sốt đến mê sảng, lấy điện thoại khách sạn gọi cho , bảo là đầu óc nóng bừng lên . xong liền lập tức cho qua đón về, giờ uống t.h.u.ố.c vẫn đang ngủ. Nếu các là bạn của nó, thì nên nghĩ cho sức khỏe của nó, đừng phiền nó lúc ."
Cố Nhượng lạnh lùng bà diễn kịch: "Chúng chỉ gặp , các vị cứ ngăn cản thế , thật sự khó để khiến lo lắng."
Bà lão chẳng hề sợ họ, nhưng nghĩ đến Chu Bá Ôn đang bên cạnh rõ ràng là rõ tình hình, bà vẫn đành ngậm đắng nuốt cay, hiện lên vẻ mặt hiền từ.
"Thôi , cũng thấy các cháu thật lòng quan tâm Tiểu Dịch. Tiểu Dịch đang bệnh, quả thực thích hợp gặp , nhưng thể đưa qua phòng nó xem một chút." Bà lão bỗng nhiên mềm lòng.
Sở trưởng Lưu thấy bà đồng ý, liền phụ họa theo: "Lão phu nhân yêu thương cháu trai, các vị lo lắng cho bạn bè, đôi bên đều , cứ rõ ràng là ..."
Khương Tiểu Nhai thấy họ đồng ý thì đương nhiên là vui mừng hết sức. Cô hiện tại chỉ gặp Tư Dịch ngay lập tức.
Bà lão quả thực lời giữ lời, dậy đích dẫn họ về phía hành lang dài bên cạnh. Vừa bà giới thiệu về các đồ trang trí hành lang biệt thự, trong đó ít món là tác phẩm nghệ thuật đấu giá từ các sàn đấu giá danh tiếng.
Mọi bà lão giới thiệu về những tác phẩm nghệ thuật giá trời đó mà hết ngạc nhiên đến ngạc nhiên khác, đặc biệt là khi một bức tranh trị giá mấy chục triệu tệ cứ thế treo ở hành lang, biểu cảm ai nấy đều kinh hãi đến mức khó tả.
Khương Tiểu Nhai, Mộc Dịch Cẩn và Cố Nhượng suốt cả quãng đường đều im lặng, để lộ cảm xúc. Còn những ở đồn cảnh sát thì đầy vẻ kính phục và ngưỡng mộ, đúng là chỉ nhà họ Tư ở Yến Kinh mới cái nền tảng , dám bỏ cả trăm triệu tệ để đấu giá về những thứ trông vẻ bình thường nhưng thường căn bản bao giờ chạm tới .
"..."
Cố Nhượng đặc biệt dành thời gian qua đây, lúc tốn ít thời gian . Vốn dĩ tưởng bà chỉ khoe khoang một chút sẽ thấy ngay, nào ngờ vì sự nịnh nọt của đám đồn cảnh sát khiến bà sướng đến mức quên luôn phương hướng, càng khoe càng hăng, cứ thế mãi dứt.
Cố Nhượng cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, ánh mắt lạnh lùng bỗng dừng bức tranh mà bà đang chỉ tay , lạnh lùng thốt hai chữ: "Đồ giả!"
Bà lão: "..."
Bà như thể kịp phản ứng .
Khương Tiểu Nhai, Mộc Dịch Cẩn: "..."
Cả hai đều mang vẻ mặt: "Chú ơi, cháu đặt kỳ vọng chú đấy".
Chu Bá Ôn, sở trưởng Lưu và : "..."
Họ Cố Nhượng nãy giờ vẫn giữ im lặng bỗng nhiên phun câu , sang bà lão đối diện và nhà họ Tư, nhất thời đưa mắt , một ai dám thở mạnh.
Bầu khí nhất thời yên tĩnh đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-381-duong-nhu-khong-thuc.html.]
Nhóm Chu Bá Ôn vốn đang thưởng thức các tác phẩm nghệ thuật tường, thấy Cố Nhượng đột nhiên thốt những lời như thì ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Đám con cháu nhà họ Tư ở Yến Kinh thì tất thảy đều trợn mắt giận dữ.
Giữa bầu khí đáng sợ như thế, một giọng vang lên đầy vẻ chẳng sợ hãi gì.
"Chú , chú thể như thế ..." Khương Tiểu Nhai lên tiếng trách móc một cách giả tạo, nhưng những lời thốt đó là những cú chí mạng: "Bức họa thì thật lắm, nhưng cũng nhất thiết là đồ giả ."
Mọi : "..."
Cô xem đang cái gì ?
【A ha ha ha, " thật nhưng cũng nhất thiết là giả", đúng là lời thật đến mức đau lòng mà.】
【Chiếc Cullinan của chú tin rằng: Chú gì cũng đúng!!】
【Tự cho là hào môn mà lấy tranh giả khoe khoang, đúng là mất mặt.】
【Họ nổi, nhưng chúng thì thể đấy.】
【Có bạn nào hiểu về tranh , bức hơn sáu triệu tệ, rốt cuộc là thật giả?】
Cư dân mạng trong phòng livestream vẫn đang tranh luận gay gắt xem Cố Nhượng cố ý gây rối thực sự đó là tranh giả.
Cố Nhượng cố ý gây rối thì Khương Tiểu Nhai , nhưng cô đúng là kiểu xem kịch vui sợ chuyện lớn, thế còn tung hứng vô cùng nhịp nhàng.
"Hơn nữa, nếu bức tranh là giả, thì bức bên cạnh chắc chắn là thật nhỉ?" Khương Tiểu Nhai chỉ bức tranh bên cạnh độ nhận diện cao hơn, và tất nhiên, giá thị trường cũng đắt đỏ hơn nhiều.
Cố Nhượng liếc mắt , lạnh lùng phun hai chữ: "Thứ rác rưởi!"
"Còn cái ?"
"Hàng nhái!"
"Cái thì ?"
"Đồ dỏm!"
"Thế còn cái , cái , cái và cả cái nữa?!!"
Lần Cố Nhượng cũng chẳng buồn đáp nữa.
Khương Tiểu Nhai cuối cùng dừng ánh mắt ở bức tranh khổng lồ chính giữa: "Đây chính là bức danh họa thế giới công nhận, trị giá hơn bảy mươi triệu tệ đấy."
Cố Nhượng chẳng thèm ngẩng đầu, buông một lời nhận xét: "Chỉ là hàng giả thôi."
"Cậu..." Bà lão nhà họ Tư ở Yến Kinh tức đến mức suýt chút nữa là thở nổi.
"Cậu ngậm m.á.u phun !"
"Cậu thì cái gì mà ở đây nhận xét lung tung, đây là đồ sưu tập đích lão phu nhân nhà chúng đấu giá tại Pháp, là hàng thật qua chuyên gia giám định hẳn hoi!!"
Những khác nhà họ Tư cũng đầy phẫn nộ, đám con cháu trẻ tuổi thì nắm đ.ấ.m cứng .
Bất cứ ai thấy những món đồ sưu tập trị giá hàng triệu, hàng chục triệu tệ của nhà khác chê là đồ nhái, đồ giả, thì ai là nổi điên cho .
Người của đồn cảnh sát chứng kiến cảnh thì ngây , nhất thời nên tin Cố Nhượng tin nhà họ Tư.
Tuy nhiên, với tư cách là Yến Kinh, nhà họ Tư trong lòng họ luôn là sự tồn tại giàu nhất thế gian, họ bản năng cảm thấy với khối tài sản đó, nhà họ Tư thể nào treo tranh giả lên tường .
Thấy tình hình sắp loạn đến nơi, giọng xuất hiện đúng lúc.
"Ấy, đừng kích động, đừng kích động. Chuyện đúng là chú đúng thật, bằng chứng thể bảo đồ của là giả . Dù chú là chuyên gia trong lĩnh vực chăng nữa, cũng thể dựa giám định của một chú mà phán nó là đồ giả nha."
Khương Tiểu Nhai an ủi nhà họ Tư, tiến hành phê bình nghiêm khắc Cố Nhượng, cuối cùng chốt một câu: “Chú , chúng chuyện là bằng chứng!”