Trong căn phòng bệnh hạng sang bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp, một dáng cao ráo đang tựa lưng ghế sofa. Nhờ vóc dáng và gương mặt quá đỗi ưu việt, ngay cả bộ đồ bệnh nhân trắng toát cũng toát lên một vẻ thời thượng, cao cấp.
Ai chắc còn tưởng đây là bộ sưu tập cao cấp mới nhất từ sàn diễn nào đó.
Mộc Dịch Cẩn cầm điện thoại tay, vẻ mặt đầy buồn chán. Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, lười biếng ngước mắt lên. Đôi mắt tinh vốn mang vẻ lạnh lùng bỗng lóe lên một tia sáng rõ rệt khi thấy Khương Tiểu Nhai bước .
Thế nhưng, tia sáng chạm bóng dáng đàn ông phía cô liền lập tức thu , nụ cũng phủ lên một lớp sương giá.
"..."
Khương Tiểu Nhai hỏi han vài câu, thấy trạng thái của Mộc Dịch Cẩn khá , cô cũng yên tâm phần nào.
Cô vốn là để tâm quá nhiều chuyện tình cảm, nhưng cú nhảy bất chấp tính mạng của Mộc Dịch Cẩn hôm đó vẫn khiến trái tim cô chút rung động.
Nếu khi xuyên , duy nhất cho cô cảm nhận sự yêu thương và chăm sóc là cha , thì đến nơi , Tư Dịch là một, và Mộc Dịch Cẩn... dù đầy rẫy tâm cơ, thì miễn cưỡng cũng tính là một nữa .
Tóm , khi chứng kiến một quỷ gây chuyện như Mộc Dịch Cẩn bất động, chút thở bàn phẫu thuật, Khương Tiểu Nhai thực sự chẳng còn cách nào để giận dỗi nữa.
Khương Tiểu Nhai và Cố Nhượng xuống sofa.
Mộc Dịch Cẩn rót cho mỗi một tách , nhưng cả ba bỗng rơi im lặng.
Khương Tiểu Nhai bóc một quả quýt, hai đàn ông mỗi một phía, ai với ai câu nào, cô cảm thấy vô cùng kỳ quái: "Hai thế?"
Chẳng là chú cháu ? Mối quan hệ thiết thế cơ mà.
Cố Nhượng hôm nay chẳng đặc biệt đến đây thăm Mộc Dịch Cẩn , đến nơi im re thế ?
Hay là vốn dĩ ít ?
Còn Mộc Dịch Cẩn nữa, bình thường cũng coi như là kính trọng vị chú Năm lắm, đến thăm mà mặt cứ hằm hằm ?
"Không gì, xử lý chút công việc." Cố Nhượng đeo tai , chậm rãi trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-469-cai-nhin-tu-be-tren.html.]
Trong khi đó, Mộc Dịch Cẩn đưa tay day day thái dương, vẻ mặt chút thoải mái.
Thấy hai họ như , Khương Tiểu Nhai cũng thêm gì nữa. Vừa lúc đạo diễn gọi điện đến bàn về chuyện quảng cáo, cô liền đẩy cửa ban công bước ngoài máy.
Hai đàn ông đang sofa lập tức tháo xuống lớp mặt nạ tình.
Cố Nhượng gập mạnh chiếc máy tính . Ánh kim loại từ lớp vỏ bạch kim phản chiếu khiến đôi mắt vốn lạnh lùng của như phủ thêm một lớp băng giá sắc lạnh.
Mộc Dịch Cẩn thôi day thái dương nữa, những ngón tay thon dài gõ nhịp đều đều lên thành ghế sofa. Anh nheo đôi mắt, như đàn ông đối diện.
"Chú Năm, chú... đang cái gì thế?"
Không là một câu chất vấn, mà giống như một lời giễu cợt, trêu chọc của kẻ ngoài cuộc hơn.
Cố Nhượng đang gì ư?
Khối tài sản khổng lồ trong tay Cố Nhượng, dù mời cả một đội ngũ chuyên gia về cũng khó lòng thống kê hết trong vòng một tuần.
Một ở vị trí như , thể hết đến khác "tiện đường ghé qua" Yên Kinh, còn nán lâu đến thế?
là “tâm tư của Tư Mã Chiêu, qua đường đều ”, ý đồ quá rõ ràng .
" đang gì, mắt để ?" Đôi mắt lạnh lẽo của Cố Nhượng liếc qua, ánh vô cảm sắc lẹm như những lưỡi d.a.o.
"Ồ, là vì Tiểu Nhai ạ." Mộc Dịch Cẩn cũng chẳng ngại đ.â.m chọc, thong thả cất lời: "Chú , cháu chú , nhưng chú bao nhiêu tuổi ? Chú còn là thằng nhóc bốc đồng mới lớn nữa, cứ mấy chuyện chẳng mấy thông minh thế ."
Lời ngoài ý chính của Mộc Dịch Cẩn là: Từng tuổi còn mấy trò của bọn con nít, chú giữ thể diện thế?
Theo lý mà , những lời khó như , một bình thường xong sẽ thấy hổ, thể nhẫn nhịn , huống chi là một địa vị như Cố Nhượng.
Thế nhưng, Cố Nhượng hề nổi giận. Anh chỉ ung dung ngước mắt lên.
Gương mặt tuấn mỹ, khí chất trầm đến đáng sợ.