Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 425: Lên Sóng Khai Hỏa

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:45:58
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô thể cân nhắc kỹ xem tiếp tục la hét nữa ." Phó tổ trưởng lạnh lùng lên tiếng, khí thế đầy áp đảo.

 

Người phụ nữ trẻ lập tức im bặt.

 

mù luật đến , cô cũng thừa hiểu nếu những thật, cô chắc chắn sẽ ăn cơm tù vì tội vu khống công chức nhà nước đang thi hành công vụ.

 

Khương Tiểu Nhai quan sát cảnh sát phá dỡ lớp xi măng, đó dùng xẻng đào sâu xuống lòng đất.

 

Thế nhưng, đào mãi một hồi lâu vẫn chẳng thấy gì ngoài đất đá.

 

Viên cảnh sát địa phương thấy kết quả, ngẩng đầu hỏi Khương Tiểu Nhai: "Đồng chí , rốt cuộc chúng đang tìm cái gì ?"

 

Đào nãy giờ mà chẳng thấy bóng dáng vật chứng nào cả.

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Thực chính cô cũng bên là cái gì.

 

Hệ thống chỉ báo vật giá trị, cô trả lời câu hỏi .

 

Tuy nhiên, linh tính và hệ thống bao giờ sai.

 

Khương Tiểu Nhai suy nghĩ một chút, sang hỏi bà lão: "Bà ơi, cái sân ... lúc sửa sang ngày , thuê máy xúc về ạ?"

 

Bà lão ngập ngừng vài giây gật đầu: "Hình như là ..."

 

Cả đời bà chỉ mấy gian nhà , sửa sang lúc nào, địa nền đều nhớ như in.

 

Cái sân ban đầu lát xi măng, nhưng năm đó thằng con trai bà đột nhiên đổi tính nết, bảo kiếm bộn tiền ở bên ngoài nên về nhà thuê hẳn máy xúc tới đào giếng, sửa sân.

 

Lúc đó bà nghĩ ngợi nhiều, còn tưởng con trai trưởng thành, lo cho gia đình.

 

Khương Tiểu Nhai liền hiểu ngay, thứ chôn hề nông.

 

Phía đồn cảnh sát lập tức liên lạc, điều một chiếc máy xúc tới hiện trường. Khi máy xúc đến nơi thì trời sập tối.

 

Bà lão tâm trạng nào nấu nướng, chỉ hâm bát cơm nguội cho đứa cháu ăn tạm.

 

Chiếc máy xúc tiến sân, nhắm đúng vị trí Khương Tiểu Nhai chỉ định mà việc.

 

Chỉ vài phút với vài gàu xúc đổ xuống sâu hàng mét, một chiếc rương sắt gỉ sét loang lổ dần lộ .

 

Lo ngại hư hại vật chứng, máy xúc dừng . Khương Tiểu Nhai cùng các viên cnahr sát trực tiếp nhảy xuống hố, tự tay đào bới và khiêng chiếc rương lên .

 

Chiếc rương sắt chắc hẳn chôn lâu, lớp vỏ ngoài rỉ sét trầm trọng nhưng may mắn là vẫn còn khá nguyên vẹn.

 

Chu Bá Ôn cúi ổ khóa treo ở chính giữa, đang định sang bảo cảnh sát gọi thợ mở khóa tới.

 

"Không cần , chờ đến lúc đó thì muộn mất..." Khương Tiểu Nhai đủ kiên nhẫn để đợi, cô mượn tạm một chiếc tua vít từ bác tài xế máy xúc.

 

Bác tài chạy cabin lấy tua vít đưa cho cô. Khương Tiểu Nhai đón lấy, chỉ với vài động tác linh hoạt, cô tháo tung ổ khóa .

 

Chứng kiến động tác điêu luyện và dứt khoát , chân mày của cả Chu Bá Ôn lẫn vị Phó tổ trưởng đều giật nảy lên.

 

Đám cảnh sát địa phương thì trân trối, nên lời.

 

Trong khi đó, cư dân mạng trong phòng livestream tỏ cực kỳ bình thản:

 

【Phá dở bằng tay là sở trường của Chị Ngốc nhà mà.】

 

【Đến b.o.m hẹn giờ với mìn chị còn tháo , dăm ba cái ổ khóa thì bõ bèn gì?】

 

【Đám chắc vẫn phụ nữ mặt là ai nhỉ.】

 

【Thực ... nghĩ Chị Ngốc chỉ cần giật nhẹ một cái là cái khóa cũng nát như tương .】

 

【Dùng đến tua vít là chị nể mặt cái khóa lắm đấy.】

 

Khương Tiểu Nhai mở khóa xong, ném cái khóa hỏng sang một bên thụp xuống, từ từ mở nắp rương sắt .

 

Chu Bá Ôn và Phó tổ trưởng mỗi cầm một chiếc đèn pin cường độ mạnh chuẩn sẵn, soi thẳng bên trong.

 

Nắp rương mở , lộ những thứ bên trong.

 

Đó là...

 

Vị Phó tổ trưởng định tiến gần để cho rõ hơn thì Chu Bá Ôn vội vàng đưa tay ngăn : "Đừng động ..."

 

Phó tổ trưởng liếc ông: " mà, chỉ là kỹ hơn thôi."

 

Khương Tiểu Nhai chằm chằm những vật phẩm bên trong rương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-425-len-song-khai-hoa.html.]

Nếu thật kỹ, thể phát hiện thấy những vệt đốm đen sẫm còn sót bám bề mặt chúng.

 

"Đây là..." Ánh đèn pin tay Khương Tiểu Nhai soi rọi mảng màu sẫm , cô chậm rãi thở một : "Máu."

 

Cư dân mạng vốn đang bàn tán xôn xao thứ gì bên trong, thấy chữ , dây thần kinh nhạy cảm lập tức chạm trúng, phòng livestream nổ tung ngay tức khắc.

 

【Cả một hòm là hung khí ?】

 

【Máu? Đây là hung khí g.i.ế.c ?】

 

【Vãi chưởng!!】

 

【Cả một hòm thì g.i.ế.c bao nhiêu cơ chứ.】

 

【Chắc đến mức đó , là m.á.u bò thì .】

 

【Mẹ ơi, mở live chơi lớn thế .】

 

【Huhu, may mà cô live , thì hôm nay là một ngày bỏ lỡ đầy hối tiếc.】

 

【Hai ngày qua chúng bỏ lỡ bao nhiêu chuyện đây / ròng/.】

 

Bà lão vẫn luôn hiên nhà.

 

Trời tối mịt, bà lão mệt mỏi khép hờ mí mắt, nhưng khi thấy đào thứ gì đó, bà mới cầm đèn pin tiến gần.

 

Đèn trong sân bật, nhưng chút ánh sáng le lói đó chẳng bõ bèn gì.

 

Bà lão cầm đèn pin soi những thứ trong hòm, khi nhận diện kỹ lưỡng, bà lên tiếng: "Đây chẳng là b.úa địa chất ."

 

"Bà nhận những công cụ ạ?" Khương Tiểu Nhai ngước mắt .

 

Bà lão đáp: "Búa địa chất dùng để đào mỏ, ở vùng gặp lắm."

 

Cả một hòm b.úa địa chất, mà mỗi chiếc b.úa đều dấu vết từng sử dụng qua, cán b.úa loang lổ những vết bẩn khó lòng tẩy sạch.

 

Hơn hai tiếng , lực lượng cảnh sát hỗ trợ cùng nhân viên tổ giám định mới tới nơi.

 

Đoàn phong trần mệt mỏi tiến hành niêm phong chiếc hòm và đưa lên xe.

 

Trước khi rời , Khương Tiểu Nhai ghé tiệm tạp hóa trong làng đổi vài nghìn tệ tiền mặt, đưa cho bà lão để bà thuê sửa cái sân.

 

Bà lão nhận tiền, chỉ thở dài bảo: "Cái sân vốn sửa bằng tiền sạch sẽ của thằng con , phá cũng . Cứ để nó là sân đất như ngày xưa cũng , trồng ít rau, nuôi mấy con gà, đủ nuôi sống thằng cháu là ."

 

Nói xong, bà , lững thững bước chậm rãi trong nhà.

 

Khương Tiểu Nhai theo bóng lưng già nua , xấp tiền tay cuối cùng vẫn thể đưa .

 

Cư dân mạng chứng kiến cảnh , theo bóng lưng bà cụ mà khỏi xúc động.

 

【Nhân vật nhỏ bé cũng trí tuệ vĩ đại.】

 

【Làm nhớ đến bà nội quá. Lúc bố phạm tội tù, bà bán nhà để bồi thường cho . Sau bố tù, bà bao giờ gặp nữa. Bà , bà sinh bố là nợ bố, nửa đời trả sạch nợ , kiếp đừng lưu luyến, đừng vương vấn gì nữa.】

 

【Bà biện hộ cho con trai một câu, cũng lời hối nào, nhưng bà tất cả những gì một thể .】

 

【Cứ cách bà mắng cô con dâu lúc nãy là đây là một già thấu tình đạt lý .】

 

Lực lượng cảnh sát địa phương lượt rút .

 

Nhóm Khương Tiểu Nhai và Chu Bá Ôn cùng.

 

Khương Tiểu Nhai và vị Phó tổ trưởng đợi bên cạnh xe.

 

Chu Bá Ôn vội vã , tay xách theo hai túi cơm hộp. Mọi hết, ba họ xổm bên lề đường ăn cơm.

 

Chẳng Chu Bá Ôn mua cơm ở , vẻ ngoài thì bình thường nhưng vị khá ngon.

 

Khương Tiểu Nhai ăn sạch sành sanh, cô ngẩng đầu thấy hai cứ chằm chằm thì thấy lạ: "Sao hai ăn? Không ngon ạ?"

 

Chu Bá Ôn và Phó tổ trưởng hộp cơm tay, cả hai đều chẳng ăn bao nhiêu.

 

Chu Bá Ôn đáp: "Không , đang mải nghĩ chuyện thôi."

 

Phó tổ trưởng bên cạnh gật đầu phụ họa: "Cô xem mấy cái b.úa địa chất đó là thế nào? Tại Lý Đông chôn những thứ đó sân nhà ?"

 

Khương Tiểu Nhai lắc đầu, nhưng : "Về giám định là rõ ngay thôi."

 

Như sực nhớ điều gì, Khương Tiểu Nhai đột ngột dậy.

 

"Tiểu Nhai..." Chu Bá Ôn thấy cô bỗng nhiên bật dậy, vội vàng theo .

 

 

Loading...