Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 450: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:49:53
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nay chất lượng giấc ngủ của Mộc Dịch Cẩn lắm, thường xuyên thức trắng đêm nên ban ngày đa đều trùm chăn ngủ bù. Lúc Khương Tiểu Nhai gõ cửa, vẫn đang chìm sâu trong giấc nồng, tiếng động mới lờ đờ dụi mắt tỉnh dậy.

 

Chiếc điện thoại bàn để chế độ im lặng, hiện lên một đống tin nhắn , đúng lúc đó gọi video tới.

 

Là loạt tin nhắn từ đại diện.

 

Mộc Dịch Cẩn cầm điện thoại lên, thẳng tay ngắt cuộc gọi mở cửa phòng.

 

Khương Tiểu Nhai gọi điện mãi nên đành trực tiếp lên phòng tìm . Thấy Mộc Dịch Cẩn hé cửa, cô liền bảo khoác áo theo một chuyến.

 

Mộc Dịch Cẩn vẫn còn đang ngơ ngác, cúi đầu bộ đồ ngủ mát mẻ , vội vàng đưa tay che :

 

“Cô mở tại thiên nhãn đấy chứ?”

 

Khương Tiểu Nhai đảo mắt: " nhớ từng kinh nghiệm 'hy sinh vì nghệ thuật' mà, chẳng lẽ lúc đó dùng thế ?"

 

Mộc Dịch Cẩn bình thản liếc cô một cái: "Lúc đóng mấy cảnh đó thì bảo hộ kỹ lắm, ba lớp trong ba lớp ngoài, thì như hy sinh nhưng thực chuẩn đầy đủ hết ."

 

Bây giờ thì chẳng chuẩn gì cả, lớp áo lụa tơ tằm mỏng đến mức gần như xuyên thấu.

 

Khương Tiểu Nhai ném quần áo lên : "Đừng lề mề nữa, sửa soạn nhanh lên, gấp lắm ."

 

Mộc Dịch Cẩn đóng cửa đồ, đến khi bước thì thấy một đám đang đầy trong phòng khách, hàng loạt ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía .

 

Mộc Dịch Cẩn: "..."

 

Nghĩ đến việc đám nãy đều ở phòng khách, sạch sành sanh mấy lời đối đáp lúc nãy, gương mặt Mộc Dịch Cẩn thoáng hiện vẻ tự nhiên, nhưng nhanh đó khôi phục nét bình thản thường ngày.

 

Nhóm của Khương Tiểu Nhai xuống xe ở khu vực xung quanh khu nhà giàu kiểu cũ, đó phân tán để bên trong.

 

Khương Tiểu Nhai ngay sát cạnh gã đàn ông .

 

Người đàn ông với cánh tay đang treo lủng lẳng ở phía . Nếu là đó, khi còn lái xe và vây bắt, ông còn nhen nhóm ý định tông gãy thanh chắn để thoát , thì giờ đây ông ngoan như cún.

 

Cô bảo ông bên , ông dám rẽ trái. Dù cơn đau đớn dữ dội do gãy xương, nhưng cô bảo ông thẳng lưng lên, ông cũng ngoan ngoãn phối hợp thẳng tắp. Cô bảo ông hãy giới thiệu với qua đường rằng cô là "dì" của ông , thế là ông nặn một nụ tươi rói, ngọt ngào gọi một tiếng: "Dì ạ."

 

"..."

 

Đừng hỏi tại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-450-du-ran-ra-khoi-hang.html.]

 

Dù cô chẳng quan hệ huyết thống nào để dì ông , nhưng cái "áp chế huyết mạch" thì đúng là thua kém gì.

 

Chỉ cần cô gần một chút thôi, ông từ đầu đến chân áp chế đến mức thở nổi.

 

Lúc , ông thà chọn cảnh tù mọt gông đem b.ắ.n bỏ ngay lập tức, còn hơn trải qua cảm giác kinh hoàng khi cô nắm lấy cổ tay thêm một nữa.

 

Người bằng xương bằng thịt, còn bàn tay của cô nàng , gọi là một cái máy xay thịt di động, một bình axit đậm đặc thì đúng hơn!!

 

Đám đồng nghiệp đang ẩn nấp trong bóng tối bám theo hai : "..."

 

Thực họ cũng chẳng hiểu nổi tại mấy tên sợ Khương Tiểu Nhai đến . Không chỉ là đ.á.n.h một trận thôi , đến mức đó ?

 

Nếu các nghi phạm mà thấy lời , chắc chắn sẽ đáp rằng: Không hiểu, thì cứ nhào vô thử một cho nhé /mỉm /.

 

Ai mà dám thử, bọn chúng xin kính cẩn gọi đó là một bậc hùng!!

 

Khương Tiểu Nhai và đàn ông cùng về nhà.

 

Ông rút chìa khóa mở cửa.

 

Khương Tiểu Nhai ngước mắt quan sát xung quanh, tuy là căn biệt thự kiểu cũ nhưng môi trường khá . Có điều quanh đây hề lắp đặt camera giám sát, rõ ràng bọn chúng chẳng thiếu chút tiền cỏn con đó, đây chắc chắn là cố ý.

 

Cánh cửa mở , đàn ông rụt rè đầu Khương Tiểu Nhai.

 

Ánh mắt ông như hỏi: Cô ?

 

Khương Tiểu Nhai khẽ hất cằm, hiệu để ôn .

 

Người đàn ông ngoan ngoãn gật đầu bước nhanh trong.

 

Nhìn gian tối mờ ảo, Khương Tiểu Nhai với tay bật chiếc đèn chùm ở phòng khách lên, nhưng kết quả cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Vẫn cứ là một màu tối tăm mù mịt như cũ.

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Rốt cuộc cái đèn chùm sinh để gì thế?

 

Người đàn ông nhạy cảm nhận ánh mắt chê bai của cô, liền sợ hãi rụt một góc.

 

 

Loading...