Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 422: Dương Mưu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:45:55
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe phía tỏ khá thận trọng, nó cố tình lượn quanh vài vòng mới chịu rẽ trục đường chính.
Khương Tiểu Nhai vẫn lẳng lặng bám sát theo .
Trên xe, vị Phó tổ trưởng vẫn hồn nhiên tán gẫu đủ chuyện đời.
Trong khi đó, Chu Bá Ôn suốt cả quãng đường đều nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn, gương mặt căng thẳng như sắp chiến trường.
Phó tổ trưởng mấy liếc bằng ánh mắt quái dị, đầy vẻ khó hiểu.
Trong chiếc sedan màu đen phía , gã tài xế khi lượn lờ vài vòng mà thấy chiếc xe phía vẫn bám đuổi rời, gã liền lấy điện thoại , đeo tai Bluetooth lên.
Ngay khi cuộc gọi kết nối, gã liếc gương chiếu hậu một nữa mới trầm giọng : "Có đuôi."
Chỉ vỏn vẹn hai chữ đơn giản, đầu dây bên lập tức hiểu ý và ngắt máy ngay tức khắc.
Gã đàn ông màn hình điện thoại tắt, im lặng vài giây thì một lạ gọi đến. Gã bắt đầu máy qua tai Bluetooth.
Người ở đầu dây bên lệnh cho gã khoan hãy về nhà. Nghe , gã lập tức cúp máy, nhanh tay bẻ lái sang một hướng khác.
Ở một nơi khác, gã đàn ông cúp điện thoại bước khỏi một tiệm tạp hóa nhỏ.
Sau khi quan sát kỹ xung quanh để chắc chắn camera giám sát, gã liền biến mất hút một góc phố kín đáo.
Trong một phòng khách tối tăm, một đàn ông đeo kính đang nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi.
Nghe thấy tiếng chuông cửa, ông dậy bước .
Bên ngoài, gã đàn ông lúc nãy đang sốt ruột chờ đợi.
Cửa mở, gã gọi khẽ một tiếng "Anh Ba" lách lẻn trong.
Người đàn ông đeo kính xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức hỏi gã chuyện gì.
Gã bước nốc cạn một ly nước lớn, đó mới kể sự việc ngày hôm nay.
Gia đình lão Lý nhận xác ở đồn cảnh sát, đường về thì xe theo dõi. Rõ ràng phận của họ nghi ngờ.
Nghe tin , đàn ông đeo kính chẳng phản ứng gì đặc biệt. Ông vẫn ấn huyệt thái dương lầm bầm đáp: "Hoảng cái gì, bọn chúng chẳng tra gì ."
Việc lão Lý gặp chuyện cũng chẳng chứng minh điều gì cả.
Còn về những việc lão Lý từng , chuyện trôi qua bao lâu , còn tra nữa? Thời gian dài như , những thứ cần xử lý thì sớm xử lý sạch sẽ .
" mà..." Gã đàn ông vẫn lộ vẻ bất an.
"Đủ ! Cho dù thực sự tra cái gì nữa, lão Lý cũng c.h.ế.t , còn gì ai?" Người đàn ông đeo kính thấy gã hoảng loạn như thì nén nổi vẻ chán ghét.
Ông với đám bao nhiêu , đừng sợ hãi, cho dù tư pháp bắt thì cũng chứng cứ.
Đám cứ như thể não , đụng chuyện là cuống cuồng chạy loạn xạ.
" lão Lý... chuyện của Tập đoàn Thái Tư..." Gã đàn ông định thêm gì đó.
Người đàn ông đeo kính mất hết kiên nhẫn: "Nếu các sợ thì dạo cứ trốn , đừng gì cả. Về , cần nghỉ ngơi."
Thấy ông nổi cáu, gã đàn ông cũng dám gì thêm.
Khương Tiểu Nhai bám theo chiếc xe, thấy đối phương đột ngột chuyển làn là cô phát hiện. cô chẳng hề nao núng, vẫn thản nhiên lái xe bám đuôi.
Khi chiếc xe phía dừng chờ đèn đỏ, Khương Tiểu Nhai hạ kính cửa sổ xuống, gọi với sang phía họ.
Gã đàn ông cầm lái căng cứng, định bụng giả vờ như thấy gì. Thế nhưng bà lão ở ghế nhanh tay mở cửa kính .
Khương Tiểu Nhai nhân cơ hội đó nhắc chuyện lúc nãy, bày tỏ ý mua chút quà đến nhà thăm hỏi, coi như là lời xin chính thức vì đau đứa trẻ.
Bà lão cô năng khẩn khoản như thì lập tức gật đầu đồng ý ngay.
"Mẹ..." Người phụ nữ trẻ thấy bà lão nhận lời thì sắc mặt biến đổi rõ rệt.
Bà lão chẳng thèm để tâm đến thái độ của con dâu, bà rành rọt địa chỉ nhà cho Khương Tiểu Nhai, còn đon đả mời cô lát nữa ghé qua nhà chơi.
Sau khi Khương Tiểu Nhai gật đầu đồng ý, cô mới từ từ kéo kính xe lên.
Bầu khí trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-422-duong-muu.html.]
Chu Bá Ôn dán mắt chiếc xe phía , trầm giọng lên tiếng: "Họ vẫn đang vòng vèo."
Khương Tiểu Nhai thản nhiên đáp: "Sẽ nhanh thôi."
Nghe giọng điệu đầy quả quyết của cô, cả Chu Bá Ôn lẫn vị Phó tổ trưởng đều thêm gì nữa.
Khương Tiểu Nhai trông tuổi đời còn trẻ, bình thường tính cách cũng khá dễ gần, nhưng hiểu mỗi khi bắt tay việc, ở cô luôn toát một thứ ma lực khiến tin tưởng và an lòng.
Dường như dù trời sập xuống, đối với cô cũng chẳng chuyện gì to tát.
Ý nghĩ xẹt qua đầu, vị Phó tổ trưởng bất giác liếc Chu Bá Ôn phía .
Có lẽ đây chính là lý do khiến tin tưởng Khương Tiểu Nhai đến ?
...
như những gì Khương Tiểu Nhai dự đoán, cô công khai đề nghị đến thăm nhà, nếu họ cứ tiếp tục lòng vòng thì chỉ càng dấy thêm sự nghi ngờ của tổ thanh tra.
Ngược , nếu cứ đường đường chính chính đưa họ về, nhóm Khương Tiểu Nhai thực sự chỉ vì áy náy với đứa trẻ mà đến, hóa là một phen hú vía vô căn cứ.
Hơn nữa, nếu nghi ngờ thì dù giờ họ đưa về, nhóm sớm muộn cũng sẽ tra địa chỉ để tìm đến tận cửa.
Tóm , khi chuyện kết cục rõ ràng, họ tuyệt đối tự loạn trận tuyến.
Đây chính là đòn "Dương mưu" rõ mồn một của Khương Tiểu Nhai.
Quả nhiên, vài phút suy tính, gã tài xế cuối cùng cũng ngoan ngoãn lái xe đưa gia đình bà lão về nhà.
Đó là một con đường lớn dẫn từ ngoại ô Yến Kinh sâu bên trong, hai bên đường treo đầy những biểu ngữ, khẩu hiệu liên quan đến các khu mỏ.
Nhìn cảnh vật xung quanh, Chu Bá Ôn và Phó tổ trưởng bắt đầu bàn luận về "lịch sử giàu" của Yến Kinh.
Nghe nhiều năm , kinh tế nơi đây phất lên chính là nhờ các mỏ khoáng sản. Qua đó thể thấy Yến Kinh lợi thế vượt trội thế nào trong lĩnh vực .
Khương Tiểu Nhai bám theo chiếc xe đen đường núi, nửa giờ thì tiến một thị trấn nhỏ.
Chiếc xe phía dừng , xe của Khương Tiểu Nhai cũng dừng ngay sát phía .
Bà lão bước xuống xe, hồ hởi chào mời nhóm Khương Tiểu Nhai nhà uống .
Cô và vị Phó tổ trưởng theo họ trong, còn Chu Bá Ôn thì rẽ qua tiệm tạp hóa ở đầu thôn. Anh mua một thùng sữa, các loại bánh ngọt, đồ ăn vặt và ít các loại hạt sấy khô mà già ưa thích, mới xách đồ tiến về nhà bà lão.
Bà lão mời Khương Tiểu Nhai và Phó tổ trưởng xuống thì thấy động tĩnh ngoài cửa.
Đám trẻ con trong xóm đang nô đùa chạy nhảy khắp nơi, tay đứa nào đứa nấy đều cầm đầy bánh kẹo, hớn hở vô cùng.
Người phát quà chính là Chu Bá Ôn, phát quà cho lũ trẻ dọc suốt cả quãng đường đây.
Thấy bà lão bước , annh liền đưa túi đồ tay cho bà .
Lúc , chút ác cảm cuối cùng của bà lão cũng tan biến sạch sành sanh, bà vui vẻ mời nhà.
Khi Chu Bá Ôn trong, Khương Tiểu Nhai và vị Phó tổ trưởng sẵn ở đó.
Tuy nhiên, bầu khí trong nhà phần lạnh lẽo.
Ông lão chủ nhà là ít , còn phụ nữ trẻ thì lầm lũi việc nhà, thỉnh thoảng liếc họ với ánh mắt đầy cảnh giác.
Cậu thiếu niên về đến nhà dán mắt điện thoại, chẳng mảy may quan tâm đến xung quanh.
Riêng gã đàn ông lái xe lúc nãy, khi đưa về đến nơi lập tức rời .
Theo lời giới thiệu của bà lão, gã là họ hàng xa với gia đình, chỉ là tiện đường chở họ thành phố.
Khương Tiểu Nhai thầm quan sát môi trường xung quanh, ánh mắt cô dừng ở bức di ảnh màu đen đặt ở chính giữa căn nhà, một đàn ông chừng bốn mươi tuổi, phía bày biện hoa quả cúng tế tươi mới.
Ngôi nhà là dạng nhà tự xây ở nông thôn.
Ông lão khi nhà thì bắt đầu bóc tỏi, chừng là định chuẩn mang chợ sớm ngày mai để bán.
Bà lão pha một ấm , rót cho ba Khương Tiểu Nhai mỗi một chén.
Khương Tiểu Nhai bưng chén bước cửa, quanh khoảnh sân một lượt. Khi chén trong tay kịp nguội thì chuông điện thoại của cô vang lên.
Khương Tiểu Nhai ngoái đầu , thấy phụ nữ trẻ trong nhà vẫn luôn dùng khóe mắt dõi theo , cô lặng lẽ thu hồi tầm mắt, trượt nút thong thả bước phía ngoài sân.