Bộ đồ cô mặc hề rẻ tiền, nhưng cũng chẳng quá nổi bật, thế nhưng con gái vốn dĩ là một giá treo quần áo thiên bẩm.
Dáng cao ráo, thanh mảnh, ngũ quan xuất chúng toát lên sức sống trẻ trung tràn đầy.
Cố Nhượng từng gặp qua ít mỹ nhân, những phụ nữ khí chất ngời ngợi, cũng gặp qua vô thiếu nữ trẻ trung như Khương Tiểu Nhai. Thế nhưng, một ai giống như cô, dường như chỉ cần đó thôi đủ để khóa c.h.ặ.t ánh .
Cố Nhượng thầm nghĩ một cách phần hổ, lẽ đây chính là cái gọi là tâm lý ngưỡng mộ kẻ mạnh.
Cái gọi là "hồn xiêu phách lạc", chẳng qua là vì cô đủ mạnh mẽ để thu hút sự chú ý, và cũng tất nhiên là cô sẽ chiếm trọn ánh hào quang đó.
"Chú..." Một giọng nhẹ bẫng vang lên, kéo tuột suy nghĩ của trở về.
Ngón tay đang gõ bàn phím của Cố Nhượng khựng , ngước đôi mắt đen láy như đá quý . Những khớp xương đang tì laptop vô thức siết c.h.ặ.t, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng.
Khương Tiểu Nhai hề nhận sự đổi nhỏ trong cử chỉ của , cô lấy điện thoại liên lạc với Tư Dịch.
Tư Dịch sắp xếp nước ngoài điều trị.
Cơ thể từ nhỏ đến lớn năm nào cũng trải qua vô chắp vá, bình thường , nhưng thực chất là một con b.úp bê sứ dễ vỡ. Đây cũng là lý do vì Tư Hàn quản thúc c.h.ặ.t chẽ, nỡ ép buộc quá mức.
Cố Nhượng gập máy tính , im lặng cô gửi tin nhắn thoại.
Nghe giọng điệu là đầu dây bên là ai, nhưng lên tiếng.
Gửi tin xong, Khương Tiểu Nhai sực nhớ điều gì đó, sang đàn ông bên cạnh: "Chú , dạo chú bận ?"
Cứ lượn lờ ở Yên Kinh suốt thế , rảnh rỗi mới lạ.
Cố Nhượng: "..."
Thực chỉ bận khi ở mặt cô thôi, chứ thực tế là đang bận đến phát điên .
Nghĩ đến đống hồ sơ chất cao như núi bàn việc, gương mặt Cố Nhượng vẫn chút biến sắc: "Dạo đều ở Yên Kinh xử lý công việc, tiện thể ghé qua thăm chút thôi."
Khương Tiểu Nhai ồ một tiếng.
Xe nhanh ch.óng đến bệnh viện, tài xế xuống xe , ân cần mở cửa cho họ.
Khương Tiểu Nhai bước xuống xe, ánh nắng gắt gao khiến cô nheo mắt . Chưa kịp đưa tay lên che, một chiếc ô đen tuyền xòe đỉnh đầu, che chắn bộ ánh nắng cho cô.
Khương Tiểu Nhai cứ ngỡ là tài xế, nhưng bình thường chú chỉ hầu hạ mỗi chủ nhân nhà thôi mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-468-pho-truong-thanh-the.html.]
Khương Tiểu Nhai kinh ngạc đầu , một mùi hương thanh lãnh lập tức ập cánh mũi. Cổ tay mạnh mẽ của đàn ông hạ thấp ngay sát gò má cô, những khớp xương tuyệt khiến ánh mắt cô thoáng khựng .
Cô ngước mắt lên nữa, vô tình chạm đường xương hàm sắc sảo như tạc của .
Người thường bảo gầy quá, xương xẩu quá thì .
Cố Nhượng ngược .
Hay đúng hơn, cốt cách và đường nét quá đỗi ưu việt của khỏa lấp khuyết điểm đó. Bất cứ ai khi diện kiến gương mặt , trong đầu cũng chỉ hiện lên đúng một chữ:
Đẹp!
Một vẻ trai cần bàn cãi.
Cảm nhận vô ánh đang đổ dồn về phía từ khắp nơi, Khương Tiểu Nhai cúi đầu, khẽ thở dài một tiếng: "Chú , chú đang phô trương đấy."
Cố Nhượng: "..."
Anh thấy, nhưng cũng coi như thấy, cứ thế che ô sải bước về phía .
Khương Tiểu Nhai lẹt đẹt theo , tay vẫn bận rộn trả lời tin nhắn. Đạo diễn đang hối cô mau ch.óng mở livestream trở .
Đạo diễn vụ án ở Yên Kinh coi như hốt gọn, khỏi ông vui mừng đến mức nào.
Kể từ khi Khương Tiểu Nhai gia nhập đội của Chu Bá Ôn, lịch lên sóng cứ đứt quãng thất thường, khiến phòng livestream ngập tràn lời oán thán.
Nay khó khăn lắm mới đợi đến ngày kết thúc vụ án, xem như khổ tận cam lai .
Khương Tiểu Nhai nhắn một chữ "OK". Khi cô đầu , chiếc ô tay Cố Nhượng chẳng từ lúc nào chuyển sang tay tài xế.
Thấy cô đang xách chiếc túi công văn, tài xế cũng thức thời tiến lên nhận lấy.
Khương Tiểu Nhai khẽ nhướng mày, thầm cảm thán: là vệ sĩ bồi đắp bằng tiền của Cố tổng khác, chuyên nghiệp thực sự.
Ba cùng bước thang máy, thẳng lên tầng cao nhất của bệnh viện.
Đội ngũ bảo vệ túc trực ngoài cửa phòng bệnh thấy họ tới liền tự động dạt hai bên, cung kính mở cửa.
Thế nhưng, thứ đập mắt họ đầu tiên là chiếc giường bệnh, cũng chẳng bệnh nhân đang đó…