Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:27:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe cô xong, bầy khỉ quả nhiên tản . Chúc Ngu lập tức tranh thủ cơ hội, bước nhanh như bay rời khỏi khu nuôi khỉ.

Tất nhiên là cô chỉ lừa bọn khỉ thôi, vì vườn thú Linh Khê vốn khỉ , cô càng mua những loài mà ở vườn còn thiếu.

Còn bảo cô thấy áy náy vì lừa khỉ ? Không . Chúc Ngu còn nghĩ giúp chúng nó “chuyển hộ khẩu” sang chỗ khác với mấy ông quản lý thì đời sống còn khấm khá hơn chứ. Linh Khê nghèo xơ xác thế , lo cho chúng nó nổi nữa.

Trên đường ngang qua mấy khu khác, cứ hễ thấy bảng “nuôi thả tự nhiên” là Chúc Ngu lập tức đường vòng né tránh. Thật sự né nổi thì… cô nhanh chân chạy cho lẹ.

Có vẻ đúng lúc động vật hoảng sợ, khả năng thu hút với động vật của cô càng bén nhạy, thành nhiều con cứ lao thẳng về phía cô.

Cuối cùng cô cũng đến khu nuôi báo tuyết, ngay sát chỗ tổ chức đấu giá. Chọn địa điểm , vườn thú Đài Kinh Sơn đúng là toan tính cả: bán Ngạo Sương giá cao mới xứng.

Bên ngoài đông nghịt . Chúc Ngu chen , tìm chỗ ngon lành. Nghe mấy xung quanh bàn tán, cô Ngạo Sương đang chờ nhân viên dắt đến.

Vừa dứt câu, cả đám reo ầm: “Ngạo Sương tới !”

Theo ánh mắt , Chúc Ngu cuối cùng cũng thấy bóng dáng Ngạo Sương.

Một con báo tuyết bạc trắng, oai phong ngút trời, ngoài đời còn hơn ảnh gấp mấy . Bộ lông sạch bong như phát sáng, hình to lớn nổi bật, dáng kiêu hãnh, cái ngẩng đầu kiêu kiêu đúng chuẩn “ông hoàng sàn catwalk”.

Mà gây nghiện nhất chính là cái đuôi dài ngoằng, lông rậm rạp gần bằng cả . Đuôi trắng muốt, cong thành vòng cung như cố tình giữ sạch sẽ, tuyệt đối để dính bẩn.

Bước chân nó mềm mịn như đệm bông, chạm đất còn như bật ngược , dáng uyển chuyển đến khó tin. Nó bước lên cây cầu gỗ giữa quán, cặp mắt xanh thẳm quét qua đám đông.

Khoảnh khắc , chẳng khác nào minh tinh quốc tế lộ diện. Các quản lý đến thì tay chân khua loạn, khán giả thi bàn tán rì rầm, sôi động như bão.

Bình thường nghề, ai cũng gặp động vật suốt ngày, chán đến mức “miễn dịch” . Thế mà gặp Ngạo Sương thì ai nấy đều trầm trồ dứt. Bảo nó hot rần rần mạng, nhan sắc vượt xa các loài khác, như ở hẳn một đẳng cấp khác.

Chúc Ngu ngay sát rào chắn, liều mạng vẫy tay. May mắn , Ngạo Sương dừng ánh mắt cô tận… hai giây liền!

Chỉ hai giây thôi, nhưng Chúc Ngu tự kết luận: “Ok, lâu nhất!” Vì với khác, nó chỉ liếc qua cho lệ.

Quản lý và nhân viên của Đài Kinh Sơn thấy thì phấn khởi mặt, liền bảo: “Ngạo Sương, chào nào!”

Ngạo Sương bèn kêu một tiếng “Ngao ô”.

Nghe cái giọng mềm mỏng, ngọt xớt chẳng ăn nhập gì với bộ dạng oai phong, tim khán giả lập tức bay vèo vèo. Cái kiểu “ngoài lạnh trong ngọt” đúng là đốn tim trượt phát nào.

Nhân viên giới thiệu bắt đầu “chém gió”: “Đây là con báo tuyết duy nhất của vườn, mới ba tuổi, còn trẻ trung lắm. Hằng ngày nó hút khách nườm nượp, giúp chúng kiếm bộn tiền. Hôm nay hy vọng Ngạo Sương gặp quản lý hữu duyên đưa nó về nhà mới. Giá cả quan trọng, quan trọng là nhân duyên và cả… ý nguyện của Ngạo Sương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-101.html.]

Nghe thì văn vẻ tình cảm lắm, nào là coi trọng ý nguyện con vật, nào là chọn hộ chăm sóc thực tế ai cũng , “ý nguyện động vật” thật ở… cái ví dày đến mức nào.

Nhân viên chăn nuôi phối hợp hô: “Ngạo Sương!”

Ngạo Sương lập tức dậy, vươn , đuôi vung qua vung , còn c.ắ.n lấy ch.óp đuôi một vòng trình diễn quanh sàn.

Cả đám quản lý cute quá cho ngất ngây. Ngoài vẻ thì tính nó còn hiền lành, dễ dạy, thậm chí biểu diễn đơn giản. Bảo yêu thích đến .

Ngạo Sương sát hàng rào, bất chợt dừng ở một chỗ, cúi mũi ngửi ngửi…

Chúc Ngu lập tức thấy ánh mắt xanh biếc trong veo của nó, im re, nở nụ dịu dàng, chuẩn chào thiện: “Ngạo Sương, em…”

“Rống!”

Ngạo Sương bất ngờ há miệng, phô răng nanh, gầm lên giận dữ thẳng cô.

Chúc Ngu sững sờ, từ ngày quản lý vườn thú đến giờ, cô từng con nào đối xử . Trong thoáng chốc, cô chẳng hiểu tại nổi giận. Đuôi nó…

…Đuôi nó cũng thèm c.ắ.n nữa, mà nhào sát hàng rào, trông cứ như chuẩn nổi điên.

Nhân viên chăn nuôi cũng ngẩn tò te. Từ ngày Ngạo Sương về Đài Kinh Sơn, nó bao giờ gầm mặt khách như . Bình thường nó còn giữ cách với xem cơ mà.

Anh vội vàng định đưa tay trấn an, nhưng Chúc Ngu thì trong cơn gầm dữ dội nhạy bén nhận điều gì đó. Cô nhanh miệng hỏi: “Là con ch.ó vàng nhỏ đó ?”

Cô còn giơ tay dáng so kích thước: “Bằng nè, cỡ nè?”

Cô vội giải thích: “Nó lắm, hôm qua chị mang nó về nhà , chắc sẽ xuất hiện ở vườn thú nữa .”

lúc nhân viên chăn nuôi đưa tay lên định dỗ, thì bỗng thấy Ngạo Sương… thôi gầm, lập tức bình tĩnh . Chỉ là nó vẫn chằm chằm Chúc Ngu, chẳng thèm để ý ai khác.

Nhân viên chăn nuôi cuống quýt chữa cháy: “À, , Ngạo Sương chỉ là chào hỏi thôi. Đấu giá sắp bắt đầu , xin mời các quản lý hội trường. Ngạo Sương cũng nên về phòng nghỉ ngơi .”

Trong bụng lẩm bẩm: “Sao hôm nay nó kỳ lạ thế nhỉ? Hay là rời khỏi Đài Kinh Sơn nên luyến tiếc ?” Nghĩ thế, càng gấp gáp dắt nó ngay, sợ sinh chuyện.

Đám quản lý xong cũng lục tục kéo . Ngạo Sương vẫn hề nhúc nhích. Nó chẳng buồn lời nhân viên, chỉ đó, ngay mặt Chúc Ngu, mắt xanh lấp lánh cô chăm chăm.

Chúc Ngu thử hỏi dò: “Ngạo Sương, em lo cho con ch.ó nhỏ đó ? Nó thực sự nhà . Hôm qua chị gặp nó ở vườn thú, nó đang tìm đến chỗ em thì bảo vệ phát hiện. Lúc chính chị cứu nó đấy.”

 

Loading...