Cố Nhượng, gần như dính c.h.ặ.t đôi bàn tay cái tay nắm trần xe: "..."
Trong một khoảnh khắc, Chu Bá Ôn cảm giác sắp thăng thiên đến nơi .
Không , thể c.h.ế.t , còn bao nhiêu việc thành cơ mà.
Chu Bá Ôn nỗ lực hít một thật sâu để lấy bình tĩnh, cố gắng giữ vững , hai tay bám c.h.ặ.t lưng ghế, lồm cồm bò về phía ghế lái.
"Bác tài ơi..." Anh mới thốt lên một tiếng thì âm thanh trong cổ họng bỗng nghẹn .
Anh định gì đó, nhưng rốt cuộc một chữ cũng thốt nổi.
Đến tận bây giờ mới nhận , ở vị trí lái đổi từ lúc nào .
Hơn nữa... cái ...
"Tiểu Nhai, Tiểu Nhai , chẳng bác tài đang lái đó ? Cô mau dừng xe , đừng nghịch dại thế chứ." Giọng Chu Bá Ôn run rẩy khuyên nhủ, thực sự sắp đến nơi .
Khương Tiểu Nhai đưa tay , ấn cái đầu của trở phía . Động tác của cô toát lên một vẻ dịu dàng và cẩn trọng khó tả.
Ừm, chủ yếu là cô sợ lỡ tay dùng lực mạnh quá sẽ khiến chấn thương sọ não mất.
Chu Bá Ôn: "..."
Anh ngước mắt Khương Tiểu Nhai, đẩy với cái cách y hệt như đang xoa đầu một chú ch.ó nhỏ.
"..."
Khương Tiểu Nhai dịu dàng lên tiếng: "Tổ trưởng Chu, lùi bên trong một chút . sợ sẽ ép kính chắn gió sẽ khuất tầm của đấy."
Chu Bá Ôn: "..."
Này, vấn đề ở đây là khuất tầm của cô hả?!!
Anh cũng , bản cô cũng tay lái của chẳng đúng ?!
Đây là nghịch dại thì là cái gì?!!
Chu Bá Ôn đang định ngăn cản màn kịch hoang đường thì chiếc xe đột ngột lao vọt về phía .
Thấy sắp sửa đ.â.m sầm kính chắn gió thật, Chu Bá Ôn phát một tiếng hét thất thanh.
Cứu với!!!
Một bàn tay từ phía vươn tới, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo lôi ngược trở .
Chu Bá Ôn cảm giác như thể thở nổi thì ấn mạnh xuống ghế, dây an thắt một cách dứt khoát.
Giọng lạnh lẽo như băng của Cố Nhượng vang lên ngay đỉnh đầu: "Tổ trưởng Chu, cho yên, đừng ngọ nguậy."
Anh sợ c.h.ế.t, nhưng tuyệt đối c.h.ế.t một cách lãng nhách thế .
“…”
Phía , đám đang truy đuổi thấy chiếc Bentley khởi động, đối phương chạy trốn liền gạt bỏ cơn choáng váng, đạp lút ga đuổi theo.
Nào ngờ xe nổ máy, chiếc Bentley phía bắt đầu một màn đua xe sinh t.ử.
"Vãi thật, bọn đúng là sợ c.h.ế.t..." Gã tài xế đuổi theo rùng , hít một lạnh.
Bọn chúng chỉ còn cách tăng tốc bám sát.
Khương Tiểu Nhai tăng tốc, chúng tăng theo, Khương Tiểu Nhai lạng lách đổi làn, chúng cũng bám đuôi rời.
Hai chiếc xe một một , rượt đuổi nghẹt thở đường cao tốc. Khi xe lao đến đoạn cầu vượt cao, Khương Tiểu Nhai bất ngờ thực hiện một cú ngoặt lái chéo làn cực gắt.
Chiếc xe phía định bắt chước theo, nhưng phát hiện thể thực hiện động tác kỹ thuật cao đến .
Gã tài xế chỉ trơ mắt xe lao vọt về phía . Giây tiếp theo, khi rõ cột đá chắn ngay mặt, đồng t.ử gã co rút vì kinh hãi. Gã đạp phanh nhưng quá muộn, chỉ thể trơ mắt xe đ.â.m sầm , lật nghiêng, lao thẳng xuống vực...
Mọi chuyện xảy quá nhanh, tựa như một giấc mơ hoang đường.
Khoảnh khắc chiếc xe lật nhào từ cầu cao rơi xuống, những kẻ xe mới choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, phát những tiếng la hét xé lòng.
Giây tiếp theo, chiếc xe rơi tõm xuống dòng sông.
Chu Bá Ôn giữ c.h.ặ.t ghế, cảm nhận chiếc Bentley đang giảm tốc, sắc mặt trắng bệch của mới dần lấy chút huyết sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-407-ke-dien.html.]
Nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của những khác, theo hướng mắt họ phía . lúc đó, bắt gặp cảnh tượng chiếc xe truy đuổi rơi từ cầu cao xuống, mất hút dòng nước xiết.
Chỉ trong tích tắc, mặt cầu bắt đầu những chiếc xe khác dừng xem xét.
Chu Bá Ôn cảm nhận tốc độ xe chậm hẳn , sắc mắt dần trở nên thẫn thờ. Phải mất một lúc lâu mới phản ứng kịp, đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ chấn kinh sang Cố Nhượng bên cạnh.
Từ đầu đến cuối, dường như Cố Nhượng đều đoán diễn biến.
Việc chiếc xe phía rơi xuống sông, lẽ cũng sớm dự tính từ ...
Cố Nhượng buông tay khỏi tay nắm trần xe, ánh mắt cũng đang về phía .
Đôi mắt lạnh lùng lóe lên những tia sáng lập lòe. Như cảm nhận cái của Chu Bá Ôn, sang liếc một cái, gương mặt khôi phục vẻ bình thản thường ngày.
Chu Bá Ôn đột ngột sang Khương Tiểu Nhai ở ghế lái.
Khương Tiểu Nhai đó, xe chậm , cô thong thả xoay vô lăng, gương mặt bình tĩnh đến khó tả, cứ như thể chuyện chẳng liên quan gì đến .
Nhớ những gì xảy , tim Chu Bá Ôn đập liên hồi.
Cố Nhượng rõ kĩ năng lái xe của Khương Tiểu Nhai thế nào nên mới nhắc họ bám chắc, và vì rõ nên cũng chẳng ý định ngăn cản.
Còn Khương Tiểu Nhai... chính cô là hiểu rõ tay lái của hơn ai hết.
Ngay từ đầu, ý định của cô là dẫn dắt đám phía xuống sông "ngắm cá".
Điên rồ, đúng là một lũ điên. Cả hai đều là những kẻ điên cả.
Trong lúc Chu Bá Ôn còn đang choáng váng, tốc độ của Khương Tiểu Nhai một nữa kéo lên mức cao nhất.
Chu Bá Ôn: "..."
Lại tới nữa!
Anh vội vàng khóa c.h.ặ.t dây an , bám c.h.ặ.t lấy tay nắm đầu, nhanh ch.óng điều chỉnh thở.
Anh chỉ sợ lát nữa tim đập quá nhanh, một cơn đau tim sẽ tiễn gặp tổ tiên luôn mất.
Chiếc xe truy đuổi còn thấy đồng bọn rơi xuống sông, liên lạc cũng cắt đứt ngay lúc đó. Gã tài xế định dừng xem xét tình hình thì kẻ túm áo, gắt gỏng nhắc nhở đừng để mất dấu mục tiêu.
" mà..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa, mau đuổi theo ! Để mất dấu là tất cả chúng xong đời đấy!" Kẻ gào lên giục giã.
Tài xế vội thu tập trung dán mắt chiếc Bentley phía .
Thấy đối phương bất ngờ tăng tốc như , trong lòng gã dâng lên một cảm giác bất an kỳ lạ.
Không là ảo giác , nhưng gã luôn cảm thấy vụ t.a.i n.ạ.n lật xe của đồng bọn liên quan mật thiết đến chiếc Bentley .
Chỉ là lúc đó xe của gã tụt phía một khá xa nên rõ quá trình, khi thấy thì xe lao xuống sông .
Nghĩ đến khả năng đó, gã tài xế càng căng thẳng hơn, tập trung bộ tinh thần để bám theo.
Tuy nhiên, dù bọn chúng canh chừng kỹ đến , cuối cùng vẫn để mất dấu chiếc xe.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, cả đám xe đều giật b.ắ.n . Kẻ run rẩy móc điện thoại , thấy hiển thị liền vội vàng bắt máy.
"Vâng... ... nhưng mà... chúng để mất dấu ..."
...
Trong phòng khách u tối, một đàn ông cầm điện thoại, gương mặt chìm trong bóng tối rõ biểu cảm.
Những kẻ rải rác trong góc phòng đồng loạt về phía gã.
Khi gã gặng hỏi : "Mất dấu ?", đám đông đưa mắt đầy kinh hãi.
Phải rằng những kẻ phái đều là tay lão luyện trong nghề, chuyện để mất dấu cơ chứ.
Người đàn ông im lặng vài giây, chỉ thốt một chữ: "Tìm!"
Gã cúp máy, căn phòng khách u ám im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi. Những kẻ khác ai dám thở mạnh.
Khoảng năm phút , tiếng chuông điện thoại vang lên.
Một tên định tiến lên máy nhưng đàn ông đưa tay ngăn , khiến gã vội vàng rụt tay về.