Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 498: Đừng Bắt Chúng Tôi Phải Cầu Xin

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:18:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô là lo lắng sẽ nhỡ việc của chúng thôi. Cứ bảo với cô là chúng thực sự cần cô cùng, nhất định cô sẽ đồng ý."

 

"..."

 

Phải, trong lòng họ, hình tượng của Khương Tiểu Nhai chính là con gái bụng và xinh như thế đấy.

 

Thiệu Thanh Phong cấp bàn tán xôn xao, bất chợt nhớ nhiệm vụ trong rừng sâu ở Vân Thành lúc .

 

Mọi đều tặc lưỡi bảo vận may của Khương Tiểu Nhai quá tà môn, nhưng thực tế... thứ đáng sợ hơn cả vận may chính là năng lực của cô.

 

Nếu cô thương, năng lực của một thể chấp cả một tiểu đoàn tinh nhuệ nhất, câu chẳng hề khuếch đại chút nào.

 

Nghĩ đến thứ mà đám tội phạm đ.á.n.h mất , thứ thể liên quan đến sinh mạng của hàng triệu và gây t.h.ả.m họa hủy diệt, Thiệu Thanh Phong cuối cùng cũng dừng bước.

 

Khương Tiểu Nhai đang lướt ván chuẩn về trạm, nhưng vì đôi chân đau nhức nên cô lướt chậm.

 

Thấy Thiệu Thanh Phong đợi phía , cô tiến gần, nhận ánh mắt đang dán c.h.ặ.t liền chủ động dừng .

 

Giả Liêm sát phía , thấy cô dừng chân liền tự nhiên đưa cánh tay cho cô vịn.

 

Khương Tiểu Nhai khẽ nhíu mày vì đau, bước xuống khỏi ván trượt, định hỏi Thiệu Thanh Phong chuyện gì.

 

Thiệu Thanh Phong lên tiếng : "Khương Tiểu Nhai, chúng sẽ phiên cõng cô, cô sẵn lòng cùng chúng một chuyến ?"

 

Khương Tiểu Nhai sâu mắt .

 

Thực từ lâu cô nhận Thiệu Thanh Phong sở hữu một đôi mắt . Nó trong trẻo rạng rỡ như của Tư Dịch, cũng chẳng mang nét thanh lãnh như đôi mắt của Mộc Dịch Cẩn, càng kiểu tinh xảo như tranh vẽ của Cố Nhượng.

 

Đó là một đôi mắt đan phụng cực kỳ cuốn hút, nếp mí quá rõ ràng nhưng đến mê hồn.

 

Cô từng thấy đôi mắt khi sắc bén như gươm, khi bình thản bao dung, và cả khi chiến trường, giữa muôn trùng huyết chiến, đôi mắt vẫn một chút gợn sóng, thu liễm cảm xúc, thể hiện tố chất đỉnh cao của một tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa.

 

Lúc , đôi mắt đang cô vô cùng nghiêm túc, mang theo vẻ khẩn khoản cầu xin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-498-dung-bat-chung-toi-phai-cau-xin.html.]

 

Khương Tiểu Nhai thấy cảnh tượng chút quen thuộc, cô từng thấy nó ở Mộc Dịch Cẩn. Mộc Dịch Cẩn là diễn viên, dùng kỹ thuật diễn để truyền đạt cảm xúc, còn Thiệu Thanh Phong là bản năng tự nhiên.

 

Anh đang trưng cầu ý kiến của cô, dù nội dung nhiệm vụ tiện tiết lộ.

 

Khương Tiểu Nhai hiểu rằng, nếu chuyện lớn, Thiệu Thanh Phong tuyệt đối sẽ mở lời như thế.

 

Cô nhớ vẻ mặt nôn nóng xen lẫn tuyệt vọng của họ khi lục soát đám tội phạm lúc nãy, họ đ.á.n.h mất một thứ vô cùng quan trọng.

 

Thứ gì mà khiến họ sốt sắng đến thế?

 

Khương Tiểu Nhai lờ mờ đoán , nhưng mặt vẫn biến sắc, khẽ gật đầu: "Được."

 

Tuy đồng ý cùng nhưng cô kiên quyết từ chối việc để họ cõng. Vết thương của cô quá nặng, vẫn thể tự .

 

Thiệu Thanh Phong thấy cô bướng bỉnh, lo cô trụ nổi liền sang lệnh cho Giả Liêm: "Đồng chí Giả Liêm!!"

 

Giả Liêm hiểu ý ngay lập tức.

 

Cậu bước tới mặt Khương Tiểu Nhai, đầu tiên là cúi xuống nhặt chiếc ván trượt đưa cho đồng đội bên cạnh, đó quỳ một gối xuống tuyết: "Đồng chí Khương, lên !"

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Cô thực sự t.h.ả.m đến mức đó.

 

Thấy cô nhúc nhích, Giả Liêm ngẩng đầu, bồi thêm một câu: "Đồng chí Khương, xin đừng để chúng quỳ xuống cầu xin cô."

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Lần thì Khương Tiểu Nhai thực sự chịu thua cái hội .

 

Cô vội kéo Giả Liêm dậy, giật chiếc ván trượt từ tay : " tự !! lướt cái còn nhanh hơn các chạy bộ đấy, đừng cõng nữa!"

 

 

Loading...