Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 440: Ánh Mắt Thâm Tình Nhìn Chó Cũng Đắm Đuối

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:46:14
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiểu Nhai dáng vẻ đó của , chợt nhớ tới camera trong phòng, bèn bừng tỉnh đại ngộ: Hóa Mộc Dịch Cẩn đang diễn!

 

Ai dám bảo Mộc Dịch Cẩn kỹ năng diễn xuất chứ?

 

Kỹ thuật đỉnh quá còn gì!

 

Nếu thừa vốn dĩ là một kẻ điên ngầm, thì cái ánh mắt thâm tình đến mức con ch.ó cũng thấy đắm đuối chắc chắn sẽ khiến cô tin sái cổ.

 

dày công soạn kịch bản , cô cũng phối hợp diễn cho trót chứ.

 

Khương Tiểu Nhai bắt đầu nặn cảm xúc, vẻ mặt đầy quan tâm hỏi: "Ba... ba thất tình ạ?"

 

Mộc Dịch Cẩn: "..."

 

Có một khoảnh khắc, suýt nữa thì đứt mạch cảm xúc, đỡ nổi lời thoại của cô.

 

Anh chỉ lặng lẽ cô chằm chằm, hồi lâu mới cất lời: "Ba cũng tính là nữa."

 

Khương Tiểu Nhai bắt đầu hăng m.á.u: "Ba, kể chi tiết con xem nào!"

 

Anh mà thế thì coi là thật đấy nhé.

 

Mộc Dịch Cẩn thở dài: "Ừm, tuy từng bên , nhưng ba đại khái cũng , chắc chắn là yêu mà ."

 

Ánh mắt Khương Tiểu Nhai tràn ngập sự đồng cảm: "Ba ơi, trời cao còn cỏ xanh, hà tất treo một cái cây gì cho khổ."

 

Mộc Dịch Cẩn im lặng.

 

Thấy cô định thêm gì đó, sợ sẽ thêm những lời tổn thương hơn nữa, bèn tung câu danh ngôn kinh điển: "Con còn nhỏ quá, con hiểu ."

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Anh mới nhỏ, mới hiểu !

 

Cô thầm lầu bầu trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngây ngô, bối rối.

 

...

 

Ở một diễn biến khác.

 

Những kẻ đang màn hình giám sát, cuộc đối thoại của hai "cha con" thì thầm đắc ý, rằng bước đầu tiên của chúng thành công.

 

Bọn chúng , môi nở một nụ nham hiểm.

 

Khoảng nửa tiếng , nhân viên nhà thờ xuất hiện ở cửa phòng, mời họ tham quan giáo đường.

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn rời phòng, lẳng lặng theo nhân viên nọ.

 

Trên tường nhà thờ vẽ nhiều bích họa, nhân viên giải thích những điển tích đó.

 

Khương Tiểu Nhai vốn chuẩn bài vở gì nhiều nên phần lớn thời gian cô đều giữ im lặng, chỉ gật đầu phụ họa.

 

Mộc Dịch Cẩn thì rõ ràng là tâm huyết hơn hẳn, thậm chí còn thể đối đáp trôi chảy với gã nhân viên .

 

Khi hai đến góc cua ở tầng hai, đàn ông trung niên mặc áo choàng trắng ban nãy chậm rãi bước xuống cầu thang, trông ông chẳng khác gì "Chúa" bước từ Kinh Thánh.

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn bộ như chấn động bởi uy nghi đó, sững tại chỗ.

 

Nhân viên bên cạnh thấy gã liền cung kính hành lễ nhẹ nhàng rời .

 

Người đàn ông bước từng bước tới gần họ, gật đầu chào đích dẫn họ dạo quanh nhà thờ.

 

Khi lên đến tầng thượng, ánh nắng rạng rỡ hắt bên trong, đàn ông bỗng nhiên dừng bước và xoay .

 

Ông thẳng Mộc Dịch Cẩn, nhưng dư quang liếc về phía Khương Tiểu Nhai với vẻ mặt đầy do dự, thôi.

 

Mộc Dịch Cẩn cũng là thông minh, lập tức hiểu ý.

 

Anh bước tới mặt ông , nhỏ giọng hỏi xem chuyện gì.

 

Người đàn ông cúi mặt, hạ thấp giọng : "Con gái của ... dạo gần đây cần chú ý đến bệnh đau đầu, bệnh tật nhé."

 

Mộc Dịch Cẩn liền tỏ vô cùng căng thẳng: "Con gái dạo đúng là... ham ngủ một chút. Chuyện ?"

 

"Nhân quả, nhân quả, tất cả đều là nhân quả." Người đàn ông lắc đầu, tiếp: "Nếu đau nhức dữ dội thì cứ tìm , một phương t.h.u.ố.c thể cho cháu dùng thử."

 

Mộc Dịch Cẩn lo âu gật đầu, đó hỏi thăm xem gần đây nhà trọ nào vì họ định ở đây vài ngày.

 

Thấy họ là từ nơi khác đến, đàn ông liền hào phóng đề nghị cho hai cha con tá túc tại khu nhà nghỉ của giáo hội.

 

Mộc Dịch Cẩn xong thì hết lời cảm tạ, còn hỏi xem bù thêm bao nhiêu tiền.

 

Người đàn ông lắc đầu, bảo rằng hai cha con lặn lội tới đây chứng tỏ duyên, phòng ốc ở đây bao giờ thu phí.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-440-anh-mat-tham-tinh-nhin-cho-cung-dam-duoi.html.]

Gương mặt Mộc Dịch Cẩn lộ rõ vẻ cảm động, thần sắc càng thêm phần thành kính.

 

Đợi đàn ông thong thả rời , Khương Tiểu Nhai mới theo bóng lưng ông hỏi Mộc Dịch Cẩn:

 

"Ba, hai cái gì đấy?"

 

Mộc Dịch Cẩn đưa tay xoa nhẹ đầu cô, ôn tồn : "Dạo chúng cứ ở đây nghỉ ngơi cho sức , con mệt lắm ?"

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Nhìn cái "vuốt hổ" đang đặt đầu , khóe môi cô giật giật, nhưng vẫn phối hợp gật đầu: "Con đói ."

 

Hai về phòng, định bụng lấy đồ ngoài kiếm gì đó lót , thì nhân viên nhà thờ chủ động mang đồ chay đến tận nơi.

 

Cả hai đều khỏi ngạc nhiên, từng cái nhà thờ chế độ đãi ngộ chu đáo đến thế.

 

Sau khi nhân viên rời , hai đống thức ăn mặt mà rơi trầm mặc.

 

Cái thứ chẳng nêm nếm thêm gì , ăn liệu chầu ông bà luôn đây?

 

Mộc Dịch Cẩn liếc Tiểu Nhai, hai đấu mắt một hồi mới cầm đũa lên.

 

Họ mượn cánh tay che khuất tầm mắt của camera, giả vờ ăn uống ngon lành nhưng thực chất là nhè hết lòng bàn tay nhét túi áo, đợi đến khi "ăn xong" mới nhà vệ sinh xả sạch xuống cống.

 

Khi nhân viên thu dọn, hai thu xếp xong xuôi, đang thong thả cầm giấy lau miệng và quên gửi lời cảm ơn lịch sự.

 

Mộc Dịch Cẩn còn rút tiền định đưa tiền boa, nhưng nhân viên từ chối, khẳng định giáo hội thu phí riêng tư bất kỳ hình thức nào.

 

Mộc Dịch Cẩn một nữa bày bộ mặt thành kính cảm tạ.

 

Khương Tiểu Nhai từ nhà vệ sinh bước , cảm thấy phiền phức vì mấy trò diễn kịch nên đưa tay day day thái dương.

 

Mộc Dịch Cẩn lập tức áp sát, đặt tay lên trán cô lo lắng: "Tiểu Quai, đầu đau ?"

 

Khương Tiểu Nhai: "?"

 

Cô ngước mắt an tah, bốn mắt chạm .

 

Rất nhanh, cô bắt sóng tín hiệu, liền thuận thế vật xuống giường, rên rỉ đau đớn: "Ba ơi, t.h.u.ố.c của con mang theo ?"

 

Mộc Dịch Cẩn liền vội vàng mở túi hành lý, bộ cuống cuồng tìm t.h.u.ố.c cho cô.

 

lúc , tiếng gõ cửa vang lên.

 

Nhân viên bên ngoài mang một bát nước đường, về phía Khương Tiểu Nhai đang giường : "Đây là phương t.h.u.ố.c đích Tôn chủ chúng sắc cho con gái ngài."

 

Mộc Dịch Cẩn cảm kích khôn cùng, gặng hỏi đây là t.h.u.ố.c gì.

 

Nhân viên kín tiếng đáp, chỉ bảo là tâm ý của Tôn chủ gửi đến.

 

Mộc Dịch Cẩn nhận lấy bát t.h.u.ố.c, đợi nhân viên lui ngoài mới Khương Tiểu Nhai.

 

Khương Tiểu Nhai dùng chiêu cũ, đổ sạch nước t.h.u.ố.c một xấp giấy ăn dày cộm giấu , đó mới đưa bát cho .

 

Mộc Dịch Cẩn như một cha hiền từ, xoa đầu cô: "Con ngủ một lát ."

 

Khương Tiểu Nhai "ừm" một tiếng.

 

Ban đầu cô chỉ định nhắm mắt giả vờ thôi, ai dè ngủ thật.

 

Âu cũng là do ánh sáng, âm thanh và mùi hương trong căn phòng quá đỗi quyến rũ lòng .

 

Mộc Dịch Cẩn cứ thế cô với vẻ mặt lo lắng tột độ.

 

một hồi lâu thấy cô chẳng nhúc nhích gì, hóa đ.á.n.h một giấc thật , thấy cạn lời.

 

Cái tâm lý của cô quả thực mạnh đến đáng sợ, trong cảnh mà vẫn ngủ ngon lành .

 

Cô mà thành công thì còn ai thành công nữa?

 

Cư dân mạng lúc vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , chỉ đinh ninh là Khương Tiểu Nhai dạo sức khỏe nên ba đưa tĩnh dưỡng tại giáo hội.

 

Phòng livestream tràn ngập lời hỏi thăm lo lắng:

 

【Lại ngủ , ốm nặng , bệnh viện khám cho chắc?】

 

【Vừa nãy thấy tinh thần Khương Khương kém lắm , thảo nào chú đích chăm sóc.】

 

【Khương Khương mệt thì cứ nghỉ ngơi thật nhé.】

 

【Việc ở Yến Kinh xong hết ?】

 

【Chắc là , nhưng khỏe thì ăn gì nữa.】

 

 

Loading...