Quản lý Bàng câu đó liền hiểu ngay: tuyệt đối ý . Ông gượng hai cái, trả lời lấy lệ: “Ừ, đúng .”
cái ông quản lý đối diện thì hề buông tha, tiếp tục bồi thêm: “Vậy thì quản lý Bàng chắc chắn sẽ tác thành cho mối duyên sâu đậm của Ngạo Sương với quản lý Chúc ! Tình cảm cảm động đến cả chục năm như hiếm đấy.”
Mặt quản lý Bàng sầm xuống, cố tỏ nghiêm nghị: “ cũng tác thành, nhưng mà đấu giá thành công Ngạo Sương . Nó giờ thuộc về vườn bách thú của , chuyện ở do một quyết .”
Bên giọng điệu châm chọc: “Quản lý Bàng, đừng thế chứ. Búa cuối cùng còn gõ xuống cơ mà! Nói cho nghiêm chỉnh thì Ngạo Sương bây giờ vẫn còn thuộc về vườn thú Đài Kinh Sơn thôi.”
Rõ ràng đó là ông quản lý từng thua trắng trong cuộc đấu giá tay đôi với quản lý Bàng, giờ vẫn hậm hực, nuốt trôi. Ông thà thấy Ngạo Sương với Chúc Ngu còn hơn rơi tay quản lý Bàng.
Mặt quản lý Bàng cứng ngắc vài giây, chỉ mong điều hành nhanh tay gõ cái b.úa xuống cho xong. Lúc tình huống lộn xộn thế , dù lòng cũng chẳng còn thiên thời địa lợi nhân hòa gì cả.
Thế cái ông quản lý còn đóng vai : “Mọi đừng lo, quản lý Bàng vốn là nhân hậu lắm. Lúc đấu giá ông còn bảo với là thích Ngạo Sương vì quý nó, cho nó về sống sung sướng, chứ chẳng ham danh tiếng gì . Ông cực kỳ tôn trọng Ngạo Sương.”
Ôi thôi, câu đúng là đòn chí mạng. Quản lý Bàng phản bác mà nghẹn họng, vì… những lời quả thật chính miệng ông từng !
Khi chỉ định khoe mẽ chút thôi, ai ngờ bây giờ thành cái boomerang bay ngược cắm thẳng mặt .
Đám quản lý xung quanh liền đồng loạt khen lấy khen để: nào là khí độ bao la, nào là tấm lòng nhân hậu, nào là “chiếm hữu bằng buông tay”. Tiếng vỗ tay và tán dương nổ giòn như pháo Tết.
Trong đám , hăng hái nhất kể đến Phan Kim Xuyên, ông tít cả mắt, vui như mở cờ trong bụng. Trong lòng Phan Kim Xuyên, cảnh tượng chẳng khác nào cả đám gấu trúc con cứ quấn lấy Chúc Ngu đòi theo cô về. Chỉ khác là hôm nay “ hại” đổi từ ông sang… quản lý Bàng.
Phan Kim Xuyên thì mong nhất chính là Ngạo Sương với Chúc Ngu về chung một nhà. Có lẽ đúng như câu “trời mưa lên đầu , thì cũng thấy khác ướt sũng”.
Cả chục quản lý từng chung đoàn hôm qua cũng chen hùa. Người thì giúp bạn bè, thì tận mắt chứng kiến tài năng của Chúc Ngu, ai cũng nghĩ Ngạo Sương cùng Chúc Ngu là nhất.
Thế là quản lý Bàng vây trong một vòng vây “lời khen c.h.ế.t ”, tiến thoái lưỡng nan, cũng yên, cũng xong. Ông c.ắ.n răng nhưng nhất định chịu mở miệng nhả câu “từ bỏ”.
Cho tới khi cái ông thua cuộc chốt hạ một câu: “Thôi thôi, đừng ép quản lý Bàng nữa. Ông vốn đồng ý nhường quyền đấu giá .”
Cả khán phòng ồ lên:
“Ôi, quản lý Bàng đúng là rộng lượng!”
“Quả thật yêu động vật hết lòng!”
Có thì nghi hoặc hỏi: “Sao ông chứ?”
Ông quản lý thua cuộc nở nụ hiền từ: “ quen quản lý Bàng lâu , hiểu rõ tính ông . Chỉ là ngại ngùng thôi.”
Rồi ông phắt lên sân khấu, tuyên bố sẽ mặt báo tin cho giám đốc Giả.
Đám còn thì thi khen ngợi quản lý Bàng tấm lòng nhân hậu đến mức trời đất cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-107.html.]
Quản lý Bàng: …… Khoan , còn gì hết mà?!
tình thế thành như , ông mà đổi ý thì còn mặt mũi nào trong giới quản lý vườn thú nữa.
Thôi thì… đành c.ắ.n răng nuốt ngược bụng.
⸻
Trong khi đó, Chúc Ngu vẫn đang dỗ dành Ngạo Sương còn đang gầm gừ. Cô xổm, dùng tay chọc chọc mớ lông xù bên hông nó, như đang nựng một đứa bé: “Không , Ngạo Sương, đừng sợ. Chị sẽ đưa em về nhà. Từ nay chúng sẽ bao giờ xa nữa, ngoan nào.”
Ngạo Sương gầm khẽ: “Rống!”
Chúc Ngu dịu dàng: “Chị mà, cái gì chị cũng hết. Chờ thêm chút thôi, chị sẽ bảo vệ em như khi em còn bé.”
Ngạo Sương lắc lư, rõ ràng là nổi giận, gầm lên: “Cô đang cái gì ? hỏi cô, chúng hồi nhỏ thật gặp ? Sao cô trả lời ?”
Không trả lời thì thôi, đằng còn mấy câu chẳng hiểu nổi. Báo giận! Rõ ràng Chúc Ngu hiểu tiếng nó cơ mà!
Chúc Ngu lúc vội vàng sang hỏi giám đốc Giả: “ thể mang Ngạo Sương về ?”
Vừa khéo, ông quản lý thua cuộc cũng chạy tới báo tin quản lý Bàng đồng ý từ bỏ. Giám đốc lập tức gật đầu: “Được chứ, đương nhiên là !”
Làm giám đốc bao năm, ông hiểu rõ: lòng dân, dư luận quan trọng hơn hết. Đã đến nước , bán cho ai bán, bán cho Chúc Ngu chẳng danh tiếng, hợp lòng .
Ông liền sai nhân viên mang l.ồ.ng sắt xuống, chuẩn thông báo với . Chúc Ngu nhanh ch.óng kéo ông một góc phòng nhỏ, hạ giọng: “Giám đốc, bàn riêng với ông một chút về chuyện của Ngạo Sương.”
Ông mà tim đập lỡ nhịp. Quản lý Chúc gọi riêng ông phòng kín, còn đóng cửa … ôi chao, cơ hội khi thật sự đến ?!
Ông cũng còn trẻ, nghĩ ngợi miên man. chột : vườn thú Linh Khê là loại nhỏ bé, nghèo nàn, nếu Chúc Ngu thực sự mời ông sang đó thì ? Liệu sự nghiệp của ông vì thế mà xuống ? Đài Kinh Sơn tuy sụp đổ nhưng đây vốn dĩ cũng là vườn thú lớn, nhảy xuống chỗ nhỏ hơn… liệu khôn ngoan ?
Trong lúc ông còn rối bời, Chúc Ngu thẳng: “Giám đốc, thật với ông, nhất định mang Ngạo Sương về Linh Khê. Đây là duyên phận mà trời ban.”
Ông lập tức gật gù: “Được! ủng hộ! cũng mong nó về với cô.”
Trong lòng tính toán, giá cả thể hạ chút, 300 vạn là .
Chúc Ngu tiếp lời: “ mà… tiền.”
Giám đốc: ???
Ông ngoắt sang cô, lòng dậy sóng: Cái quái gì ? Nói thẳng một câu “ tiền” ư? Đây là… đang trả giá kiểu mới hả trời?!