Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 441: Mỗi Nơi Mỗi Khác

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:46:15
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Hê, thật lòng nhé, của giáo hội bụng phết đấy chứ. Khi nào dịp du lịch qua đó, cũng tham quan thử. thôi, dạo thì miễn , vẫn thích xem Khương Khương livestream hơn.】

 

Có Mộc Dịch Cẩn ở bên cạnh canh chừng, Khương Tiểu Nhai thể yên tâm đ.á.n.h một giấc nồng.

 

Điều dẫn đến việc sáng hôm tỉnh dậy, cô cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng, trong khi Mộc Dịch Cẩn trông như già vài tuổi (do lớp da hóa trang công nghệ cao nhăn nhúm một đêm thức trắng).

 

Thấy con gái khỏe mạnh hẳn lên, Mộc Dịch Cẩn khi gặp quản lý giáo hội càng thêm phần khách khí và thành tâm, liên tục gửi lời cảm ơn.

 

Tuy nhiên, sắc mặt của quản lý càng lúc càng trở nên lo lắng.

 

Khương Tiểu Nhai cũng chú ý thấy sự đổi sắc mặt của gã, cô nhịn mà thì thầm hỏi Mộc Dịch Cẩn: "Ba, chuyện gì ạ?"

 

Mộc Dịch Cẩn: "..."

 

Anh cũng đang lão già đang ấp ủ cái âm mưu quỷ quái gì đây.

 

Cảm nhận ánh mắt dò xét của quản lý bên cạnh, Mộc Y Cẩn đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm mượt của Tiểu Nhai, giọng dịu dàng vang lên: "Không chuyện gì ."

 

Thấy tình cảm cha con họ khăng khít, quản lý giáo hội khẽ rũ mắt, tiến gần và ngỏ ý mời hai cùng tham gia buổi lễ cầu nguyện nội bộ.

 

Gọi là "nội bộ" vì chỉ những duyên mới phép góp mặt. Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn "tình cờ" đúng là những duyên .

 

Cả hai vui vẻ nhận lời mời.

 

Cánh cổng lớn phía ngoài nhà thờ đóng , vài nhân viên canh gác nghiêm ngặt ở lối .

 

Khi hai tới nơi, nhân viên mới mở cửa cho họ bước .

 

Tiến bên trong, họ mới phát hiện gian vô cùng yên tĩnh.

 

Rất nhiều đang khoác bộ áo choàng trắng rộng thùng thình giống hệt quản lý ban nãy.

 

Từ phía sườn tòa nhà, hai nhân viên bước , đưa cho mỗi một bộ đồ trắng tương tự.

 

Dưới sự chỉ dẫn bằng ánh mắt của họ, Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn khoác bộ áo choàng lên chọn vị trí ở hàng ghế cuối cùng để xuống.

 

Khi nghi lễ bắt đầu, hiện trường im phăng phắc.

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn bầu khí trang nghiêm bao trùm nên cũng im bất động.

 

Buổi lễ chính thức diễn , tất cả những mặt bỗng đồng thanh tụng niệm Kinh Thánh, ánh mắt kiên định, thái độ vô cùng thành khính.

 

Khương Tiểu Nhai cứng đờ như khúc gỗ, trong khi Mộc Dịch Cẩn vẫn thể phụ họa theo vài câu.

 

Cư dân mạng chứng kiến cảnh khỏi nảy sinh lòng kính trọng, nhưng sang phản ứng của Tiểu Nhai thì nhận nhiều bình luận đồng tình:

 

【Khương Khương y hệt lúc học , cả lớp đều hiểu thầy giáo đang giảng gì, chỉ .】

 

【Khương Khương: Đừng , đừng mà!】

 

【Nhìn là ngay trong hai cha con, chỉ ông cha là tín đồ thực thụ thôi.】

 

【Chẳng ai cho nội bộ giáo hội trông như thế cả...】

 

Tiếng tụng kinh kéo dài mười mấy phút mới kết thúc.

 

Mọi dừng nhưng vẫn giữ tư thế thẳng tắp.

 

Khi tiếng thông báo giai đoạn thiền định bắt đầu, tất cả đều khoanh chân, chắp tay, rơi trạng thái buông bỏ .

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn dám động đậy, thấy họ thì : khoanh chân, chắp tay, nhắm nghiền mắt.

 

Trong đại sảnh, tiếng kinh Thánh vang lên đầy uy nghiêm, lặp lặp như những câu chú ngữ vây quanh màng nhĩ.

 

Ngay cả một vô thần như Khương Tiểu Nhai cũng cảm thấy trong lòng nảy sinh vài phần thành kính, và Mộc Dịch Cẩn bên cạnh cũng ngoại lệ.

 

Khi buổi thiền kết thúc, mới buông tay xuống.

 

Bỗng nhiên, một dậy, bước về phía đàn ông đang ở vị trí chủ tọa quỳ sụp xuống: "Bụp!"

 

Ánh mắt Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn khẽ động. Qua khóe mắt, họ thấy những xung quanh vẫn yên, thậm chí thèm chớp mắt, nên hai cũng chọn cách án binh bất động.

 

Cư dân mạng xem livestream thì một phen hú vía.

 

Này nhé, thực sự là chẳng ai bảo với họ rằng bên trong giáo hội màn quỳ lạy như thế !

 

【Mọi ơi, cứ thấy gì đó .】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-441-moi-noi-moi-khac.html.]

 

【Lúc nãy còn thấy bình thường, giờ cứ như một lũ điên .】

 

【Không chứ, đang yên đang lành tự nhiên quỳ sụp xuống thế ?】

 

【Quỳ thì cũng đành , nhưng phản ứng của những xung quanh kìa, họ coi đó như một việc thể bình thường hơn nữa.】

 

【Cha của chị Nhai vấn đề gì đấy? Có khi nào nên xét nghiệm m.á.u xem cha con thật , chứ thế dễ là dắt con gái hố lửa lắm.】

 

【Chắc đến mức đó , nhưng hiện trường thật sự thấy...】

 

Người phụ nữ quỳ một hồi lâu bắt đầu thút thít .

 

Người đàn ông trung niên ở giữa, cũng chính là quản lý giáo hội, lúc mới cất lời: "Chúa sẽ tha thứ cho con."

 

Người phụ nữ thêm một lúc mới lùi ngoài.

 

Ngay lập tức, từ một góc phòng, một phụ nữ khác bước , tay ôm một đứa trẻ, quỳ sụp xuống mặt đàn ông trung niên .

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn cau c.h.ặ.t mày.

 

Cư dân mạng trong phòng livestream càng thêm ngơ ngác.

 

【Không chứ, cái giáo hội gì thế , cứ thấy tà tà...】

 

【Sao còn phiên quỳ thế ?】

 

【Lúc nãy họ hình như là thiền định kết thúc thì đến nghi thức cảm ân. Đây mà là nghi thức cảm ân á? Sao cứ thấy nó sặc mùi nô tính thế nào .】

 

【Đứa bé trông bình thường chút nào, đưa bệnh viện ?】

 

cũng là một , thể chịu nổi khi cảnh .】

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn chứng kiến cảnh tượng cũng hiểu nổi.

 

Theo manh mối mà Lý Lệ Lệ cung cấp, Lý Đông liên hệ với của giáo hội, nhưng chắc chắn là ai, và cô cũng giáo hội thực chất hoạt động về lĩnh vực gì.

 

Khương Tiểu Nhai điều tra đến cùng, đương nhiên dấn một chuyến.

 

Giờ thì rõ , cái giáo hội quả thực hề đơn giản.

 

Người ôm con khổ sở cầu xin, van nài quản lý giáo hội hãy cứu lấy đứa bé.

 

"Cha, cầu xin , hãy cứu lấy nó , con thể mất đứa nhỏ ..." Người phụ nữ túm lấy vạt áo choàng trắng của tên quản lý, gương mặt tràn ngập vẻ bi thương.

 

Thế nhưng, gương mặt mang vẻ thương cảm của tên quản lý vẫn hề lay chuyển.

 

Những tín đồ khác xung quanh cũng , ánh mắt họ kiên định đến mức gần như vô hồn, xem nhẹ thứ đang diễn .

 

Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn vẫn đây là vở kịch gì.

 

Bỗng nhiên, Mộc Dịch Cẩn khẽ vỗ mu bàn tay cô.

 

Khương Tiểu Nhai sang , bốn mắt chạm , khẽ dùng ánh mắt hiệu.

 

Khương Tiểu Nhai gần như hiểu ý ngay trong tích tắc, cô bỗng nhiên bật dậy khỏi tấm đệm.

 

Mộc Dịch Cẩn kịp thời đưa tay chộp lấy cổ tay cô: "Tiểu Quai..."

 

Giọng phần vội vã, khẽ lắc đầu hiệu bảo cô mau xuống. gương mặt Khương Tiểu Nhai lộ rõ vẻ nôn nóng thể nhẫn nhịn thêm nữa, cô vung tay thoát khỏi vòng vây của chạy thẳng về phía .

 

Những tín đồ đang quỳ xung quanh dường như hề gì, họ vẫn bình thản về phía , ánh mắt kiên định nhưng trống rỗng.

 

Khương Tiểu Nhai chạy đến mặt quản lý giáo hội, sang đang lóc van xin.

 

Cô định đưa tay kéo dậy nhưng sợ tổn thương, chỉ đành lo lắng khuyên nhủ: "Chị ơi, đứa bé ốm , chị mau đưa em bệnh viện !"

 

Người phụ nữ chỉ lắc đầu, liên tục lắc đầu: "Muộn , muộn , tất cả đều muộn ..."

 

Hơi thở của đứa trẻ trong lòng cô vô cùng yếu ớt.

 

Người ôm c.h.ặ.t lấy con, quỳ rạp mặt đàn ông như một kẻ phàm trần hèn mọn đang cầu xin thần linh cao rủ lòng thương xót cứu lấy m.á.u mủ của .

 

Vị quản lý giáo hội, kẻ gọi là "Cha" , vẫn bất động như tượng đá.

 

Người phụ nữ quýnh quáng lôi hết thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm trong , hy vọng chúng thể đổi lấy mạng sống cho con .

 

 

Loading...