"Tiểu Nhai, Tiểu Nhai!! thấy tiếng cô !!"
"Tiểu Nhai!! là Giả Liêm đây! Giả trong Tây Bối Giả, Liêm trong Liêm chính! ở ngay đây !!"
Dù cho đó là ảo giác chăng nữa, Giả Liêm vẫn bám víu tia hy vọng cuối cùng . Cậu quỳ rạp xuống đất, áp sát tai nền cát để lắng thật kỹ.
Tiếng cát chảy cực kỳ nhỏ, nhưng cam đoan rằng d.a.o động .
Giả Liêm vỡ òa trong niềm vui sướng tột độ.
Cậu gần như bò sát mặt đất để phán đoán hướng chuyển động, khi xác định góc Đông Nam, cầu liền vội vàng lao đến.
Trong bóng tối mịt mùng, bằng đôi mắt của một thiện xạ, nhận đống cát ở góc trong cùng dường như khẽ nhúc nhích.
"Tiểu Nhai, thấy , thấy ! Có ở đây, cô ráng trụ vững, nhất định trụ vững!!"
"Kiên trì! Kiên trì chính là chiến thắng!!" Cậu kìm lòng mà gào lên câu khẩu hiệu từng khích lệ bao nhiêu .
Giả Liêm quỳ thụp xuống đống cát, bắt đầu dùng đôi tay trần điên cuồng đào bới. Chẳng qua bao lâu, đôi bàn tay tê dại cuối cùng cũng chạm một góc áo.
"Tiểu Nhai, Tiểu Nhai!!"
Giây phút , nước mắt Giả Liêm trào như suối.
Cậu luôn tự hào là một đàn ông thép, là quân nhân thì "chỉ đổ m.á.u chứ rơi lệ", nhưng hôm nay hiểu cái vòi nước cảm xúc hỏng, ngăn thế nào cũng cầm .
Khương Tiểu Nhai vùi lấp sâu, mỗi cử động đều như mang vác ngàn cân.
Càng vùng vẫy, cát càng siết c.h.ặ.t lấy cô như một chiếc l.ồ.ng sắt vô hình.
Thế nhưng, trong từ điển của cô bao giờ hai chữ "bỏ cuộc".
Cô liên tục nhắc nhở bản lịm , một mặt âm thầm tích lũy thể lực để chờ kỹ năng "Sức mạnh" phục hồi, mặt khác cố gắng tạo những tiếng động nhỏ nhất để báo hiệu cho Giả Liêm.
Quả nhiên, hổ danh là "át chủ bài" của đội đặc chủng, tìm thấy cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-509-giai-cuu.html.]
"Tiểu Nhai, Tiểu Nhai..."
Chạm tay cô, rõ cô chi chít vết thương, Giả Liêm dám kéo mạnh. Cậu cầm lấy chiếc ván trượt, thứ nãy giờ vẫn bảo vệ như sinh mạng, dùng nó xẻng, dốc sức đào bới.
Khi thấy chôn hố, Giả Liêm gục ngã.
Gương mặt Khương Tiểu Nhai lấm lem bùn cát, đôi mắt nhắm nghiền, miệng mũi đều là cát, thậm chí thở cũng yếu ớt.
So với một Khương Tiểu Nhai thần thái ngời ngời, hoạt bát trong ký ức, thì cảnh tượng lúc thực sự xa lạ.
"Tiểu Nhai, Tiểu Nhai..." Giọng đột ngột trầm xuống, nhỏ nhẹ như sợ cô giật .
Nước mắt hòa lẫn bùn đất mặt rơi xuống.
Cậu bỗng thấy hối hận vì đưa cô đến cái hầm trú ẩn để nhặt rác.
Dù tìm manh mối nhiệm vụ ở đây chăng nữa, vẫn hối hận.
Cậu thà dùng cách khác để tìm dấu vết, còn hơn là để cô chịu tổn thương lớn đến thế , suýt chút nữa là mất mạng.
lúc , áp lực giảm bớt, dưỡng khí bắt đầu tràn phổi. Khương Tiểu Nhai cảm nhận sức lực đang trở cuồn cuộn trong huyết quản.
Đôi hàng mi dính đầy cát của cô khẽ run rẩy từ từ mở .
Bùn cát lẫn mắt khiến cô nhắm c.h.ặ.t ngay lập tức vì đau, thở dồn dập, cô gắng gượng chống tay định dậy.
Giả Liêm vội vàng đỡ lấy vai cô, kéo cô khỏi hố cát sâu hoắm.
"Khụ khụ khụ..." Luồng khí nghẹn bấy lâu cuối cùng cũng giải tỏa.
Khương Tiểu Nhai bắt đầu ho sặc sụa để tống hết cát trong miệng mũi ngoài, sắc mặt dần hồng hào trở , sức sống lập tức khôi phục.
Giả Liêm, lúc nãy còn gào thét cuồng loạn, giờ im lặng đến lạ. Cậu chỉ lẳng lặng vuốt lưng cho cô, tỉ mỉ phủi từng lớp cát bụi bám cô.
"... ... đừng lo..." Cảm nhận sự hoảng loạn vẫn còn dư chấn trong từng nhịp thở của , cô nhẹ giọng an ủi.