Cô thể lườm ông , thể mắng ông , nhưng cô tuyệt đối đ.á.n.h ông !!!
Khương Tiểu Nhai dáng vẻ run rẩy như cầy sấy của ông , hờ hững hỏi xem trong nhà thứ gì dùng để chiếu sáng .
"Có ..." Người đàn ông cuống cuồng cúi tìm kiếm, nhanh ch.óng lôi một chiếc đèn pin từ ngăn kéo kệ tivi.
Khương Tiểu Nhai cầm đèn pin dạo một vòng quanh biệt thự, cuối cùng dừng ở phòng khách, đưa mắt chằm chằm chiếc điện thoại bàn.
Người đàn ông tự giác chọn một góc tường để , im thin thít dám nhúc nhích dù chỉ là một chút.
Khương Tiểu Nhai thả xuống ghế sofa, lúc buồn ngủ thì lôi điện thoại lướt cho qua thời gian, lướt mỏi tay thì cứ thế xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Khác với vẻ nhàn nhã của cô, đám nhân viên đang ẩn nấp theo dõi bên ngoài chẳng hưởng thụ cái môi trường "thư giãn" đó. Ai nấy đều tự véo đùi để giữ cho bản tỉnh táo.
Thời gian từng chút một trôi qua, Chu Bá Ôn vẫn luôn theo sát tình hình.
Một thành viên trong tổ bắt đầu dấu hiệu quá tải, nhỏ giọng thắc mắc: "Tổ trưởng Chu, nghĩ cách tác dụng ? chỉ sợ tin tức rò rỉ, phía bên sớm tiêu hủy sạch chứng cứ cũng nên."
Theo logic thông thường, khi chuyện nguy cơ bại lộ, bình thường chắc chắn sẽ trốn chứ thể dại dột mà tự tìm đến cửa?
Chu Bá Ôn , chẳng hề do dự mà đáp ngay: "Tiểu Nhai thế chắc chắn là lý do."
Thành viên nọ: "..."
Biết "trúng bùa mê t.h.u.ố.c lú" của Khương Tiểu Nhai, đành sang hi vọng Phó tổ trưởng: "Phó tổ trưởng, chị thấy việc thế nào? Hay là chúng cứ chia quân hành động, phái một nhóm khác đến thẳng Văn phòng công vụ?"
Phó tổ trưởng đang gật gù thì tỉnh giấc, thấy lời đề nghị của liền trưng bộ mặt nghiêm túc suy ngẫm, gật đầu cái rụp.
Ngay khi thành viên tưởng cô lọt tai...
Phó tổ trưởng sang bảo Chu Bá Ôn: "Nếu Tiểu Nhai cần thêm , cứ phái thêm mấy qua đó hỗ trợ cô . Nếu đủ, để đơn xin điều động thêm nhân lực từ nơi khác về."
Thành viên nọ: "..."
Không ! Ý như thế!
Tại cứ hễ gặp Khương Tiểu Nhai là từng một cứ như trúng tà hết cả thế ?
Trong góc tường tối tăm, đàn ông thấy Khương Tiểu Nhai nhắm mắt, tấm gầy gò của ông run rẩy từng hồi chậm rãi thụp xuống.
Chân ông tê dại hết cả .
Đột nhiên, ông cảm giác như đang chằm chằm . Ông vội vàng mở mắt , quả nhiên, sofa mở mắt từ lúc nào.
"Chuyện... chuyện gì thế đại hiệp?" Ông run rẩy hỏi.
Hu hu hu, ông về , ông về trại tạm giam để hưởng thụ sự bình yên ngay lập tức!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-451-rat-dat.html.]
Khương Tiểu Nhai vòng tay ôm lấy bắp tay, hờ hững buông một câu: "Hơi lạnh."
Người đàn ông: "..."
Nửa đêm dài sofa thế , lạnh mới là lạ.
Người đàn ông ngập ngừng mở lời: "Để lấy cho cô chiếc chăn nhé?"
Dường như sợ cô chê bẩn, ông vội vàng giải thích thêm: "Chăn sạch đấy, bình thường cũng chẳng mấy khi đụng ."
Nói đoạn, ông lật đật chạy trong, lục lọi trong vali lấy một chiếc chăn mỏng.
Khương Tiểu Nhai đắp chăn lên , xuống chìm giấc ngủ.
Người đàn ông: "..."
Thật là một phụ nữ khiến kiêng dè ngay cả khi cô đang ngủ.
Mãi đến nửa đêm, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá tan sự tĩnh lặng.
Ngay khoảnh khắc tiếng chuông reo, Khương Tiểu Nhai bừng tỉnh, nhưng cô vội vàng bắt máy ngay.
Tiếng chuông vang lên vài giây nhanh ch.óng ngắt.
Khương Tiểu Nhai cầm ống lên, nhấn gọi . Thế nhưng, đầu dây bên thể kết nối .
Cô lập tức lấy điện thoại di động , gọi cho Mộc Dịch Cẩn
Cùng lúc đó.
Ngay giây phút tín hiệu truyền đến, đầu dây bên nhấn phím .
"Truy vết chứ?"
Đầu dây bên truyền đến một giọng lười biếng, thanh âm êm tai vang lên đầy vẻ tùy ý: "Chị Nhai , phí mặt của rẻ nhé."
"Xong việc sẽ mời ăn một bữa." Khương Tiểu Nhai dứt lời liền cúp máy.
Lúc , Mộc Dịch Cẩn màn hình điện thoại rep. Rất nhanh đó, việc định vị thành công, thuận thế xâm nhập chiếc điện thoại đó để tra thuê bao, men theo tín hiệu tiếp tục truy đuổi. Cuối cùng, điểm đỏ dừng ở vị trí mục tiêu:
"Biệt thự Tùng Sơn."
Cảnh tượgn , đừng là ngoài ngành, ngay cả những h.a.c.ker chuyên nghiệp nhất mặt ở đó cũng chỉ lặng thán phục.
Sau khi nắm vị trí chính xác, Chu Bá Ôn lập tức nổ máy, dẫn đội lao v.út về hướng đó truy kích.