Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-08 09:10:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cát Văn Hàng chỉ để dân mạng tự đoán.

mà bình luận thì khỏi đoán, châm chọc thẳng mặt:

phục , bụng cho uống nước miễn phí mà ông còn cà khịa, chắc tốn tiền thì ông mới yên tâm hả?】

【Vườn thú Linh Khê đúng là tâm ghê, bao nhiêu chỗ từng thấy chỗ nào cho nước uống miễn phí cả!】

【Kết luận: Chủ livestream ngốc nghếch!】

【Có ai đang ở hiện trường , đ.á.n.h cho ông một trận tỉnh giùm cái!】

Xem màn quân , nhưng Cát Văn Hàng hề nản.

Anh lập tức chuyển địa điểm khu khỉ!

Ai cũng , khỉ là một đám quậy phá tiếng

Chúng thích cướp đồ của khách ba lô, mũ, áo khoác…

Nếu cướp thì còn cào, còn trộm, chung là siêu mất nết.

Thế mà khi tới khu khỉ, Cát Văn Hàng choáng váng.

Khỉ ở Linh Khê thả tự nhiên, con thì gãi đầu giá gỗ, con đu cây, con chơi đu dây như đang biểu diễn xiếc.

Khách thì quanh xem, bàn tán rôm rả mà mấy con khỉ bình tĩnh như thiền sư nhập định.

Một nhóm du khách khác chụp ảnh mấy con đang đu dây, tiếng “click click” vang lên mấy con khỉ còn chạy gần, tưởng sẽ vụ “cướp máy ảnh”.

Cát Văn Hàng mắt sáng rực, đổi góc liền, sẵn sàng bắt trọn “khoảnh khắc khỉ cào ”, phóng đại vài câu thương cảm kiểu: “Khổ du khách, bỏ tiền mua vé mà khỉ hành hung~”

View thế là bùng nổ.

đời như mơ.

Đám khỉ đó chỉ chạy tới quơ quơ tay chào, cả bầy chạy chỗ khác, như đang diễn xiếc tập thể.

Du khách vỗ tay rần rần: “Hay quá trời ơi!”

Cát Văn Hàng hình.

Cái đúng lắm với “bản chất loài khỉ” nha.

Tụi nó đáng lẽ giật đồ mới đúng chứ?

Bỗng nhiên bên tiếng la: “A ——!”

Anh chạy tới, tưởng drama nổ . Thì thấy một con khỉ đang cầm quả chuối, du khách bên cạnh :“Nó sắp biểu diễn ăn chuối đó!”

Cát Văn Hàng chán, nghĩ: “Diễn ăn chuối thì để bóc phốt.”

Chuẩn bỏ … thì ánh mắt bắt trúng một cảnh trời cho, một đứa bé giật quả chuối từ tay con khỉ!

Đôi mắt Cát Văn Hàng lập tức sáng như đèn pha —

“Trời ơi đề tài tới !”

Anh nhanh tay zoom máy , miệng chuẩn sẵn tiêu đề: “Khỉ ở Linh Khê đ.á.n.h ! Giật chuối của trẻ em, khiến bé bật , phụ đòi công bằng!”

Lưu lượng! Lưu lượng sắp nổ tung !

Anh định mở miệng: “Mọi ơi, khuyên thật, đừng mang trẻ con tới Linh Khê, khỉ ở đây cực kỳ nguy hiểm, xem …”

Thì con khỉ … chỉ đứa bé hiệu: “Trả chuối đây!”

Rồi còn động tác bóc vỏ ăn như minh họa cho đứa bé hiểu.

Du khách ầm lên:

“Nhà ai đấy? Dạy con kiểu gì mà giật đồ của khỉ thế!”

“Trả chuối cho nó mau!”

Phụ hớn hở: “Trời ơi, con gan to quá, dám giật đồ của khỉ luôn! Chuối bao nhiêu tiền, mua !”

Nhân viên vườn bách thú ồn ào liền chạy tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-138.html.]

Con khỉ giật chuối thấy quen, nhảy phóc lên vai ôm c.h.ặ.t cổ nhân viên, mặt mếu thấy thương.

Nhân viên lấy từ túi một quả chuối khác đưa nó.

Nó ôm c.h.ặ.t, chạy tót góc, ăn liền trong ba giây như sợ cướp.

Cả đám du khách xúc động:

“Trời ơi con khỉ ngoan quá! Bị giật đồ mà đ.á.n.h , còn nhẫn nhịn!”

“Đáng yêu quá trời luôn!”

Nhân viên mỉm : “Mong đừng cướp đồ của khỉ nhé, trong vườn bách thú chúng bán đồ ăn cho chúng ạ.”

Rồi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lấy chuối từ tay đứa bé, cả đám du khách vỗ tay rần rần.

Cha con đứa trẻ quậy phá đành xách lủi trong im lặng.

Cát Văn Hàng cầm gậy livestream, mồ hôi lạnh chảy ròng.

“Cái… cái quái gì ? Mình đang xem phim tuyên truyền ? Mọi … là diễn viên thuê ?”

quanh hề ekip nào cả.

Anh tức tối nghĩ: “Trời ơi, con khỉ nào mà hiền dữ chứ! Người giật đồ của mày kìa, mày là khỉ đó! Phải giật chứ! Phải cào chứ! Đánh chứ, đ.á.n.h aaaaa!!!”

Phòng bình luận thì bùng nổ luôn:

【Trước giờ chỉ thấy khỉ giật đồ của , nay thấy giật đồ của khỉ!】

【Tội nghiệp con khỉ quá, cướp chuối còn trốn trong lòng nhân viên luôn!】

【Nói cả trăm : Cha kiểu đừng dắt con du lịch nữa!】

【Aaaaa tụi đó mua vé mà mua !】

【Du khách kiểu nên cấm cửa suốt đời!】

Toàn là bình luận khen Linh Khê và c.h.ử.i du khách —

Cát Văn Hàng toát mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch.

Khán giả của kiểu “ mới là tỉnh táo duy nhất”, giờ tự nhiên PR miễn phí cho Linh Khê, toang thật .

“Không , gỡ gạc thôi!”

Anh hít sâu, : “Chúng tiếp nào, tới khu gấu trúc đỏ nhé!

Nghe ở Linh Khê, gấu trúc đỏ cũng nuôi thả, để xem thế nào~”

Anh thầm nghĩ: “Nuôi thả là ngon . Nếu thấy gấu trúc đỏ, thể đây đáng tiền. Còn nếu thấy, thì bảo nó nguy hiểm, thể hại kiểu gì cũng chê !”

Cát Văn Hàng gần như chạy nước rút đến khu gấu trúc đỏ, sợ mất thêm fan.

Đến nơi, thấy đông khách lắm, ai cũng ngóng cổ lên qua hàng rào,

nhưng chẳng ai thấy bóng dáng gấu trúc đỏ .

Anh lập tức ngay: “Mọi ơi, khu gấu trúc đỏ khách đông, nhưng hiện tại ai thấy gấu trúc cả. Ai đến thì chuẩn tinh thần chờ lâu nha~”

Vừa dứt lời…

Một con gấu trúc đỏ đuôi xù, lông đỏ pha đen, đột nhiên chạy từ đầu hàng rào về phía !

Khách reo lên ầm ầm, điện thoại giơ cao lia lịa chụp ảnh.

gan còn đưa tay sờ nhẹ lưng nó.

Còn bé gấu trúc đỏ?

Chẳng thèm để ý, thèm đầu, cứ thế chạy thẳng qua.

Một nữa, Cát Văn Hàng chỉ há hốc mồm: “Ủa… tụi là động vật hoang dã kiểu gì trời, ngoan dữ ?!”

Còn khán giả trong phòng bình luận thì nghiêng ngả.

 

Loading...