Lòng Lặng Như Nước - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:28:12
Lượt xem: 7
1
“Rầm!”
Cánh cửa đóng sầm đúng như dự đoán, tiếng động vang vọng mãi trong màn đêm tĩnh mịch.
thấy giọng chát chúa, khó nhọc của chính vang lên: “Sao cô mật khẩu nhà ...”
Tống Nguyên khựng một chút tiếp tục hôn , giọng nhẹ đến mức gần như thấy: “Chia tay xong... quên đổi mật khẩu.”
“Vậy .” theo bản năng khẽ nghiêng mặt, né tránh cái chạm của .
Anh ngẩn , đưa tay ép mặt , ngón tay miết nhẹ lên làn da , buông lời cam kết đầy khinh mạn: “Thật mà.”
Chạm đôi mắt đen láy vương chút d.ụ.c vọng nào của , nhất thời chẳng thốt nên lời.
Trong cơn hoảng hốt, nhớ tới Thẩm Băng - cô bạn gái cũ rời của .
Chiều nay, cô cố tình nhắn tin quấy rối :
“Anh chẳng qua chỉ là món đồ tao vứt bỏ. Mày tin , tao chỉ cần ngoắc ngón tay một cái là sẽ ngoan ngoãn về.”
Lúc đó Tống Nguyên tình cờ ngay cạnh . Nhìn thấy dòng chữ , sắc mặt vẫn nhạt nhòa, cứ như thể nhắc đến chẳng là .
Ngược , chỉ là ôm cục tức trong lòng.
Cũng hẳn là sợ Tống Nguyên cướp mất. sẽ chẳng vì chút khiêu khích vô căn cứ của cũ mà ghen tuông bóng gió, nghi ngờ tình cảm giữa và .
Chỉ là chút cảm thấy tủi cho . Và... đau lòng.
Sau đó còn định gì đó, Tống Nguyên đột nhiên kề sát , cho cơ hội cự tuyệt mà trực tiếp hôn xuống. Giọng khàn khàn, mơ hồ xen lẫn chút dỗ dành khó hiểu:
“Vợ ... đêm nay, đừng về nữa.”
Tống Nguyên vốn dĩ tính tình lạnh nhạt, giữa chúng ngay cả những nụ hôn cũng đếm đầu ngón tay. Đây là đầu tiên dùng giọng điệu mật nhường để gọi là “vợ” cũng là đầu tiên chủ động đưa yêu cầu gần gũi như . từ chối.
Thật ngờ, Thẩm Băng bắt gặp.
Lúc đó, gương mặt cô trắng bệch, trông thậm chí còn vài phần đáng thương.
Tống Nguyên từ đầu đến cuối hề liếc cô lấy một cái.
Là dám ... là nỡ đây?
Bên tai chợt vang lên tiếng sấm “ầm” một tiếng chát chúa, kéo những suy tư của trở về thực tại.
Kéo theo đó là một tia chớp ch.ói lòa x.é to.ạc màn đêm ngoài cửa sổ, hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo, nhợt nhạt của Tống Nguyên.
“Mưa .” vô thức thốt lên.
Tống Nguyên đột nhiên khựng , ánh mắt nhạy bén phóng ngoài cửa sổ. Đôi mắt vốn dĩ dửng dưng nay khẽ d.a.o động, rõ đang nghĩ gì.
ngây ngốc .
Bên lâu như , cho dù giấu giếm kỹ đến , vẫn dễ dàng thấu tia cảm xúc mỏng manh nơi đáy mắt .
Anh đang lo lắng. Lo lắng cho Thẩm Băng lẽ đang dầm mưa ngoài .
Và cũng đang hối hận. Hối hận vì đêm nay ở bên .
2 Cơn ớn lạnh từ l.ồ.ng n.g.ự.c lan tỏa, chớp mắt cuộn trào khắp . Đầu ngón tay run rẩy, dùng sức đẩy mạnh .
Tống Nguyên thẫn thờ thu ánh , dời sự chú ý lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-lang-nhu-nuoc/chuong-1.html.]
thấy bóng dáng t.h.ả.m hại của chính phản chiếu trong con ngươi , khẽ cúi mặt: “Anh ngoài , em quần áo.”
Trên mặt xẹt qua vẻ phức tạp nhưng cũng gì mà chỉ im lặng rời .
Thu dọn xong xuôi bước khỏi phòng, vặn thấy Tống Nguyên một tay cầm ô, tay cầm điện thoại ngừng gọi , sẵn ở cửa.
Sau mỗi tiếng tút báo máy đối phương tắt, sự lo âu và nôn nóng khuôn mặt càng hằn rõ.
đờ đẫn , chân cẩn thận vấp thứ gì đó, đầu gối đập mạnh góc bàn, xương cốt va chạm đau điếng.
Không để Tống Nguyên phát hiện, c.ắ.n răng nhẫn nhịn, nhanh ch.óng xuống chiếc sô pha gần đó.
Nghe thấy tiếng động, Tống Nguyên chần chừ đầu . Thấy , đôi môi mỏng của mím c.h.ặ.t, một lúc lâu mới cất lời:
“Mưa to quá, lúc cô ngoài tinh thần định, thể để cô xảy chuyện.”
Cơn đau nhức nhối truyền đến từ đầu gối, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lời khẩn cầu gần như bật khỏi miệng: “Đừng .”
“Xin em, Đường Mẫn.” Anh từ chối mà chút do dự.
Mấy sợi dây thần kinh trong đầu đứt phựt.
Lòng kiêu hãnh vốn giờ phút chẳng thể chống đỡ nổi nữa. vất vả dậy, bước tập tễnh về phía , nước mắt chớp mắt nhòe tầm .
“Tống Nguyên, đúng là nên tiếng xin với em.”
hít một thật sâu, dùng mu bàn tay lau quệt nước mắt: “Nếu từng buông bỏ cô , tại còn ở bên em?”
“Vì tạm bợ ? Hay em chỉ là trò tiêu khiển trong lúc trống vắng?”
Nhắc đến hai chữ “tiêu khiển”, giọng bắt đầu nghẹn ngào.
vẫn cố chấp ngẩng đầu , một đáp án mà bản vốn rõ kết quả. Thế nhưng cơ thể lảo đảo ngã khuỵu xuống.
Tống Nguyên nhanh tay đỡ lấy eo : “Chân em thế?”
, đáp.
Đôi mắt Tống Nguyên trầm xuống. Anh một lời, bế thốc lên đặt xuống sô pha.
Sau khi lấy hộp sơ cứu , nhẹ nhàng xắn gấu quần lên từng chút một. Dáng vẻ cẩn trọng khiến thoáng ngẩn ngơ.
Đầu gối sưng vù, vết trầy da khá lớn, m.á.u đỏ tươi chảy ngoằn ngoèo dọc theo bắp chân, thoạt thấy mà giật .
Chính cũng ngờ nghiêm trọng đến .
Trán Tống Nguyên nhíu c.h.ặ.t hơn. Anh lấy t.h.u.ố.c sát trùng rửa vết thương cho , giọng khàn khàn: “Ráng nhịn chút nhé.”
Giây tiếp theo, một cảm giác buốt lạnh truyền đến từ đầu gối khiến đau đến mức siết c.h.ặ.t lấy cánh tay , móng tay gần như cắm ngập da thịt.
Tống Nguyên c.ắ.n răng chịu đựng, một tiếng kêu ca, mặc cho bấu víu.
Vất vả lắm mới sát trùng xong, lấy một tuýp t.h.u.ố.c mỡ nhưng lướt qua cũng bóp đến cạn kiệt .
“Anh xuống lầu mua.” Anh dậy.
túm c.h.ặ.t lấy cánh tay , khóe mắt dần đỏ hoe.
Anh thoáng chốc sửng sốt, hàng mi dài khẽ rũ xuống, ánh mắt chút dịu dàng: “Tiệm t.h.u.ố.c ở ngay lầu, lâu nhất là mười phút thôi, sẽ về ngay.”