Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 430: Yên Tâm Đi
Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:46:03
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở đầu dây bên , một giọng cung kính vang lên: "Bí thư Tư..."
Tư Nam cầm điện thoại, lắng đối phương báo cáo hết chuyện mới thản nhiên hỏi: "Còn việc gì nữa ?"
Đầu dây bên dường như sững một chút, ngờ một vấn đề khẩn cấp như mà thái độ của Tư Nam thờ ơ đến thế.
"Không... gì ạ. Vậy tiếp theo chúng nên thế nào?" Kẻ ở đầu dây bên lén lau mồ hôi lạnh. Nếu rõ hai xe là đối tượng mà Tư Nam đang để mắt tới, chẳng đặc biệt gọi cuộc gọi .
Tư Nam chỉ nhàn nhạt đáp: "Được , . Bây giờ cần nghỉ ngơi."
Người nọ càng sững sờ hơn, dường như áp bức bới khí thế mạnh mẽ của ông cho khiếp sợ, khi bình tĩnh thì vội vàng lên tiếng: "Vâng... , ngài nghỉ ngơi ."
Nói xong câu đó, Tư Nam gác máy, nhưng ông xuống ngay. Ông bật chiếc đèn ở đầu giường, tiến gần khung cửa sổ trắng, đăm chiêu màn đêm bên ngoài.
trong lòng đang nghĩ rằng.
Khương Tiểu Nhai quả thực bản lĩnh.
Không ngờ cô phá giải bước đầu tiên nhanh đến thế.
Thời gian so với dự tính của ông rút ngắn .
Những kẻ cứ coi như là một hòn đá mài d.a.o mà ông đưa , nay mũi nhọn mài sắc, hy vọng những tiếp theo đây, cô sẽ ông thất vọng.
...
Khi Khương Tiểu Nhai, Chu Bá Ôn và Phó tổ trưởng áp giải về đến nơi thì trời sáng rạng.
Bên tổ giám định đang gấp rút xử lý dữ liệu, kết quả vẫn ngay .
Đêm qua Khương Tiểu Nhai lái xe hung hãn bao nhiêu, thì giờ đây cô trông uể oải, thiếu sức sống bấy nhiêu.
Sau khi tắt tai Thiên Nhãn, cô díu mắt vì buồn ngủ.
Chu Bá Ôn yên tâm, định tiến gần hỏi han, nhưng kết quả là kịp chạm tới...
Một bóng đen đột ngột từ bên cạnh lao , huých sang một bên.
Chu Bá Ôn vốn dĩ đêm qua dọa đến kiệt sức, thức trắng cả đêm nên cơ thể chút chao đảo, tông một cú như liền ngã nhào xuống đất.
Phó tổ trưởng khi chen qua đám đông, liền tiến đến bên cạnh Khương Tiểu Nhai, ân cần dìu lấy cánh tay cô, gương mặt lộ nụ nịnh nọt: "Khương Khương , đêm qua mệt lắm đúng ? Phải chú ý sức khỏe đấy nhé, mau về nghỉ ngơi sớm , để chị tiễn em về phòng."
Chu Bá Ôn: "..."
Không chứ, đúng chút nào cả.
Thái độ lúc của cô thế !!
Khương Tiểu Nhai chẳng thèm để ý đến hành động của hai bọn họ. Hiện tại tâm trí cô chỉ là "giường", chẳng còn sức lực mà đáp lời.
Thang máy lên, cửa mở.
Khương Tiểu Nhai bước ngoài.
Phó tổ trưởng thấy bộ dạng của cô như , đành đưa tận phòng mới thấy yên tâm.
Khương Tiểu Nhai xuống ngủ ngay lập tức, nhưng từ khu mỏ về, ngợm là bụi bặm, cô vẫn lấy đồ ngủ phòng tắm.
Phó tổ trưởng đợi ở chiếc sofa nhỏ, thấy tiếng động liền vội vàng dậy: "Ơ kìa Tiểu Nhai, sàn nhà trơn lắm, cẩn thận kẻo ngã nhé."
Khương Tiểu Nhai để mái tóc ướt sũng bước , tới một bên sấy tóc. Thấy cô mơ màng như sắp gục, Phó tổ trưởng vội vã tiến tới cầm lấy máy sấy, giúp cô sấy khô tóc.
Đến khi cô bấm nút tắt máy, Khương Tiểu Nhai gục xuống ngủ mất .
Phó tổ trưởng gọi khẽ vài tiếng, Khương Tiểu Nhai mới lờ đờ lau nước miếng bò lên chiếc giường lớn.
Khi Phó tổ trưởng dọn dẹp xong đồ đạc chuẩn rời , Khương Tiểu Nhai vốn đang ngủ bỗng nhiên bật dậy.
Phó tổ trưởng giật nảy .
Khương Tiểu Nhai hé đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, mấp máy môi: "Cảm ơn chị nhé."
Phó tổ trưởng: "..."
Phải một lúc lâu cô mới hồn, gương mặt tươi rạng rỡ như hoa, nhưng miệng vẫn cố tỏ vẻ chê bai: "Hầy, còn khách sáo với chị gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-430-yen-tam-di.html.]
Khương Tiểu Nhai thì thực sự chìm sâu giấc ngủ.
...
Chớp mắt một cái, thời gian trôi đến buổi chiều.
Một buổi chiều yên ả bỗng chốc nổ tung tại trụ sở chính của Tư gia, công ty hàng đầu ở Yến Kinh.
Sự việc bắt đầu khi nhân viên tập đoàn Tư gia chợp mắt nghỉ trưa xong, mở mắt thấy trang web chính thức của trụ sở treo một dòng thông báo.
Ban đầu, họ còn tưởng đó là công văn mới của công ty, vì thông thường những thông báo kiểu đều phổ biến nội bộ mới đưa lên web.
Tuy nhiên, những tin tức đưa lên trang chủ thường là những việc tương đối quan trọng.
Có tiện tay nhấn xem, trang web lập tức hiện một bảng thông tin.
Nội dung dày đặc chữ, đầu là một hàng chữ lớn nổi bật, đặc biệt là hai chữ "Phóng xạ" như đ.â.m mạnh dây thần kinh nhạy cảm của họ.
Nhân viên vội vàng dán mắt màn hình máy tính, kỹ nội dung bài đăng.
Vừa xong, cả văn phòng lập tức xôn xao như vỡ trận.
Bản thông báo về việc nguồn nước tại các bất động sản phía Nam thành phố Yến Kinh ô nhiễm phóng xạ.
Trong đó đính kèm báo cáo kiểm nghiệm chi tiết, tình trạng ô nhiễm nguồn nước, thậm chí là những hậu quả lâu dài khi sử dụng nguồn nước , cùng các hành vi vi phạm pháp luật liên quan.
Cuối cùng, bản tin còn đính kèm một bức thư luật sư ngắn gọn nhưng cực kỳ chuyên nghiệp!!!
Trong văn phòng nhanh ch.óng phản ứng , vội vàng cầm điện thoại gọi cho cấp cao.
Các lãnh đạo cấp cao khi tin thì chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông buốt giá. Họ cuống cuồng mở máy tính, một tay khác vội vàng gọi cho bộ phận kỹ thuật yêu cầu gỡ bỏ thông báo ngay lập tức.
Thư ký nhận chỉ thị, vội vã chạy ngoài thông báo cho tất cả các ban quản lý cấp cao tập trung họp khẩn.
Cuộc họp bắt đầu, đều nín thở chờ đợi phản hồi từ bộ phận kỹ thuật để triển khai bước tiếp theo.
Thế nhưng, mười phút trôi qua, hai mươi phút, nửa tiếng đồng hồ... vẫn lấy một tin tức khả quan.
Bầu khí trong phòng họp đột ngột rơi xuống hầm băng.
Để gỡ bỏ bản thông báo đó, bộ phận kỹ thuật dùng đủ cách nhưng trang web vẫn trơ , hề đổi. Cả phòng kỹ thuật rơi cảnh đầu bù tóc rối, bất lực .
Cũng cùng lúc đó, các máy điện thoại bàn của công ty suýt chút nữa thì cháy máy.
Hàng loạt đơn vị truyền thông liên tục gọi đến dò hỏi tình hình, xác minh xem việc nguồn nước ở các khu dân cư phía Nam thành phố ô nhiễm là sự thật .
Tin tức lan với tốc độ ch.óng mặt.
Những tiếp nhận điện thoại chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Khi bà cụ Tư đến công ty, sảnh chật kín xe của các đơn vị truyền thông.
Bà cụ Tư trong vòng vây của đám vệ sĩ, vội vã tiến thẳng lên tòa nhà công ty.
Mọi trong công ty thấy bà xuất hiện thì như thấy chỗ dựa của , cung kính gọi "Lão phu nhân".
Đám con cháu Tư gia trong ban quản lý thì vội vàng tách khỏi đám đông, ân cần dìu đỡ bà với tư thế như đang nghênh đón Thái hậu.
"Chuyện gì thế ?" Bà cụ liếc họ một cái, mới đưa ánh mắt uy nghiêm về phía đám đông mặt.
Nhân viên công ty ai dám mạo lên tiếng vì sợ đụng họng s.ú.n.g. Cuối cùng, một đứa cháu trong nhà mới tiến kể ngọn ngành sự việc.
Bà cụ xong chuyện ầm ĩ thì mặt mũi tối sầm . rõ ràng bà cũng cho rằng chuyện quá nghiêm trọng, liền hiệu cho mang điện thoại đến.
Người giúp việc nhanh ch.óng đưa điện thoại lên.
Đầu dây bên nhanh ch.óng kết nối. Mọi động tĩnh ở công ty sớm báo cho Tư Nam.
Nghe điện thoại của bà cụ, Tư Nam chỉ thản nhiên : "Sẽ chuyện gì , cứ yên tâm."
Bà cụ thì đôi chân mày lập tức giãn , nhưng vẫn quên dặn dò kỹ lưỡng: "Việc tìm cách bít miệng xử lý cho khéo, đừng để rùm beng lên. Trên mạng thì phong tỏa hết tin tức , đừng để lan ngoài."
Nếu ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty thì sẽ phiền phức.
"Vâng." Tư Nam thêm một câu thừa thãi nào, liền cúp máy.