Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 391: Một Tay Che Trời
Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:30:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Nhà họ Tư ở Yến Kinh cũng bản lĩnh đấy, dám đấu tay đôi với "Chị Ngốc" của chúng , khá lắm. Hy vọng tiếp theo đừng chúng thất vọng.】
【Yến Kinh , đúng là một thành phố đầy rẫy những bất ngờ.】
【Tuyệt vời! Cứ tiếp tục phát huy nhé, mong là đừng nhận sai sớm quá.】
【Kịch mới chỉ bắt đầu thôi mà thấy m.á.u nóng sục sôi .】
Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn dạo một vòng, khi nhận cùng một kết quả, cả hai cũng lãng phí thêm thời gian mà bắt taxi rời .
...
Sở trưởng Lưu trở về cục, mới kịp thở phào một cái thì nhận một cuộc điện thoại bí mật, yêu cầu ông theo sát động tĩnh của Khương Tiểu Nhai.
Chỉ cần họ rời khỏi Yến Kinh, lập tức báo cáo ngay.
Sở trưởng Lưu định cho tra cứu hồ sơ và kiểm tra lý lịch của Khương Tiểu Nhai, khi thấy nhiệm vụ , sống lưng ông bỗng cảm thấy lạnh toát.
Biết rằng gần nhất khí trở nên nghiêm trọng như thế là khi tổ thanh tra đến Yến Kinh, đòi hỏi họ vô cùng cẩn trọng.
Trong lúc sở trưởng Lưu còn đang ngẩn , nhân viên bên ngoài gõ cửa bước , đặt một túi hồ sơ lên bàn việc của ông .
Đợi ngoài, sở trưởng Lưu mới tiến lên mở túi hồ sơ đó .
Bên trong là một xấp tài liệu dày cộm, ông tiện tay rút , ảnh chụp rơi lả tả đầy mặt bàn. Sở trưởng Lưu luống cuống nhặt lên, thấy những bóng dáng quen thuộc bên , ông nhận đây là đồ mà Tư Nam sai gửi tới cho .
Sở trưởng Lưu vội vàng cầm tài liệu lên, lật xem những thông tin ghi bên .
Họ tên: Khương Tiểu Nhai, 23 tuổi, nghiệp đại học, vì tìm việc nên tham gia chương trình thực tế nhặt rác... Những thông tin ban đầu vẫn còn coi là bình thường, nhưng những mô tả ở phần thì bắt đầu chút kỳ lạ, , gọi là ảo dịu.
Sở trưởng Lưu ban đầu còn tưởng họ in nhầm tài liệu, nhưng càng đến cuối, sắc mặt ông càng trở nên nghiêm trọng.
Chẳng trách hôm nay Tư Nam thái độ như . Nếu sự thực đúng như những gì tài liệu ghi chép, thì Khương Tiểu Nhai còn đáng sợ hơn cả của tổ thanh tra nhiều.
Tổ thanh tra tuy đặc quyền, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là “hổ giấy”.
Còn Khương Tiểu Nhai thuộc tổ thanh tra, đặc quyền, nhưng cái khả năng gây chuyện của cô cũng khiến dè chừng.
Tục ngữ câu: "Loạn quyền đ.á.n.h c.h.ế.t sư phụ già", chẳng chính là đạo lý ?
Sở trưởng Lưu nhanh ch.óng huy động lực lượng đặc nhiệm như đang truy quét tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, sai bí mật theo sát Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn.
Khi Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn đến cũng khách sạn nào cho ở, ông còn lo lắng liệu nhà họ Tư quá tay . khi tin Khương Tiểu Nhai liên tiếp gặp trắc trở và chỉ thể bắt xe bỏ , ông thở phào nhẹ nhõm.
Cách của nhà họ Tư tuy hiểm nhưng phần thắng lớn. Khương Tiểu Nhai dù bản lĩnh gây chuyện đến thì chung quy cũng chỉ là một cô gái ngoài đôi mươi, chịu nổi loại uất ức .
Biết rõ ở đây ai nể mặt , tự khắc sẽ lủi thủi rời thôi.
Tận mắt xem đoạn băng ghi hình Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn lên xe, sở trưởng Lưu mới rút điện thoại liên lạc với phía , thông báo tin tức Khương Tiểu Nhai sắp rời khỏi Yến Kinh.
...
Sau khi rời khỏi biệt thự nhà họ Tư, Tư Nam trở về nơi ở thường ngày của .
Đã đến giờ ông chuẩn nghỉ ngơi, nhưng vì chuyện tối nay nên ông nán thư phòng thêm một lát.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Tiếng bước chân vang lên, thư ký đẩy cửa bước .
Sau khi xác nhận trong phòng ai khác, mới tiến gần Tư Nam và báo cáo sự việc.
Tư Nam hề lệnh cho nhà họ Tư chuyện đó, nhưng ông thừa hiểu họ sẽ gì, và cũng chẳng ý định ngăn cản.
Nghe thấy kết quả , gương mặt ông bình thản, chút ngạc nhiên.
Ông cho điều tra lý lịch của Khương Tiểu Nhai. Cô đúng là chút bản lĩnh, nhưng phần lớn bản lĩnh đó là nhờ "quý nhân" phù trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-391-mot-tay-che-troi.html.]
Nếu Kình Thiên Phong và Lâm Thứ Kinh cố ý giúp đỡ, Khương Tiểu Nhai tuyệt đối thể gây tiếng vang lớn đến thế.
Còn về năng lực cá nhân của Khương Tiểu Nhai như trong hồ sơ ghi chép, ông phủ nhận cô là một thông minh.
thiên hạ thiếu gì thông minh?
Ông từng thấy những thiên tài xuất chúng nhất, cuối cùng cũng chỉ nhốt c.h.ế.t trong phòng thí nghiệm, trở thành "trâu ngựa" thuê cho tư bản mà thôi.
Khương Tiểu Nhai thì gì khác biệt so với những đó chứ?
Nếu nhóm Kình Thiên Phong, cô lẽ c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, c.h.ế.t ở nơi rừng sâu núi thẳm, hoặc cũng thể c.h.ế.t trong đống chăn màn bẩn thỉu của một kẻ lang thang nào đó.
Kết thúc theo cách nhân đao, phù hợp với phong cách phô trương của cô, chẳng ?
"Bí thư, Bí thư? Điện thoại của ngài ạ." Thư ký thấy ông tựa ghế nhắm mắt dưỡng thần, mãi thấy chỉ thị gì nên khẽ lên tiếng nhắc nhở.
Tư Nam chậm rãi mở mắt, đôi mắt lạnh lùng chút gợn sóng về phía thư ký, mấp máy môi: "Được , , ngoài ."
Thư ký cung kính lui ngoài.
Lúc Tư Nam mới bắt máy điện thoại.
"Alo, lão Lâm hả? Ừm... Ôi dào, chuyện đến mức nghiêm trọng thế , yên tâm . Một con nhóc vắt mũi sạch thì nên sóng gió gì cơ chứ? Ông coi là hạng nào ? Biết ... Cúp máy đây."
Tư Nam đặt điện thoại xuống, thầm nghĩ đám dù cũng là những nhân vật lão luyện đầy kinh nghiệm, ai nấy đều một "món đồ chơi" dân mạng tung hô dọa cho thành thế .
Ông lắc đầu, gác máy tựa lưng ghế, nhắm mắt , ung dung ngân nga một khúc hát ru.
Đó là khúc hát ông thích nhất thuở nhỏ.
Khi trời tạnh ráo cơn mưa, v.ú nuôi sẽ ôm ông lòng, chiếc ghế bập bênh giữa sân và khẽ hát hát điệu nhạc .
Khoảng thời gian đó thật hạnh phúc bao.
Cho đến một ngày, ông cụ nhà họ Tư bỗng nhiên tính đổi nết, đem phần lớn tổ sản giao hết cho nhánh chính.
Ông cụ còn đuổi con ông khỏi đại viện ở Thượng Kinh, đẩy về Yến Kinh, đồng thời hạ một quy định mà khiến ông đến tận bây giờ vẫn bất bình: Nhánh của ông , dù là kinh doanh con đường quan lộ, đều phép bước chân Thượng Kinh.
Tư Nam chỉ một tự hỏi, nếu ngày ông cụ chừa cho họ một con đường sống, để họ ở Thượng Kinh, thì giờ đây kẻ nắm quyền sinh sát chẳng sẽ là Thượng Kinh vì chỉ quẩn quanh ở Yến Kinh ?
Nếu ông cụ đối xử công bằng, họ đến mức kẹt Yến Kinh.
Họ sẽ giống như nhánh chính, tài sản trải khắp cầu, nhưng họ sẽ im lặng tiếng như nhánh chính, mà sẽ đưa nhà họ Tư từ một thế gia lâu đời ở Thượng Kinh tiến thẳng lên đỉnh cao thế giới.
Có quá nhiều sự cam tâm, quá nhiều hận thù chất chứa.
Tư Nam nhắm mắt , hít một thật sâu để bình nhịp thở, tiếp tục ngân nga khúc hát đó.
Không cả, bây giờ ông cũng đang hạnh phúc như thuở nhỏ . Sẽ một ngày, ông trở cái sân viện đó, tựa lưng ghế và hát vang khúc ca .
...
Sở trưởng Lưu gọi điện xong xuôi, ghế.
Nghĩ nghĩ , ông vẫn thấy yên tâm nên cầm máy gọi cho những kẻ đang theo dõi, dặn họ nhất định theo sát xe của Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn, xác nhận họ rời khỏi Yến Kinh mới báo cáo .
Sở trưởng Lưu cúp máy liếc đồng hồ.
Đã gần mười giờ đêm. Đã lâu lắm ông ở văn phòng muộn thế .
Ông dậy lấy áo khoác và chìa khóa xe để về.
Người trong cục cũng về gần hết, vài trực đêm thấy ông bước thì đồng thanh chào.
Sở trưởng Lưu nở nụ nhẹ nhõm như trút gánh nặng, gật đầu với họ bước khỏi tòa nhà việc.