Khương Tiểu Nhai chính là nhắm thẳng nơi mà đến.
Còn nhớ mỗi năm, cha cô đều ngoài nghỉ dưỡng. Lần nào Khương Tiểu Nhai cũng tìm cớ thoái thác , duy chỉ mùa đông là ngoại lệ.
Bởi vì thể trượt tuyết.
Trượt tuyết là một trong ít những môn thể thao mà cô yêu thích. Từ nhỏ, để thuần thục kỹ năng , cô tập luyện đến mức suýt chút nữa là tróc một lớp da.
Nhắc chuyện kiếp , dường như là những ký ức vô cùng xa xôi .
Khương Tiểu Nhai rũ mắt xuống, che giấu nỗi tiếc nuối nơi đáy mắt, khẽ thở dài một tiếng.
Cư dân mạng trong phòng livestream lập tức bắt trọn khoảnh khắc .
【Hình như hôm nay tâm trạng chị Nhai lắm.】
【Chị đang tâm sự .】
【Vẫn thích dáng vẻ "thiên hạ bà đây là nhất" của Chị Ngốc hơn.】
【...】
Đến nơi, Khương Tiểu Nhai tìm một nhà nghỉ để dừng chân.
Nhiệt độ ở Hắc Thành thấp, đặc biệt là những vùng ngoại ô thì tuyết phủ quanh năm.
Nhà nghỉ dựng bằng gỗ, trông khá kiên cố. Bên trong bật sẵn sưởi ấm, bước khiến cảm thấy buồn ngủ ríu cả mắt.
Khương Tiểu Nhai vứt đồ đạc sang một bên, tháo tai , tắm rửa bộ quần áo khác leo tót lên giường. Cô cuộn tròn trong chăn, im như con mèo lười.
Cô lướt điện thoại, những dòng tin nhắn WeChat kêu "đinh đinh đang đang" đều cô một tay xóa sạch. Lướt đến khi mỏi nhừ cả tay, cô tắt âm lượng điện thoại vùi đầu chăn ngủ một giấc.
Cái ngày tháng , kiếp, thật là sướng quá mà!
Khương Tiểu Nhai ngủ đến mức quên cả trời đất, mãi đến khi cái bụng đói cồn cào chịu nổi nữa, cô mới đành mò mẫm rút điện thoại định đặt đồ ăn.
Kết quả...
Vì địa điểm quá hẻo lánh, đường xá khó , đến cả các shipper cũng chẳng buồn nhận đơn.
Khương Tiểu Nhai: "..."
Thế thì ? Chẳng lẽ c.h.ế.t đói ở đây ?
Khương Tiểu Nhai cam lòng, tiếp tục mở một nền tảng đặt đồ ăn khác lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-471-map-moi.html.]
Kết quả vẫn y như .
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cô giống như cạn kiệt sức lực, đành liên lạc với chủ nhà.
Chủ nhà cũng nhiệt tình, bảo cô hãy đến phía cổng khu du lịch, ở đó mấy chiếc tủ tự động, bên trong đầy đủ các loại đồ ăn chế biến sẵn và mì gói, đủ để đáp ứng nhu cầu của cô.
Khương Tiểu Nhai: "..."
là khi đói đến một mức độ nhất định, dù thấy lời vô lý đến , cũng chẳng còn sức mà phản bác.
Thế là Khương Tiểu Nhai trang kín mít từ đầu đến chân để ngoài. Cô bộ cả buổi trời mới mò đến cổng khu du lịch.
Gọi là cổng khu du lịch cho oai, chứ thực tế ở đó chỉ một cái biển báo ghi: Dã ngoại nguy hiểm, thú dữ lộng hành, vui lòng một , sâu trong!
Cạnh đó là một chiếc máy bán hàng tự động, đồ đạc cũng chẳng phong phú như lời chủ nhà quảng cáo, chỉ vài loại lẩu tự sôi, mì gói, bia và nước ngọt.
Khương Tiểu Nhai chấp nhận phận, quét mã QR thanh toán mỗi loại lấy hẳn hai phần. Cô nhét hết đống đồ chiếc bao rắn mang theo, lỉnh kỉnh kéo cái bao về.
Lần cửa cô bật sẵn tai Thiên Nhãn.
Nghĩ cũng tội mà thôi cũng kệ, mở , đống tin nhắn k.h.ủ.n.g b.ố của đạo diễn gửi tới cứ như đang di chúc bằng.
Cô sợ nếu cứ tiếp tục thế , đạo diễn sẽ phát điên, công ty mà loạn, mà thiệt hại lớn nhất chính là những đồng tiền vàng ngọc của cô.
Cư dân mạng trong phòng livestream thấy cảnh , những ai vốn đang nung nấu ý định du lịch Hắc Thành lập tức vỡ mộng.
【Tuyết thật đấy, nhà gỗ lãng mạn thật đấy, nhưng chỉ mì gói với lẩu tự sôi thì xin rút lui thôi...】
【Dùng bao rắn để đựng mì gói và lẩu tự sôi, đúng là một hình ảnh gây chấn động tâm hồn.】
【Nhìn là chị Ngốc hết cách .】
【Đừng là cô , đến cũng bó tay tập.】
【 thấy cái biển báo tạm thời , chị Ngốc đúng cái khu du lịch hẻo lánh nhất. Vì nó ngay sát biên giới, hệ nguy hiểm cực cao, bình thường chẳng ai dám bén mảng tới ...】
Khương Tiểu Nhai kéo cái bao rắn về đến nhà gỗ, bắt đầu hí hửng ăn lẩu tự sôi.
Gọi là lẩu cho sang, chứ thực bên trong chỉ vài cọng rau củ hỗn tạp cùng hai cây xúc xích nhỏ và mấy viên thịt bé xíu.
Nếu là bình thường, chắc chắn cô sẽ chẳng thèm, nhưng lúc ăn một cách ngon lành đến lạ kỳ. Chiếc tivi địa phương trong phòng lúc cũng vặn phát bản tin thời sự mới nhất.